Không còn trẻ để cùng hoa phượng vĩ
Và cùng em trầm lặng dưới sân trường
Mùa hạ thoáng ngậm ngùi trong ý nghĩ
Dặm đường đời em có vẹn yêu thương
Và không trẻ để còn mơ mợng nữa
Lá vu vơ màu hoa đỏ tim người
Mùa hạ khiến tâm hồn tôi mở cửa
Đón em về trong xa thẳm mù khơi
Người cũ mù khơi, tình đầu xa thẳm
Lòng như mưa rơi mấy giọt đầu mùa
Qua trường cũ với một lần mây xám
Kiếp phiêu bồng thương tiếc đoạn thơ xưa
Không còn trẻ để làm thơ tình nữa
Nghe lao đao cuộc sống gọi tên mình
Em áo lụa bây giờ còn áo lụa ?
Cho yên lòng hàn sĩ buổi lênh đênh
Qua trường cũ chút tình xưa nghĩa cũ
Cánh phượng hồng rơi- nhớ nhớ-quên quên .