Trang 3/5 Đầu 12345 cuối
kết quả từ 25 tới 36 trên 49

Thơ Lục bát hay nhất (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)

  1. #25
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    596

    Reply: Thơ Lục bát hay nhất (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)





    NHỮNG CÂU CA DAO LỤC BÁT HAY NHẤT (tt)

    Lệ làng thiếu thốn bao nhiêu,
    Đẵn cây tre cộc, cắm nêu sân chùa.
    Em là con gái Phủ từ,
    Lộn chồng trả của theo sư chùa Viềng.
    Đói ăn thịt chó nấu riềng,
    Bán rao mảnh đất lấy tiền nộp cheo.
    Dù còn thiếu tốn bao nhiêu,
    Xin làng đừng có cắm nêu ruộng chùa.

    Cái cò lặn lội bờ sông
    Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non
    Chàng đi xa vợ xa con
    Chàng đi đến tận nước non Cao Bằng
    Chân đi nhưng dạ dùng dằng
    Nửa nhớ Cao Bằng, nửa nhớ vợ con!

    Nàng về nuôi cái cùng con
    Để anh đi trẩy nước non cùng người.





    Cái cò lặn lội bờ sông
    Cổ dài mỏ cứng cánh cong lưng gù
    Bã xa sông rộng sóng to
    Vì lo cái bụng đi mò cái ăn.

    Cái cò là cái cò con
    Mẹ đi xúc tép, để con ở nhà
    Mẹ đi lặn lội đồng xa
    Mẹ sà chân xuống, phải mà con lươn
    Ông kia có cái thuyền buồm
    Chở vào rừng rậm xem lươn bắt cò
    Ông kia chống gậy lò dò
    Con lươn thụt xuống, con cò bay lên.

    Làng ta phong cảnh hữu tình,
    Dân cư giang khúc như hình con long.
    Nhờ trời hạ kế sang đông,
    Làm nghề cày cấy vun trồng tốt tươi.
    Vụ năm cho đến vụ mười,
    Trong làng kẻ gái người trai đua nghề.
    Trời ra, gắng; trời lặn, về,
    Ngày ngày tháng tháng nghiệp nghề truân chuyên.
    Dưới dân họ, trên quan viên,
    Công bình giữ mực, cầm quyền cho thay.
    Bây giờ gặp phải hội này,
    Khi trời hạn hán khi hay mưa dầm.
    Khi thời gió bão ầm ầm,
    Đồng tiền lúa thóc mười phần được ba.
    Lấy gì đăng nạp nữa mà,
    Lấy gì công việc nước nhà cho đang.
    Lấy gì sưu thuế phép thường,
    Lấy gì bổ chợ đong lường làm ăn.
    Trời làm khổ cực hại dân,
    Trời làm mất mát có phần nào chăng.

    Nay mừng những kẻ nông phu,
    Cầu cho hòa cốc phong thu bình thời,
    Vốn xưa nông ở bậc hai,
    Thuận hòa, mưa gió nông thời lên trên.
    Quý hồ nhiều lúa là tiên,
    Rõ ràng phú túc bình yên cả nhà.
    Bốn mùa xuân hạ thu đông.
    Muốn cho tiền lúa đầy nhà hán sương.
    Bước sang hạ giá thu tàng,
    Thu thu liễn hoạch giàu ngang Thạch Sùng.
    Quý nhân cùng kẻ anh hùng,
    Rắp toan muốn hỏi nhà ông ê đề.
    Thực thà chân chỉ thú quê,
    Chuyên nghề nông nghiệp là nghề vinh quang.

    Ngày ngày vác cuốc thăm đồng
    Hết nước thì lấy gàu sòng tát lên
    Hết mạ ta lại quẳng thêm
    Hết lúa ta lại mang tiền đi đong
    Nữa mai lúa chín đầy đồng
    Gặt về đập sảy bỏ công cấy cày.

    (sưu tầm)





    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet


  2. #26
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    596

    Reply: Thơ Lục bát hay nhất (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)





    NHỮNG CÂU CA DAO LỤC BÁT HAY NHẤT (tt)

    Cái cò là cái cò kỳ
    Ăn cơm nhà dì, uống nước nhà cô
    Đêm nằm thì ngáy o o
    Chưa đi đến chợ đã lo ăn quà
    Hàng bánh hàng bún bầy ra
    Củ từ khoai sọ, đến bà cháo kê
    Ăn rồi cắp đít ra về
    Thấy hàng chả chó, lại lê chân vào
    Chả này bà bán ra sao
    Ba đồng một gắp, thì nào tôi mua!
    Nói dối rằng mua cho chồng
    Về đến quãng đồng, ngả nón ra ăn
    Ăn rồi đau quặn đau quăn
    Chạy về cho kịp, nằm lăn cả ngày
    Đem tiền đi bói ông thầy
    Bói ra quẻ này: những chả cùng nem
    Ông thầy nói dối đã quen
    Nào ai ăn chả ăn nem bao giờ!

    Cái cò là cái cò quăm
    Mày hay đánh vợ mày nằm với ai?
    Có đánh thì đánh sớm mai,
    Chớ đánh chập tối chẳng ai cho nằm!





    Chưa từng chưa gửi chưa đeo
    Đã từng, đã gửi, nhạt nhèo như không
    Đã theo về việc canh nông,
    Dù mưa dù nắng một lòng chẳng thay
    Đã ăn ớt chẳng sợ cay
    Bây giớ khổ nhọc có ngày thảnh thơi!

    Cậu kia cắp sách đi đâu
    Cậu học chữ Tầu hay học chữ Tây?
    Học chữ Tây không tiền không việc,
    Học chữ Tầu ai biết ai nghe
    Chi bằng về chốn thôn quê
    Cấy cày còn được no nê có ngày.

    Em ơi chớ lấy quân buôn,
    Hồi vui nó ở, hồi buồn nó đi.
    Tin nhau buôn bán cùng nhau,
    Thiệt hơn hơn thiệt trước sau như là.
    Hay gì lừa đảo kiếm lời,
    Một nhà ăn uống tội trời riêng mang.
    Theo chi những thói gian tham,
    Phôi pha thực giả tìm đường dối nhau.
    Của phi nghĩa có giàu đâu,
    Ở cho ngay thật, giàu sau mới bền.

    Kể nghề làm ruộng không nhàm
    Tôi xin nói hết rõ ràng hỡi ai
    Tháng chạp là tháng trông khoai
    Tháng giêng trông đậu, tháng hai trồng cà
    Tháng ba cày bửa ruộng ra
    Tháng tư gieo mạ, thuận hòa vui thay
    Tháng năm cấy lúa vừa rồi
    Tháng sáu mưa xuống nước trôi đầy đồng
    Tháng bảy cày cấy đã xong
    Tháng tám lúa tôt trong lòng vui thay
    Tháng chín tôi lại kể ngay
    Đồng lúa bụ bẫm , sướng thay trong lòng
    Tháng mười lúa chín đầy đồng
    Gặt về đổ cót để dùng năm sau
    Được mùa ca hát cùng nhau
    Trời làm thất bát đâu đâu cũng buồn.

    Ngày thì đem thóc ra phơi
    Tối lặn mặt trời đổ lúa vô xay
    Một đêm là ba cối đầy
    Một tay xay giã, một tay giần sàng
    Tháng ba, tháng tám rỗi ràng
    Làm sao đủ gạo, mùa màng sang năm.

    Trời mưa trái gió đùng đùng
    Cha con Lão Hùng đi gánh phân trâu
    Đem về bón tất ruộng sâu,
    Đêm đêm đạp nước trông mau tới mùa.
    Phen này lão quyết thi đua
    Cấy hai ang giống, thu thừa trăm ang.

    (sưu tầm)






    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  3. #27
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    596

    Reply: Thơ Lục bát hay nhất (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)





    NHỮNG CÂU CA DAO LỤC BÁT HAY NHẤT (tt)

    Anh như cây quế nở trong nhà
    Em như con gái hàng phố mà ra chơi đường
    Em thấy cây quế héo vàng
    Em càng vun xới cây càng tốt tươi
    Bao giờ cho quế mọc chồi
    Để quế trả nghĩa cho người xới vun.

    Áo dài chớ nệ quần thưa
    Trai khôn chẳng nệ vợ thừa thế gian.

    Con công tố hộ trên rừng
    Mẹ ơi lạy mẹ xin đừng bỏ con.

    Cái cò là cái cò vàng
    Mẹ đi bán hàng, nhà lại vắng cha
    Vắng cha thì ở với bà
    Không ở với chú, chú là đàn ông.

    Cái cò là cái cò vàng
    Mẹ đi đắp đàng con ở với ai
    Con ở với bà, bà không có vú
    Không ở với chú, chú là đàn ông.
    Thôi con chết quách cho xong!





    Con cò là con cò vàng
    Muốn đi hát đúm sợ làng cười chê
    Ai cười lời kẻ thôn quê
    Mà cò ngần ngại đứng lề đường quan
    Hay cò vui câu xẩm xoan
    Thì cò bay đến hân hoan cùng người.

    Em là con gái Đàng Trong
    Em đi thuyền dưới mất lòng thuyền trên
    Ba năm ăn ở thuyền trên
    Bởi anh hàng muối cho nên mặn mà
    Xuống thuyền nhịp bảy nhịp ba
    Trách anh hàng trứng ở ra hai lòng.

    Nạ dòng lấy được trai tơ
    Đêm đêm đú đởn như Ngô được vàng.

    Quê ta đẹp quất Tây Hồ,
    Tơ vàng kén mượt đầy bồ Tứ Liên.
    Hữu Hưng dệt lụa hoa hiên
    Cò bay bướm lượn in trên lụa đào.
    Cam Canh, bưởi Mỗ ngọt ngào,
    Mát lòng cải bắp, su hào Trung Kiên.
    Mình về Nguyên Xá mà xem
    Vườn hồng trĩu quả, chuối nêm kín làng.
    Mễ Trì thơm gạo tám xoan.
    Dự hương, gié cánh thóc vàng như tơ.
    Gửi người dệt bộ bài thơ
    Phùng Khoang gấm đẹp còn chờ tay ta.
    Cốm Vòng nức tiếng gần xa,
    Cau non Dịch Vọng, tiếng gà thôn Viên.
    Đường vào Cổ Nhuế vẫn quen
    Máy khâu rộn rã, mía chen vai người.
    Hai Xuân như đẻ sinh đôi
    Cánh diều chung sáo, mương khơi chung đào
    Trên mình xanh thắm bí đao
    Dưới ta lúa tốt khác nào rừng xanh
    Vải thiều đỏ rực đầu cành
    Thơm mùi cam Cáo, ngọt canh đậu Giàn.
    Xuân La lợn béo bao đàn,
    Trắng phau cá lội, dịu vàng khoai tây
    Mình về ta nắm lấy tay
    Ta dặn câu này mình chớ có quên:
    Khỏa chèo mình ngược bến Chèm
    Viếng Lý Ông Trọng, hoa chen mái đình
    Giò Chèm ai gói xinh xinh
    Nắm nem làng Vẽ đậm tình quê hương.
    Chuối Sù mập quả trăm vườn
    Sang thu hương chuối quện hương cốm Vòng.
    Hoa đào dệt lối Nhật Tân
    Yêu quê hoa nở đầy sân lụa đào.
    Ở đâu hợp tác công cao
    Rẽ vào Quảng Bá xem nào đâu hơn.
    Rau xanh kín bãi kín vườn
    Hương sen thoang thoảng cho thơm tóc mình
    Tung tăng đàn cá lượn quanh
    Ta giăng lưới bạc rung rinh mặt hồ.
    Quên sao giấy điệp Nghĩa Đô
    Tiếng chày nện sợi, câu hò nhặt khoan
    Ai xeo cho giấy mịn màng.
    Đẹp màu tranh mới xuân sang quê nhà.
    An Phú dẻo kẹo mạch nha
    Lợn hồng da mượt như là trong tranh.
    Ở đâu thơm húng thơm hành
    Có về làng Láng cho anh theo cùng
    Theo ai vai gánh vai gồng
    Rau xanh níu gót bóng lồng sông Tô.
    Trời cao lồng lộng sao cờ
    Phi lao vi vút đôi bờ Nhuệ Giang
    Chập chùng nhà máy công trường
    Đỏ tươi mái ngói, mây vờn khói bay.
    Lòng ta như tỉnh như say
    Mình nghe! Kìa tiếng máy cày xa xa…
    Quê ta đẹp lắm quê ta
    Trăm mầu nghìn sắc quê nhà: Từ Liêm.

    (sưu tầm)






    Ghi chú: Chùm ảnh áo dài của nhiếp ảnh gia Nguyễn Quang Hải và người mẫu Bùi Thị Thanh Châu sưu tầm từ internet

  4. #28
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    596

    Reply: Thơ Lục bát hay nhất (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)





    NHỮNG CÂU CA DAO LỤC BÁT HAY NHẤT (tt)

    Anh làm thợ mộc Thanh Hoa
    Làm cầu, làm quán, làm nhà khéo thay:
    Lựa cột anh dựng đòn tay
    Bào trơn, đóng bén nó ngay một bề.
    Bốn cửa anh chạm bốn dê
    Bốn con dê đực chầu về tổ tông.
    Bốn cửa anh chạm bốn rồng,
    Trên thì rồng ấp, dưới thì rồng leo
    Bốn cửa anh chạm bốn mèo
    Con thì bắt chuột, con leo xà nhà.
    Bốn cửa anh chạm bốn gà
    Đêm thì nó gáy nhà ra làm vườn
    Bốn cửa anh chạm bốn lươn
    Con thì thắt khúc, con trườn ra xa
    Bốn cửa anh chạm bốn hoa
    Trên là hoa sói, dưới là hoa sen
    Bốn cửa anh chạm bốn đèn
    Một đèn dệt cửi, một đèn quay tơ
    Một đèn đọc sách, ngâm thơ
    Một đèn anh để đợi chờ nàng đây.
    (Thanh Hoa: một vùng đất có trung tâm là tỉnh Thanh Hóa bây giờ, nhưng biên giới thay đổi nhiều lúc rộng lúc hẹp, khi là phủ, khi là trấn, là tỉnh. Tên Thanh Hoa chính thức được đặt bắt đầu từ thời thuộc Minh và chấm dứt năm 1840)





    Cái cò mà mổ cái tôm
    Cái tôm quắp lại mà ôm cái cò.

    Cái cò mà mổ cái trai,
    Cái trai quắp lại mà nhai cái cò.

    Cái cò trắng bạch như vôi
    Cô kia có lấy chú tôi thì về.
    Chú tôi chẳng mắng chẳng chê,
    Thím tôi thì mổ lấy mề nấu canh!

    Con cò trắng bệch như vôi
    Đừng nông nổi nữa, đừng lời nguyệt hoa
    Ví dù muốn đẹp đôi ta
    Đừng như cánh bướm quanh hoa đầu mùa
    Đừng vê thuốc, đừng bỏ bùa
    Đừng như chú tiểu ở chùa Thiều Quang
    Đừng thắm nhạt, đừng đa đoan
    Nên duyên thì phượng với loan một lời
    Giăng kia vằng vặc giữa giời
    Giăng ai soi tỏ lòng người nầy cho.

    Con cò trắng tợ như vôi
    Tình tôi với bậu xứng đôi quá chừng!

    Sông Thương nước chảy đôi dòng
    Đèn khêu đôi ngọn em trông ngọn nào
    Muốn tắm mát lên ngọn Sông Đào
    Muốn ăn sim chín thì vào rừng xanh
    Đôi tay em víu đôi cành
    Quả chín em bẻ quả xanh thì đừng
    Ba bốn năm nay ăn ở trên rừng
    Chim kêu vượn hú nửa mừng nửa lo
    Sa chân lỡ bước xuống đò
    Gieo mình xuống sạp những lo cùng phiền
    Chợ Vị Hoàng một tháng sáu phiên
    Gặp cô hàng xén kết nhân duyên bán hàng
    Hàng cô cánh kiến vỏ vang
    Giây thau giây thép giây đàn lưỡi câu
    Gương soi với lược chải đầu
    Hòn son bánh mực gương Tàu bày ra
    Đèn nhang sắp để trong nhà
    Giấy tiền vàng bạc đem ra bày hàng.

    Trăm năm tính cuộc vuông tròn
    Đá vàng trót hẹn, dạ càng đinh ninh.
    Chốn hữu tình đâu hơn chỗ cũ?
    Gió thuận hòa văn vũ non sông
    Nhớ lời nguyện ước ba đông
    Đêm khuya chẳng ngủ, ngày không nói cười.
    Nói lời phải giữ lấy lời
    Tạc vàng bia đá để đời cho nhau.

    Thơm Vạn Giã ngọt đà quá ngọt,
    Mía Phú Ân cái đọt cũng ngon
    Hởi người chưa vợ chưa con
    Vào đây chung gánh nước non với mình.
    Quản bao lên thác xuống ghềnh,
    Mía ngon, thơm ngọt đượm tình quê hương.

    Trâu đồng ta ăn cỏ đồng ta
    Tuy rằng cỏ cụt nhưng mà cỏ thơm.

    (sưu tầm)






    Ghi chú: Ảnh nữ diễn viên Nhã Phương sưu tầm từ internet

  5. #29
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    596

    Reply: Thơ Lục bát hay nhất (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)





    NHỮNG CÂU CA DAO LỤC BÁT HAY NHẤT (tt)

    Cô kia yếm thắm quai tằm
    Chồng cô đi lính cô nằm với ai
    Cô nằm cô đẻ một đứa bé trai
    Chồng về chồng hỏi con ai thế này
    Con tôi đi kiếm về đây
    Có cho nó gọi bằng thầy thì cho.

    Con cò mày đậu cành tre
    Thằng Tây bắn súng cò què một chân
    Đến mai ra chợ Đồng Xuân
    Chú khách mới hỏi sao chân cò què
    Cò rằng cò đậu cành tre
    Thằng Tây bắn phải cò què một chân.

    Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm,
    Rượu hồng đào chưa nhấm đà say.
    Lòng ta như chén rượu cay
    Lời thề nhớ chén rượu này bạn ơi
    Câu hò từ thuở xa xôi
    Bao năm còn vọng đậm lời nước non.
    Đá mòn, nhưng dạ chẳng mòn,
    Tình dân nghĩa nước một lòng sắt non.





    Một yêu em cố tăng gia
    Hai yêu em có đàn gà đầy sân
    Ba yêu làm cỏ bỏ phân
    Bốn yêu sớm tối chuyên cần tưới rau
    Năm yêu chăm chỉ bắt sâu
    Sáu yêu nương sắn, gàn bầu chuồng chim
    Bảy yêu đàn lợn mới thêm
    Tám yêu dãy chuối lại kèm rặng khoai
    Chín yêu khóm mía cao cao
    Mười yêu cần kiệm, dân giàu nước sang.

    Nước sông Hàn đời mô cho hết mặn,
    Rừng Sơn Trà ai đốn cho hết cây,
    Lời nguyền anh đó, em đây,
    Anh đừng đi lính cho Tây em chờ
    Ô Loan nước lặng như tờ,
    Thương người chiến sĩ dựng cờ Cần vương
    Trải bao gối đất nằm sương,
    Một lòng vì nước nêu gương anh hùng.

    Trời chiều bóng ngả về tây
    Em thương nhớ bạn như cây nhớ rừng.
    Con kinh xanh nước chảy không cùng,
    Em đây với bạn, khi nào trùng lai?
    Phượng hoàng đậu nhánh cẩm lai,
    Dặn lòng người ngãi chớ sai lời thề.
    Đường đi kinh xáng dầm dề.
    Sao anh không gởi thơ về thăm em?

    Tiếng chuông lay bóng Bồ đề,
    Con chim trắng cánh bay về Tây thiên.
    Mong sao dân tộc bình yên,
    Đạo lành che chở dân hiền thân yêu.
    Dù cho đất sập trời xiêu,
    Lòng tôi vẫn nhớ những điều giá gương.
    Khắp nơi đồng ruộng phố phường,
    Nhớ lời Phật dạy phải thường yêu nhau cùng.
    Đạo vàng điểm núi tô sông,
    Xây nền văn hóa Lạc Hồng thắm tươi.

    Trăm năm lòng gắn dạ ghi,
    Dầu ai đem bạc đổi chì cũng không.
    Trăm năm chí quyết một chồng,
    Dầu ai thêu phụng vẽ rồng mặc ai.
    Dầu cho đá nát vàng phai,
    Trăm năm duyên nợ chẳng sai chút nào.
    Trăm năm không bỏ nghĩa chồng,
    Vải thưa nhuộm lấy màu đen,
    Vải thưa mặc vải mằu xinh khen màu.
    Trăm năm tạc một chữ đồng,
    Dầu ai thêu phụng vẽ rồng cũng không.

    Vàng thì thử lửa thử than
    Người khôn thử tiếng, người ngoan thử lời
    Ngó lên trống dục, neo dời
    Nhớ câu ước thệ, nhớ lời giao ngôn
    Một ngày có đặng vợ khôn
    Cũng tày cá ở vũ môn hóa rồng.


    (sưu tầm)






    Ghi chú: Ảnh Hoa hậu Việt Nam 2010 Đặng Thị Ngọc Hân sưu tầm từ internet

  6. #30
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    596

    Reply: Thơ Lục bát hay nhất (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)





    NHỮNG CÂU CA DAO LỤC BÁT HAY NHẤT (tt)

    Con cò trắng toát như bông
    Muốn nghe hát đúm mà không chịu vào
    Nghĩ gì, cò đậu cành cao
    Nghiêng nghiêng, nghé nghé nửa chào nửa e
    Xuống đây cho ta nhắn nhe
    Đừng đứng trên ấy gãy tre của làng.

    Cái trai mày há miệng ra,
    Cái cò nó mổ muốn tha thịt mày.
    Cái cò mày mổ cái trai,
    Cái trai quặp lại muốn nhai thịt cò.

    Con cò mà mổ con trai
    U ơi, U lấy vợ hai cho thầy.

    Trăm năm tạc một chữ đồng
    Miệng thời gắn bó nhưng lòng thờ ơ.
    Đấy thờ ơ, thì đây chăm chắm
    Dốc một lòng em ngẫm không sai
    Ai dối ai thì trời cũng biết
    Ta nói dối mình ta quyết đinh ninh.
    Nên ra kẻo luống công trình
    Trước luống công mình, sau luống công ta.





    Tháng Năm tháng Sáu, mặt trời đi chệch
    Tháng Bảy, tháng Tám mặt trời đi xiên
    Em là phận gái thuyền quyên
    Đừng cho sóng dợn, đò nghiêng nước vào
    Đò nghiêng sóng dợn ba đào
    Trong dễ thấy đục, nhưng đục nào thấy trong.

    Trăm năm đành lỗi hẹn hò
    Cây đa bến cũ con đò khác đưa.
    Trăm năm hội ngộ tình cờ
    Đàn cầm anh gẩy câu thơ anh đề.
    Muốn cho thuận nẻo đi về
    Anh sang làm rể, em về làm dâu.
    Số giàu lấy khó cũng giàu
    Số nghèo chín đụn mười trâu cũng nghèo.
    Phải duyên phải kiếp thì theo,
    Khuyên em chớ nghĩ giàu nghèo làm chi.
    Em ơi! Chữ vi là vì
    Chữ dục là muốn, chữ tùy là theo.
    Ta yêu nhau tam tứ núi cũng trèo
    Thất bát giang cũng lội, tam thập lục đèo cũng qua.

    Thiếp xa chàng hái dâu quên giỏ
    Chàng xa thiếp cắt cỏ quên liềm.
    Xuống sông múc nước, ghè lặn gióng trôi
    Cực lòng đây lắm đó ơi
    Kiếm nơi mô thanh vắng chàng ngồi cho thiếp phân.

    Trăm năm kẻ mất người còn
    Gió mưa giữ vẹn lòng son ở đời.

    Trăm năm giữ vẹn chữ tòng
    Sống sao thác vậy một chồng mà thôi.

    Trăm năm dốc nguyện đá vàng
    Dè đâu gẫy gánh giữa đàng khó toan.

    Trăm năm bia đá thì mòn
    Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ.

    Tình thương quán cũng như nhà
    Lều tranh có nghĩa hơn toà ngói xây.

    Tìm nàng mà chẳng thấy nàng
    Bâng khuâng như mất lạng vàng trong tay.

    Trầu ai đi dạm em đây
    Hay là trộm mẹ trộm thầy cho anh?
    Trầu ăn là nghĩa, thuốc xỉa là tình.
    Ấy ai cắt mối tơ mành
    Cho thuyền quên bến, cho anh quên nàng.

    Trống quân em lập ra đây
    Áo giải làm chiếu, khăn quay làm mùng
    Đùa vui dưới ánh trăng trong
    Có con cũng hát, có chồng cũng chơi
    Con thì em mướn vú nuôi
    Chồng thì em để hát chơi trong nhà.

    Vốn em chỉ có ba đồng
    Nửa để nuôi chồng nửa để nuôi tôị
    Còn thừa mua cái bình vôi
    Mua xanh mua chảo mua nồi nấu ăn.
    Còn thừa mua nhiễu quấn khăn
    Mua dăm vuông vóc may chăn cho chồng.
    Còn thừa mua chiếc thuyền rồng
    Đem ra cửa bể cho chồng thả chơị
    Còn thừa mua khám thờ trời
    Mua tranh sơn thủy treo chơi đầu thuyền.

    Vợ anh em chẳng dám bì
    Vợ anh vàng bảy em thì than ba
    Ước gì ta ở một nhà,
    Để xem vàng bảy than ba thế nào?
    Vàng bảy anh vứt xuống ao
    Than ba anh để võng đào anh đưa.
    Dù ai đi sớm về trưa
    Anh ngồi nghỉ mát mà đưa võng đào.

    Yêu nhau mọi sự chẳng nề,
    Dù trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng.

    Yêu nhau gánh gạch về đây
    Chẳng đắp nên núi, cũng xây lên thành.

    Yêu nhau cau sáu bổ ba
    Ghét nhau cau sáu bổ ra thành mười.


    (sưu tầm)






    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  7. #31
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    596

    Reply: Thơ Lục bát hay nhất (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)





    THU

    Nắng rơi một nửa con đường
    Em đi một nửa nhớ thương vọng về
    Cỏ vàng một nửa bờ đê
    Tay cầm một nửa câu thề...
    Nửa buông
    Gió lay một nửa cánh chuồn
    Lá thu một nửa nỗi buồn
    Nửa thôi
    Hoàng hôn một nửa chân đồi...

    Trăng lên một nửa
    Cuối trời
    Nửa rơi.

    1996
    (Tập thơ Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997)


    Thanh Trắc Nguyễn Văn





    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  8. #32
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    596

    Reply: Thơ Lục bát hay nhất (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)





    NGÀY XƯA

    Ngày xưa có một bến đò
    Tuổi thơ cùng nhảy lò cò mà chơi
    Có lần nước mắt em rơi
    Tim tôi rụng xuống rối bời nỗi đau
    Em giành một nhánh bông lau
    Nhường em, nhường hết trăng sao trên trời.

    Ngày xưa có một khoảng trời
    Xanh xanh lá nhãn cùng ngồi mộng mơ
    Chuồn chuồn đậu xuống trang thơ
    Thả con thuyền giấy lạc bờ bến thương
    Bến thương cách mấy con mương
    Em trao quả chín nối hương vào lòng.

    Ngày xưa bảy sắc cầu vồng
    Bây giờ mây trắng bềnh bồng trôi qua
    Em giờ lên tỉnh học xa
    Quên tôi, quên cả quê nhà nắng mưa
    Nắng mưa là chuyện nắng mưa
    Em xưa quên hết ngày xưa. Bao giờ?

    1996
    (Tập thơ Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997)

    Thanh Trắc Nguyễn Văn





    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  9. #33
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    596

    Reply: Thơ Lục bát hay nhất (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)





    VÀO CHỢ ĐỆM

    Đường vào Chợ Đệm bao xa?
    Thương thương hương đất mặn mà quê em
    Mông mênh sông nước êm đềm
    Thuyền ai thấp thoáng chở nghiêng nắng hồng?

    Bình Chánh 1996
    (Tập thơ Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997)

    Thanh Trắc Nguyễn Văn





    Ghi chú: Ảnh Hoa hậu Việt Nam 2008 Trần Thị Thùy Dung sưu tầm từ internet

  10. #34
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    596

    Reply: Thơ Lục bát hay nhất (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)





    ĐI TÂN BỬU

    Long lanh đáy nước chân cầu
    Đường đi Tân Bửu xôn xao nắng chiều
    Trời xa xanh thẳm cánh diều
    Áo em xanh biếc để nhiều nhớ nhung.

    Bình Chánh 1996
    (Tập thơ Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997)

    Thanh Trắc Nguyễn Văn





    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  11. #35
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    596

    Reply: Thơ Lục bát hay nhất (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)





    CHIỀU HƯNG LONG

    Hưng Long nắng đỏ bụi hồng
    Mênh mông biển lúa, bềnh bồng biển mây
    Hương đồng gió chạm khẽ bay
    Hoàng hôn khẽ xuống chạm ngày vào đêm...

    Bình Chánh 1996
    (Tập thơ Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997)

    Thanh Trắc Nguyễn Văn





    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

  12. #36
    Ðến Từ
    TP. Hồ Chí Minh
    Thành Viên Thứ: 337083
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    596

    Reply: Thơ Lục bát hay nhất (thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn)





    MỘT CHIỀU TRÊN BẾN HƯƠNG GIANG

    Một chiều trên bến Hương Giang
    Ngó em tôi bước xuống nhầm "thuyền ni"
    Em cười "Sao hỉ?" mà chi
    "Rứa răng" gửi lại còn gì hồn tôi!

    Bây chừ mây trắng xa xôi
    Thuyền sang bến nớ biết nơi mô tìm?


    Huế 1994
    (Tập thơ Hoa Sứ Trắng - NXB Đà Nẵng 1997)

    Thanh Trắc Nguyễn Văn





    Ghi chú: ảnh minh họa sưu tầm từ internet

Trang 3/5 Đầu 12345 cuối