Ai cũng những có những kỷ niệm riêng cho mình, có thể đó là những kỷ niệm rất vui vẻ nhưng cũng có thể là những kỷ niệm buồn. Dưới đây là 2 đoạn văn mẫu viết về kỷ niệm đáng nhớ trong tiếng ANh có dịch sang tiếng Việt bạn có thể tham khảo để viết về kỉ niệm của mình. Nhớ là đừng chép nhé. Học tiếng ANh là phải thực hành nhiều

Write a paragraph about your memorable experiences in English
(Hãy viết một đoạn văn về những kỷ niệm đáng nhớ của bạn bằng tiếng Anh)

I have a memorable childhood which has many experiences. One of the experiences I remember most is the first time I was invited to a birthday party. I was a 6-year-old girl and I had a bestfriend whose name is Lisa. We were very close and seemed we couldn’t live without each other until her birhtday. It was a beautiful morning when Lisa invited me to her birthday party and had no idea about how great her party would be if she didn’t ask me to attend. I was very happy and decided to make my bestfriend surprise by giving her a puppy as a present. Lisa didn’t like dog or any animal but I almost forgot about that. I was confident to give her my present in her birthday and immediately realized that she didn’t like my little dog which I myself chose to buy 3 days ago. While the party was going on, I stood in a corner of the room and watched how much she loved other normal presents such as teddy bear, dolls or crayons. I felt dissapointed but that was not the worst thing. About 20 mintues later, Lisa’s father gave a sign that was the time to taking out a birthday cake. It was the biggest birthday cake I had ever seen. The light went off. As soon as it went on, somebody screamed “It’s a puppy in the cake”. Everyone was surprise and they recognized that was my puppy. They looked at the puppy and then looked at me. I glanced to Lisa. She said nothing and about to cried. I was very confused and ashamed. I carried my puppy, said sorry to Lisa and ran out of the party. I couldn’t believe that I had just broken my bestfriend’s birthday cake because of a silly decision. I learned that never bring any animal with me to a party, especially bestfriend’s birthday party. It’s an experience that I won’t forget for the rest of my life. Luckily Lisa forgave me and we are still friend up to now. She always reminded me about her 6th birthday and we laughed a lot.

Dịch: Tôi có một tuổi thơ đáng nhớ với rất nhiều kỷ niệm. Một trong những kỷ niệm mà tôi nhớ nhất là lần đầu tiên tôi được mời đến dự tiệc sinh nhật. Lúc đó tôi là một cô bé 6 tuổi và tôi có một người bạn thân tên là Lisa. Chúng tôi rất thân thiết và dường như không thể sống thiếu nhau cho đến hôm sinh nhật của cô ấy. Đó là một buổi sáng đẹp trời khi Lisa mời tôi đến bữa tiệc sinh nhật của cô ấy và không hề biết rằng bữa tiệc sẽ tuyệt ra sao nếu cô ấy không mời tôi đến. Tôi rất vui và quyết định làm bạn thân của mình ngạc nhiên bằng cách tặng cho cô ấy một con cún con. Lisa không thích chó hay bất kì loài động vật nào nhưng tôi đã quên mất điều đó. Tôi rất tự tin tặng cho cô ấy món quà vào hôm sinh nhật và ngay lập tức nhận ra rằng cô ấy không thích con chó mà tôi đích thân chọn mua 3 ngày trước. Trong khi bữa tiệc diễn ra, tôi đứng ở góc phòng và quan sát cô ấy yêu quý những món quà bình thường như gấu bông, búp bê hoặc hộp màu đến bao nhiêu. Tôi cảm thấy rất thất vọng nhưng đó vẫn chưa phải là điều tệ nhất. Khoảng 20 phút sau, bố của Lisa ra hiệu đã đến giờ mang bánh kem ra. Đó là chiếc bánh kem to nhất mà tôi từng thấy. Đèn tắt. Ngay khi nó bật sáng trở lại thì ai đó la lớn “Con chó ngồi trên bánh kem rồi kìa”. Mọi người rất ngạc nhiên và họ nhận ra đó là con chó con của tôi. Họ nhìn con chó con rồi nhìn sang tôi. Tôi lước nhìn Lisa. Cô ấy không nói gì cả và gần như sắp khóc. Tôi rất bối rối và xấu hổ. Tôi ôm lấy con chó, xin lỗi Lisa và chạy thật nhanh khỏi bữa tiệc. Không thể tin nổi là tôi vừa mới phá tan nát chiếc bánh sinh nhật của bạn thân chỉ vì một quyết định ngu ngốc. Tôi đã học được rằng không bao giờ mang theo bất kì một động vật nào với mình tới các bữa tiệc, đặc biệt là tiệc sinh nhật bạn thân. Đó là một kỷ niệm mà tôi không bao giờ có thể quên được trong suốt phần đời còn lại. May mắn thay Lisa đã tha thứ cho tôi và cho đến bây giờ chúng tôi vẫn là bạn bè. Cô ấy hay nhắc tôi về chuyện xảy ra ở bữa tiệc sinh nhật lần thứ 6 ấy và chúng tôi cùng cười to.

My elder sister is going to study abroad in French in next August. I will miss her and all the experiences that we had been through together. When I was a kid, I hated my sister so much. My parents always said something nice about her but nothing like that about me. Morever she treated like she was an adult and I was not. That made me angry and also jealous. We fighted to each other everyday that was bothered my parents. I even told to my dad that I wished my sister was not exsist. My dad was very surprise and he known he had to do something. It was a Halloween night and my parents decided to go out so we were home alone. After 30 minutes from the moment my parents left, the light in my house suddenly went off. I was very scared and hold my sister’s arm tightly. She was scared too. When the light went on, a gaint ugly black monster appeared in the kitchen. He caught me as soon as I saw him. “Don’t leave me, please. Help me, help me”- I screamed out. My sister cried and tried to pull me away from the monster. He said “Give me your candies and I will let your sister go”. My sister ran upstair and looked for the candies and then she came back and gave the monster all candies she had. But he changed his mind and didn’t want to take candies any more. Instead he caught my sister and let me go. I was no longer afraid of that ugly monster. I hit him over and over. “You can’t catch my sister. Let her go, now. Can you hear me?” –I screamed. Finally he let my sister go and ran out of the house quickly. I hugged my sister happily and we realized that how much we loved each other. I told my father everything and he was very satisfied with us. He said “There are many other monsters outside. When you’re grown up, you will face to them everyday so you have to love each other to fight those monsters”. Then my father smiled and asked me “If your sister had not exsisted, who would have protected you from the monster?” I felt regret about my stupid treaty and grateful that she still was with me. For a long time later, we known that monster was my father but it didn’t matter. It’s an experience that I will never forget.

Dịch: Chị gái của tôi sắp đi du học ở Pháp vào tháng Tám tới. Tôi sẽ nhớ chị ấy và cả những kỷ niệm mà chúng tôi đã từng trải qua nữa. Khi tôi còn bé, tôi rất ghét chị của mình. Bố mẹ tôi luôn nói những điều tốt đẹp về chị nhưng không có điều gì như thế về tôi. Hơn nữa chị cứ cư xử như mình là người lớn còn tôi thì không phải. Điều đó làm tôi tức giận và ghanh tỵ. Chúng tôi cãi nhau hàng ngày và điều đó làm phiền lòng bố mẹ tôi. Tôi thậm chí còn nói với bố tôi rằng tôi ước chị tôi không tồn tại. Bố tôi rất ngạc nhiên và ông biết mình phải làm gì đó thôi. Đó là vào một đêm Halloween và bố mẹ tôi quyết định ra ngoài nên chúng tôi ở nhà một mình. 30 phút sau khi bố mẹ tôi đi thì đèn trong nhà bỗng tắt. Tôi rất sợ và nắm chặt lấy tay chị tôi. Chị tôi cũng rất sợ. Khi đèn sáng trở lại, một con quái vật to lớn màu đen xấu xí xuất hiện ngay trong bếp. Nó bắt lấy tôi ngay khi tôi thấy nó. Tôi hét lớn “Đừng bỏ em, cứu em với, cứu em”. Chị tôi khóc và cố gắng kéo tôi khỏi con quái vật. Nó nói “Đưa tao kẹo của mày và tao sẽ để em mày đi”. Chị tôi chạy lên lầu và tìm kẹo, sau đó quay trở lại và đưa con quái vật tất cả kẹo mà chị có. Nhưng con quái vật đã đổi ý và không muốn lấy kẹo nữa. Thay vào đó nó bắt chị tôi và thả tôi đi. Tôi không sợ con quái vật xấu xí ấy nữa. Tôi đánh nó tới tấp. Tôi hét “Mày không được bắt chị tao. Thả chị tao ra, ngay bây giờ. Mày có nghe tao nói không?”. Cuối cùng con quái vật thả chị tôi ra và chạy khỏi nhà tôi thật nhanh. Tôi ôm lấy chị hạnh phúc và chúng tôi nhận ra chúng tôi yêu thương nhau nhiều đến chừng nào. Tôi kể với bố mọi chuyện và bố rất hài lòng về chúng tôi. Ông nói “Ngoài kia có rất nhiều con quái vật khác. Khi các con lớn, các con sẽ phải đối mặt với chúng hàng ngày nên các các phải yêu thương nhau để đánh bại lũ quái vật ấy”. Rồi ông mỉm cười và hỏi tôi “Nếu chị của con không tồn tại thì hôm nay ai sẽ bảo vệ con khỏi con quái vật?” Tôi cảm thấy rất hối hận về điều ước ngu ngốc của mình và biết ơn khi chị vẫn còn bên cạnh tôi. Một thời gian dài sau, chúng tôi mới biết con quái vật đó chính là bố tôi nhưng điều đó không quan trọng. Đó là một kỷ niệm mà tôi sẽ không bao giờ quên.