VIÊN ĐÁ NHỎ


Mỗi lần đau xót quá
Tôi lại về nơi này
Cầm lên viên đá nhỏ
Đặt trong lòng bàn tay

Có gì trong đáy mắt
Đá ơi, khóc đi nào
Mùa thu đi chậm lắm
Trời nhấp nhô thấp cao.

Gió mùa thu khô xác
Thổi vô tình qua đây
Những gì vừa có được
Đã tan vào với mây!

Dốc lên bờ hun hút
Sau lưng đáy sông buồn
Sau một mùa sôi sục
Lại yên mình cô đơn!

Tôi lặng im nhìn đá
Đá im lặng nhìn trời
Trời thản nhiên sâu thẳm
Mây trắng trôi bời bời.

Có gì mang nặng thế
Không thoát nổi kiếp người!
Có gì đau đớn thế
Kể với mình, đá ơi!