Thao thức

Ta ngoảnh lại nắng chiều xế bóng
Đứa lên ông, đứa đã là bà
Đứa thì đã mãi đi xa
Đứa còn chưa được làm cha một lần

Ta thao thức bên thềm trăng úa
Gió mơn man, xào xạc cành thông
Gió ơi, mang những nỗi lòng
Thổi qua dù chỉ một lần vườn xưa

Sông chảy mãi, chở đời trôi trôi mãi
Lúc gần bờ, khi lại quá xa
Mà em cứ mãi nuột nà
Ba mươi năm vẫn trong ta một thời.