Trang 1/2 12 cuối
kết quả từ 1 tới 12 trên 17

Những bài thơ hay về Mẹ

  1. #1
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.307

    Những bài thơ hay về Mẹ





    NHỮNG CÂU TỤC NGỮ, THÀNH NGỮ VIỆT NAM HAY NHẤT VỀ MẸ

    Bé thì con mẹ con cha, lớn thì con vua con chúa.

    Cá chuối đắm đuối vì con.

    Con có mẹ như măng ấp bẹ.

    Con có mẹ như thiên hạ có vua.

    Con biết nói, mẹ hói đầu.

    Con lên ba, mẹ sa xương sườn.

    Con lên ba, mới ra lòng mẹ.

    Cá không ăn muối cá ươn
    Con cãi cha mẹ trăm đường con hư.





    Con nhờ đức mẹ.

    Con vua tốt vua dấu, con tôi xấu tôi yêu.

    Cha mẹ sinh con, trời sinh tính.

    Cha mẹ giàu con có, cha mẹ khó con không.

    Cha sinh mẹ dưỡng.

    Cha sinh không tày mẹ dưỡng.

    Con hư tại mẹ, cháu hư tại bà.

    Con chẳng chê cha mẹ khó, chó chẳng chê chủ nghèo.

    Con đâu cha mẹ đấy.

    Con có cha mẹ đẻ, không ai ở lỗ nẻ mà lên.

    Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ.

    Công cha nghĩa mẹ.

    Hùm dữ chẳng nỡ ăn thịt con.

    Mất mẹ mất cha thật là khó kiếm,, chớ đạo vợ chồng chẳng thiếu gì nơi.

    Mẹ con một lần da đến ruột.

    Mẹ ăn con giả.

    Mẹ nào con ấy.

    Mẹ gà con vịt.

    Mẹ nuôi con bằng trời bằng bể, con nuôi mẹ con kể từng ngày.

    Mẹ nuôi con bể hồ lai láng, con nuôi mẹ kể tháng kể ngày.

    Mẹ nuôi được mười con, mười con không nuôi được một mẹ.

    Mẹ cha là Biển là Trời
    Làm con sao dám cãi lời mẹ cha.

    Mẹ cha trượng quá khuôn vàng
    Đền bồi sao xiết muôn vàn công ơn.

    Mẹ còn chẳng biết là may
    Mẹ mất mới tiếc những ngày làm con.

    Mẹ còn là cả trời hoa
    Cha còn là cả một tòa kim cương.

    Mẹ cú con tiên, mẹ hiền con sục sạc.

    Mẹ dạy thì con khéo, bố dạy thì con khôn.

    Mài mực ru con, mài son đánh giặc.

    Mẹ hát con khen hay.

    Mẹ hát con khen, ai chen vô lọt.

    Mẹ già như chuối chín cây.

    Nhiều con giòn mẹ.

    Nhất mẹ nhì con.

    Nhất mẹ, nhì cha, thứ ba bà ngoại.

    Ở nhà nhất mẹ nhì con, ra đường lắm kẻ còn đẹp còn giòn hơn ta.

    Phúc đức tại mẫu.

    Sẩy cha ăn cơm với cá, sẩy mẹ lót lá mà nằm.

    Sẩy cha còn chú, sẩy mẹ bú vú dì.

    Thuyền không bánh lái thuyền quầy,
    Con không cha mẹ ai bày con nên.


    (sưu tầm)





    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet
    Quick reply to this message Trả lời       

  2. Đã cảm ơn thanhtracnguyenvan:



  3. #2
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.307

    Reply: Thơ hay về Mẹ (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)





    NHỮNG CÂU CA DAO VIỆT NAM HAY NHẤT VỀ MẸ

    Chẳng tham nhà ngói ba tòa
    Tham vì một nỗi mẹ cha hiền lành.

    Chồng dữ thì em mới rầu
    Mẹ chồng mà dữ, giết trâu ăn mừng.

    Chồng dữ thì em mới lo,
    Mẹ chồng mà dữ mổ bò ăn khao.

    Dì ruột thương cháu như con,
    Rủi mà không mẹ, cháu còn cậy trông.

    Em thời đi cấy ruộng bông,
    Anh đi cắt lúa để chung một nhà.
    Đem về phụng dưỡng mẹ cha,
    Muôn đời tiếng hiếu người ta còn truyền.

    Mẹ cho bú mớm nâng niu
    Tội Trời thì chịu, chẳng yêu bằng chồng.





    Mỗi đêm mỗi thắp đèn trời
    Cầu cho cha mẹ sống đời với con.

    Mẹ anh lội bụi lội bờ
    Sao anh áo lụa quần tơ ngày ngày
    Mẹ anh bụng đói thân gầy
    Sao anh vui thú mâm đầy cỗ cao
    Mẹ anh như tép lao xao
    Sao anh lấp lánh như sao trên trời
    Mẹ anh quần quật một đời
    Sao anh ngoảnh mặt anh cười cợt hoa.

    Mẹ em đi chợ đường trong
    Mua em cây mía vừa cong vừa dài,
    Mẹ em đi chợ đường ngoài,
    Mua em cây mía vừa dài vừa cong.

    Mẹ em hằng vẫn khuyên răn
    Làm thân con gái chớ ăn trầu người.

    Mẹ già ở túp lều tranh
    Đói no chẳng biết, rách lành chẳng hay.

    Mẹ già ở túp lều tranh
    Sớm thăm tối viếng mới đành dạ con.

    Mẹ già như ánh trăng khuya
    Dịu dàng soi tỏ bước đi con hiền

    Mẹ già như bắp khô bao
    Sao anh không kiếm nơi nào đỡ tay ?

    Mẹ già như chuối ba hương
    Như xôi nếp một, như đường mía lau

    Mẹ già như chuối chín cây
    Gió đưa mẹ rụng, con rày mồ côi

    Mẹ già như chuối chín cây
    Mong sao dâu được mỗi ngày mỗi ngoan.

    Mẹ già như chuối chín cây
    Sao đấy chẳng liệu cho đây liệu cùng.
    Khế với sung, khế chua sung chát
    Mật với gừng, mật ngọt gừng cay
    Đấy với đây chẳng duyên thì nợ
    Đấy với đây chẳng vợ thì chồng.
    Dây tơ hồng chẳng xe đã mắc
    Rượu quỳnh tương chưa nhắp đã say
    Lo đêm rồi lại lo ngày,
    Ở sao hiếu thảo cho tày phận con.

    Nuôi con cho được vuông tròn
    Mẹ thầy dầu dãi xương mòn gối cong.

    Sinh con ai nỡ sinh lòng
    Sinh con ai chẳng vun trồng cho con.

    Ví dầu cầu ván đóng đinh,
    Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi.
    Khó đi mẹ dắt con đi,
    Con đi trường học, mẹ đi trường đời.

    (sưu tầm)





    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  4. Đã cảm ơn thanhtracnguyenvan:


  5. #3
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.307

    Reply: Thơ hay về Mẹ (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)





    NHỮNG CÂU CA DAO VIỆT NAM HAY NHẤT VỀ MẸ (tt)

    Bao giờ cá lý hóa long
    Đền ơn cha mẹ ẵm bồng xưa nay.

    Công cha như núi Thái Sơn
    Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
    Một lòng thờ mẹ kính cha
    Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.

    Con tôi khát sữa bú tay
    Ai cho bú thép ngàn ngày mang ơn.

    Con ho lòng mẹ tan tành
    Con sốt lòng mẹ như bình nước sôi.

    Chiều chiều ngó ngược ngó xuôi
    Ngó không thấy mẹ ngùi ngùi nhớ thương.

    Chiều chiều xách giỏ hái rau
    Ngó lên mả mẹ ruột đau như dần.

    Chim trời ai dễ đếm lông
    Nuôi con ai dễ kể công tháng ngày.






    Công cha nghĩa mẹ cao dày
    Cưu mang trứng nước những ngày còn thơ
    Nuôi con khó nhọc đến giờ
    Trưởng thành con phải biết thờ hai thân
    Thức khuya dậy sớm chuyên cần
    Quạt nồng ấp lạnh giữ phần đạo con.

    Công cha nghĩa mẹ cao vời
    Nhọc nhằn chẳng quản suốt đời vì ta
    Nên người con phải xót xa
    Đáp đền nghĩa nặng như là trời cao
    Đội ơn chín chữ cù lao
    Sanh thành kể mấy non cao cho vừa.

    Cây xanh thì lá cũng xanh
    Cha mẹ hiền lành để đức cho con.

    Có cha có mẹ thì hơn
    Không cha không mẹ như đờn đứt dây
    Đờn đứt dây còn thay, còn nối
    Cha mẹ chết rồi, con chịu mồ côi!

    Chiều chiều ra đứng cửa sau
    Trông về quê Mẹ ruột đau chín chiều.

    Có chồng chẳng được đi đâu
    Có con chẳng được đứng lâu một giờ.

    Đói lòng ăn bát cháo môn
    Để cơm nuôi mẹ cho tròn hiếu trung.

    Đi đâu mà bỏ mẹ già
    Gối nghiêng ai sửa, chén trà ai dâng?

    Đói lòng ăn hột chà là
    Để cơm cho mẹ mẹ già yếu răng.

    Đêm đêm con trẻ đái dầm
    Mẹ nằm chỗ ướt con nằm chỗ khô.

    Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
    Năm canh chày mẹ thức đủ năm canh.

    Lên non mới biết non cao
    Nuôi con mới biết công lao mẹ hiền.

    Mẹ già đầu bạc như tơ
    Lưng đau con đỡ,mắt lờ con nuôi.

    Nhìn lên nuột lạc mái nhà
    Bao nhiêu nuột lạc thương bà bấy nhiêu.

    Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
    Miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương.

    Nuôi con mới biết sự tình
    Thầm thương Cha Mẹ nuôi mình khi xưa

    Ơn cha nặng lắm ai ơi
    Nghĩa mẹ bằng trời chín tháng cưu mang.

    Tu đâu cho bằng tu nhà
    Thờ cha kính mẹ ấy là chân tu.

    Thờ cha mẹ,ở hết lòng
    Ấy là chữ hiếu dạy trrong luân thường.

    Thà ăn bắp hột chà vôi
    Còn hơn giàu có mồ côi mẹ già.

    Vẳng nghe chim vịt kêu trời
    Bâng khuâng nhớ Mẹ chín chiều ruột đau.

    (sưu tầm)





    Ghi chú: Ảnh Hoa hậu Việt Nam 2016 Đỗ Mỹ Linh cùng bé Lê Huỳnh Bảo Ngọc, và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  6. Đã cảm ơn thanhtracnguyenvan:


  7. #4
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.307

    Reply: Thơ hay về Mẹ (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)





    NHỮNG CÂU CA DAO VIỆT NAM HAY NHẤT VỀ MẸ (tt)

    Ai về tôi gửi buồng cau
    Buồng trước kính mẹ, buồng sau kính thầy
    Ai về tôi gửi đôi giày
    Phòng khi mưa gió để thầy mẹ đi.

    Ai rằng công mẹ như non
    Thật ra công mẹ lại còn lớn hơn.

    Bắt con vịt nước nhổ lông
    Miếng nạc phần chồng
    Miếng xương phần mẹ
    Miếng lòng phần con.

    Biển đông còn lúc đầy vơi
    Chớ lòng cha mẹ suốt đời tràn dâng.

    Con ơi, mẹ bảo con này
    Học buôn học bán cho tày người ta
    Con đừng học thói chua ngoa
    Họ hàng ghét bỏ, người ta chê cười
    Dù no dù đói cho tươi
    Quên ăn bớt ngủ liệu bề lo toan
    Phòng khi đóng góp việc quan
    Đồng tiền bát gạo lo toan cho chồng
    Trước là đẹp mặt cùng chồng
    Sau là họ mạc cũng không chê cười
    Con ơi! nhớ bấy nhiêu lời!

    Chim đa đa đậu nhánh đa đa,
    Chồng gần em không lấy, lại lấy chồng xa,
    Lỡ mai cha yếu mẹ già,
    Bát cơm đôi đũa, bộ kỷ trà ai nâng?





    Con cò mà đi ăn đêm,
    Đậu phải cành mềm, lộn cổ xuống ao.
    Ông ơi! Ông vớt tôi nao,
    Tôi có lòng nào, ông hãy xáo măng.
    Có xáo thì xáo nước trong,
    Đừng xáo nước đục, đau lòng cò con.

    Đêm khuya trăng rụng xuống cầu
    Cảm thương cha mẹ dãi dầu ruột đau.

    Đói lòng ăn trái ổi non
    Nhịn cơm nuôi mẹ, cho tròn nghĩa xưa.


    Làm trai nết đủ trăm đường
    Trước tiên điều hiếu đạo thường xưa nay
    Công cha đức mẹ cao dày
    Cưu mang trứng nước những ngày ngây thơ
    Nuôi con khó nhọc đến giờ
    Trưởng thành con phải biết thờ hai thân
    Thức khuya dạy sớm chuyên cần
    Quạt nồng ấp lạnh giữ phần đạo con.

    Khôn ngoan nhờ ấm ông Bà
    Làm nên, phải nhớ mẹ cha phụng thờ
    Đạo làm con, chớ hững hờ .
    Phải đem hiếu kính mà thờ từ nghiêm.

    Mẹ ngoảnh đi, con dại
    Mẹ ngoảnh lại, con khôn.

    Nuôi con cho được vuông tròn
    Mẹ thầy dầu dãi, xương mòn gối long
    Con ơi, cho trọn hiếu trung!
    Thảo ngay một dạ, kẻo luống công mẹ thầy.

    Nuôi con chẳng quản chi thân
    Bên ướt mẹ nằm, bên ráo con lăn
    Lấy gì đền nghĩa khó khăn
    Lên non xắn đá, xây lăng phụng thờ.

    Ngó lên trời cao thấy cặp cu đang đá
    Ngó ra ngoài biển thấy cặp cá đang đua
    Đi về lập miếu thờ vua
    Lập trang thờ mẹ, lập chùa thờ cha.

    Ơn hoài thai to như bể
    Công dưỡng dục lớn tựa sông
    Em nguyện ở vậy không chồng
    Lo nuôi cha mẹ, hết lòng làm con.

    Trách ai đặng cá quên nơm
    Đặng chim bẻ ná, quên ơn sinh thành.

    Tôm càng bóc vỏ bỏ đuôi
    Giã gạo cho trắng mà nuôi mẹ già.
    Đói lòng ăn hột chà là
    Để cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng.

    Vô chùa thấy Phật muốn tu
    Về nhà thấy mẹ, công phu chưa đành.

    (sưu tầm)





    Ghi chú: Ảnh Hoa hậu Việt Nam 2016 Đỗ Mỹ Linh cùng bé Lê Huỳnh Bảo Ngọc, và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  8. Đã cảm ơn thanhtracnguyenvan:


  9. #5
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.307

    Reply: Thơ hay về Mẹ (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)





    DANH NGÔN HAY NHẤT VỀ MẸ

    Bạn có thể lừa một vài người trong tất cả mọi lần, và
    bạn có thể lừa mọi người trong một vài lần, nhưng
    bạn không thể lừa mẹ.
    (Ngạn ngữ Anh)

    Các cô gái phải làm sao khi không có người mẹ giúp đỡ họ vượt qua những rắc rối?
    (Louisa May Alcott)

    Chúa trời không thể ở mọi nơi cùng một lúc, vì vậy người đã tạo ra những bà mẹ.
    (Rudyard Kipling)

    Có vợ là có lời khuyên chí lí, có mẹ vợ là được tiếp đón ân cần nhưng ko có gì hơn 1 người mẹ hiền.
    (L.Tolstoi)

    Hạnh phúc thay cho người nào được Thượng Đế ban tặng cho một người mẹ hiền.
    (Lamartime)

    Lòng người mẹ là vực thẳm mà đáy được trải bằng lòng khoan dung hiền dịu.
    (Balzac)





    Không có mẹ thì tổ ấm là cái gì?
    (A.Hawthorne)

    Không ai nghèo khi có mẹ.
    (Abraham Lincoln)

    Nơi ẩn náu yên ổn nhất là lòng mẹ”.
    (Florian)

    Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ
    Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha.
    (Thích Thiện Nghĩa)

    Người mẹ đánh đòn, sửa phạt con nhưng chẳng mấy chốc bao bọc con bằng những nụ hôn.
    (Ngạn ngữ Armenia)

    Mẹ là người có thể thay thế bất kỳ ai khác nhưng không ai có thể thay thế được mẹ.
    (Gaspard Mermillod)

    Mẹ hiền sinh con ngoan, lúa tốt cho gạo ngon.
    (Ngạn ngữ Trung Quốc)

    Mẹ yêu con bên lòng canh cánh
    Con yêu mẹ khuất núi là thôi.
    (Tục ngữ Tày-Nùng)

    Mẹ là trường học vĩ đại nhất của con người.
    (Tục ngữ Tây Ban Nha)

    Nếu cả thế giới ném đá vào bạn, nếu bạn có mẹ đứng sau lưng, bạn sẽ yên ổn.
    (Ngạn ngữ Anh)

    Người mẹ hiểu được lời đứa trẻ không nói.
    (Khuyết danh)

    Người mẹ thật sự chẳng bao giờ rảnh rỗi.
    (Balzac)

    Trái tim người mẹ là trường học của đứa con.
    (W. Bacher)

    Tương lai của con là công trình của mẹ.
    (Napoleon I)

    Trái tim người mẹ là kiệt tác của Thượng Đế.
    (Gretry)

    Tình thương của người mẹ không bị già nua khi năm tháng trôi qua.
    (Tục ngữ Đức)

    Thượng đế không có mặt ở khắp nơi, vì thế Người đã sinh ra các bà mẹ.
    (Ngạn ngữ Do Thái)

    Với mẹ, con mãi là một đứa trẻ!
    (Khuyết danh)

    Vũ trụ không có nhiều kì quan, nhưng kì quan tuyệt phẩm nhất là trái tim người mẹ”.
    (Bernard Shaw)

    (sưu tầm)





    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet


  10. Đã cảm ơn thanhtracnguyenvan:


  11. #6
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.307

    Reply: Thơ hay về Mẹ (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)

    Năm 1996, lúc đó vẫn chưa có cầu Mỹ Thuận, trong một lần trên phà qua sông Tiền chợt nghe câu ai hát:

    "Má ơi con vịt chết chìm
    Thò ta vớt nó cá lìm kìm cắn con..."

    Khi đó có hai em bé quần áo nhem nhuốc đang bán kẹo rong trên phà. Một em ứa nước mắt nói với em còn lại:

    "Mày còn má để kêu chứ má tao vừa mới chết. Giờ biết kêu ai bây giờ?"

    Tôi đã xúc động viết những câu thơ này...


    -----------------------------------------------------





    MỒ CÔI

    "Má ơi con vịt chết chìm…"
    Con kêu…
    Oà khóc
    Biết tìm má đâu?

    1996
    (Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)


    Thanh Trắc Nguyễn Văn





    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  12. Đã cảm ơn thanhtracnguyenvan:


  13. #7
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.307

    Reply: Thơ hay về Mẹ (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)





    GIỌT LỆ MUỘN MÀNG


    Cũng từ ngày ấy con khóc vùi trước cỏ
    Trước mộ bia đất lạnh, hương tàn
    Ngày mẹ mất là những ngày trốn học
    Con bỏ nhà theo lũ bạn đi hoang.

    Con đâu biết dưới mái tranh nghèo cũ nát
    Mẹ thương con, chịu vất vả tháng ngày
    Bát cơm trắng mẹ sớt dành cá thịt
    Con ăn thường nào nếm được đắng cay.

    Giờ lạc lõng giữa đường đời xuôi ngược
    Con lao đao khi đã mất mẹ rồi
    Hạt muối mặn mới hay còn vị chát
    Bát cơm người là nước mắt đầy vơi.

    Con ăn năn xin lạy quỳ trước mộ
    Lệ muộn màng xin được rưới cỏ tươi
    Lời mẹ dạy vọng vang từ cõi nhớ:
    Dẫu bơ vơ…
    Cũng phải sống
    Để thành người…


    1996
    (Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

    Thanh Trắc Nguyễn Văn






    Ghi chú: Ảnh nữ diễn viên Thang Duy (Trung Quốc) và ảnh áo dài của nhiếp ảnh gia Dương Quốc Định sưu tầm từ internet

  14. Đã cảm ơn thanhtracnguyenvan:


  15. #8
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.307

    Reply: Thơ hay về Mẹ (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)





    TRONG NẮNG ẤM XUÂN HỒNG


    Con thắp một ngọn nến
    Sáng rực giữa đêm đông
    Nhớ ngày xưa mẹ khóc
    Lệ nến rơi đỏ hồng.

    Ngọn nến là ngọn lửa
    Sưởi ấm nỗi buồn con
    Thương mẹ đời cơ cực
    Xác thân mau héo mòn.

    Ngọn nến là ánh sáng
    Soi dắt đường tương lai
    Bao lần con vấp ngã
    Mẹ nâng dìu trong tay.

    Tuổi thơ nhiều lầm lỡ
    Một thời con rong chơi
    Giờ hiểu ra đã muộn
    Mẹ xa rồi mẹ ơi!

    Ngọn nến dần vắt kiệt
    Đâu hình bóng mẹ tôi?
    Chỉ còn là sáp lửa
    Sắp lụn tan trong đời.

    Chỉ còn là nước mắt
    Mẹ rơi rớt vì con
    Chỉ còn là mất mát
    Thấm nỗi đau trong hồn.

    Vầng dương rồi hé sáng
    Đã qua hết đêm đông
    Mẹ ơi, mình con khóc
    Trong nắng ấm xuân hồng…

    1995
    (Tuyển tập thơ Lời Trần Tình Dâng Mẹ Cha – NXB Tổng hợp Đồng Tháp 1997)

    Thanh Trắc Nguyễn Văn






    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  16. Đã cảm ơn thanhtracnguyenvan:


  17. #9
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.307

    Reply: Thơ hay về Mẹ (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)





    CƠN SỐT ĐẤT

    Khi ta về cơn sốt đất đang cao
    Đồng tiền quẳng ra trên những đống gò ao bãi
    Quán xá lềnh khênh
    Nhạc tình rơi vãi
    Giữa dòng đời ai nghiêng ngả
    Ngả nghiêng?

    Từng ngôi nhà hối hả mọc chông chênh
    Vội thay mặt chủ sau mỗi lần được giá
    Vườn ruộng ông cha giờ cháu con đem mặc cả
    Tấc đất tấc vàng
    Trong hai tiếng bán buôn.

    Khi ta về nước mắt mẹ đang tuôn
    Một hố lầy hoang cũng giật giành xỉa xói
    Anh em nhìn nhau nghi ngờ soi mói
    Chửi rủa trước nhà
    Dao búa sau lưng.

    Mẹ một đời người vẫn buôn thúng bán bưng
    Thương đàn cháu đói lại đường xa chạy gạo
    Đất chưa hóa vàng đã từng giờ rỉ máu
    Bao nhân nghĩa cuộc đời theo nước lã trôi sông.

    Khi ta về biết em nhớ hay không?
    Hàng dâm bụt tuổi thơ đã không còn đó nữa
    Một bức tường vôi mảnh chai găm tua tủa
    Ngăn trở lòng người
    Cứa nát những vì sao.

    Ta bàng hoàng nghe vị đắng nỗi đau
    Đất cao giá biến nụ cười em băng giá!
    Người yêu cũ nay bỗng dưng xa lạ
    Hỏi tại người
    Hay tại đất
    Mẹ ơi?

    2000
    (Tập thơ Hạ Nhớ – NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)


    Thanh Trắc Nguyễn Văn





    Ghi chú: Ảnh nữ diễn viên Tăng Thanh Hà minh họa sưu tầm từ internet

  18. Đã cảm ơn thanhtracnguyenvan:


  19. #10
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.307

    Reply: Thơ hay về Mẹ (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)





    KÝ ỨC MÙA THU

    Có một chiều cha nhặt chiếc lá vàng rơi
    Mái đầu xám bạc chợt cúi buồn u ẩn
    Nhớ thuở chiến tranh mẹ một đời lận đận
    Gồng gánh thương chồng đánh giặc miền xa.

    Mấy mươi mùa xuân rồi lặng lẽ trôi qua
    Cha cô độc trong nỗi buồn nhớ mẹ
    Thời trăng mật, trái tim hồng tươi trẻ
    Lại phải chia xa cách trở hai đầu...

    Có nước mắt nào dập tắt được nỗi đau
    Có hương khói nào làm nguôi ngoai nỗi nhớ
    Con khôn lớn trong từng đêm cha trăn trở
    Nghe biển khơi xa khắc khoải gọi về.

    Rồi ngày lại ngày nắng rực chân đê
    Cha vẫn bước lê trên con đường đến lớp
    Ngôi trường ấy có tàng cây bóng rợp
    Có mơ ước mẹ xưa tha thiết, ngọt ngào...

    Một bàn chân mình cha đã gởi lại rừng sâu
    Một trái tim đau cha cũng gởi vào dĩ vãng
    Ký ức cũ tưởng đã lặn vào năm tháng
    Lại chợt hiện về
    .................lấp lánh
    .....................mùa thu!

    1996
    (Tập thơ Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997)

    Thanh Trắc Nguyễn Văn





    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  20. Đã cảm ơn thanhtracnguyenvan:


  21. #11
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.307

    Reply: Thơ hay về Mẹ (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)





    VỀ TRƯỜNG CŨ

    Trường cũ ta về mây trắng bay
    Nhớ em, ngõ trúc lá rơi đầy
    Áo trắng không còn trong sương trắng
    Trắng chiều thu lạnh, trắng heo may.

    Lớp học nhìn ra những cánh đồng
    Những mùa xanh mướt lúa đơm bông
    Tìm đâu bụi phấn ngày xưa ấy
    Một thuở chia xa thắm phượng hồng?

    Vẫn bóng thầy xưa dưới mái trường
    Vẫn lời trầm ấm lắm yêu thương
    Vẫn lời thơ nở trên trang sách
    Những nụ hoa đời, gió ngát hương.

    Tóc cô giờ bạc màu sương xám
    Lãng đãng mây chiều vạt nắng rơi
    Một lần thổn thức ta thầm gọi
    Gió vọng sân trường tiếng: Mẹ ơi!...

    1995
    (Tập thơ Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997)

    Thanh Trắc Nguyễn Văn






    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  22. Đã cảm ơn thanhtracnguyenvan:


  23. #12
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    1.307

    Reply: Thơ hay về Mẹ (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)





    MÙA LŨ

    Khi tôi về thăm mẹ
    Mùa nước lũ đang lên
    Mái tranh nghèo nước ngập
    Cỏ rác trôi bập bềnh.

    Bao năm trời phố chợ
    Sống thành kẻ không hồn
    Thừa bạc tiền, bia bọt
    Quên mẹ hiền, quê hương.

    Tôi quên thời cắp sách
    Mò cua ốc mỗi ngày
    Quên mẹ mình cơ cực
    Manh áo còn vá vai...

    Khi tôi về thăm mẹ
    Giọt nắng đã không còn
    Bóng trăng gầy xanh khuyết
    Đã khuất vào hư không.

    Tôi gục đầu nức nở
    Bên quang gánh mẹ già
    Nhớ lá rau dền tím
    Mẹ bán chợ đường xa...

    Khi tôi về thăm mẹ
    Mộ mẹ biết tìm đâu?
    Điên điển vàng trôi nổi
    Mây nước xám một màu...


    1996
    (Tập thơ Hạ Nhớ - NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)

    Thanh Trắc Nguyễn Văn





    Ghi chú: ảnh bông điên điển và ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  24. Đã cảm ơn thanhtracnguyenvan:


Trang 1/2 12 cuối