Bà ngoại nó vừa mới bước vào nhà, chưa kịp ngồi xuống ghế, thằng bé đã hối hả chạy vù đến, tay cầm phong thư dúi mạnh vào bàn tay bà:

- Mừng sinh nhật bà! Bà ơi, mở phong bì này mau đi!

- Ừ con, chờ chút cho bà ngồi xuống đã, có gì mà hấp tấp thế!

- Quà sinh nhật của con cho bà, con muốn bà mở xem liền!

- Ồ, thằng bé con này! Cho bà ngồi nghỉ một chút rồi sẽ mở xem...

- Không! Con muốn bà xem ngay bây giờ, tức khắc!

- Thôi thì bà chiều con vậy... xem nào! Bà ngoại nó vội bóc bao thư, rút ra một tấm giấy bạc mười euro mới tinh và một bài thơ do chính

Chuyện một người đàn bà... năm con

nó viết tay với đầy lỗi chính tả, nhưng bài thơ dễ thương làm sao...
Bà đọc lớn:
Chère grand’mère
Ta musique est si fi ne
Elle est divine! Grand’ mère Printemps
Je te fais des baisers blancs
Des baisers bleus
Des baisers de toutes les couleurs!


Bà yêu quí ơi Nhạc của bà thật là thanh cao tế nhị Thật là thần thánh!

Bà của Mùa Xuân Con trao bà những nụ hôn màu trắng Những nụ hôn màu xanh Những nụ hôn muôn màu sắc!

Bà nó đọc xong bài thơ, nước mắt lưng tròng.

Xem thêm: những cuốn sách hay

Hai bà cháu ôm nhau, hôn nhau, trao nhau những nụ hôn màu trắng, màu xanh, những nụ hôn muôn màu sắc của tình bà cháu!

- Bà! Ít nhất bà cũng có một “fan” trung thành với bà là con. Con có thể nghe bài hát đó của bà một trăm ngàn lần!

- Ừ! “Fan” của bà mà chỉ thích có một bài hát độc nhất...

- Ồ! Có sao đâu, con cũng là “fan, fan, fan” của bà!