Hướng dẫn làm bài văn kể chuyện về kỉ niệm ngày đầu tiên đi học lớp 1 trong chương trình ngữ văn lớp 6 hoặc lớp 8 có dàn ý và văn mẫu

Trong cuộc đời mỗi con người đều có những kỉ niệm đánh dấu sự trưởng thành từng chút một trên con đường đời, đó cũng chính là bước ngoặt không thể thiếu đối với chúng ta. Nhớ về nó, chúng ta nhớ về ngày đầu tiên đi học , ngày chúng ta rời xa vòng tay cha mẹ, dời xa tấm bảo vệ an toàn ấm áp và tự mình bước đi, khám phá thế giới rộng lớn phong phú ngoài kia có bao điều bổ ích và mới mẻ đối với tâm hồn non nớt. Cánh cổng trường không con đơn giản là một sự vật vô chi mà nó trở thành cánh cổng mở ra nhiều điều trong đời người. Trong chương trình văn học lớp 6 ta sẽ gặp dạng văn kể chuyện, và đề tài kể về ngày đầu tiên đi học rất phổ biến. Dưới đây là dàn ý và bài làm hướng dẫn cụ thể để các bạn có thể tham khảo , đưa ra ý tưởng và có cho mình một bài văn kể về ngày đầu tiên đi học thật hay nhé.

Kể về kỷ niệm ngày đầu tiên đi học lớp 6, 8 hay nhất
Ngày đầu tiên đi học thường là kỷ niệm ghi sâu của mỗi người rất khó quên

DÀN Ý KỂ VỀ NGÀY ĐẦU TIÊN ĐI HỌC
I MỞ BÀI:
Dẫn dắt giới thiệu về ngày đầu tiên đi học và những kỉ niệm đẹp đẽ
II TH N BÀI
Cảm xúc của bản thân về ngày đầu tiên đi học
Mẹ và em đã chuẩn bị những gì: quần áo ,đồ dùng học tập…
Quang cảnh khi em đến trường
Kỉ niệm em đáng nhớ

III KẾT BÀI
Mùa thu năm ấy em vào lớp 1, một cảm xúc thật khó tả lan tràn trong tâm trí của em, lo lắng, hồi hộp vì được đối diện với thế giới mới. Tất cả như vẹn nguyên trong tim em làm em nhớ mãi không quên.

BÀI LÀM KỂ VỀ KỶ NIỆM NGÀY ĐẦU TIÊN ĐI HỌC
Có những điều trôi đi theo thời gian những có những kỉ niệm cứ mãi vẹn nguyên trong tâm trí con người. Em cũng vậy, điều tồn tại mãi trong tim em đó là ngày đầu tiên đi học với bao cảm xúc kì diệu. Năm lớp 1 đáng nhớ.

Ngày ấy là cái ngày em không bao giờ quên cái tiết trời thu se lạnh, bầu trời phủ đầy những tảng mây trôi bồng bềnh, ngày đầu tiên em đi học, một năm học mới bắt đầu với nhiều điều lí thú. Lòng em nao nao những tưởng tượng ngây thơ với tâm trạng một đứa trẻ sắp đôi diện với bước ngoặt của cuộc đời. Ngày còn bé, em chưa cảm nhận hết được mấy về ngày khai trường, nhưng khi thấy mẹ bận rộn chuẩn bị rất nhiều thứ cho em nào là cặp sách, bút ,vở ,quần áo mới, giày mới, em chợt nhận thức được ngày đó chắc hẳn quan trọng. Mẹ vỗ lưng em bảo em đi ngủ sớm . Sáng hôm sau em cùng mẹ đến trường mới, vùng đất mới, em háo hức lắm. Không gian vạn vật như tươi mới tràn đầy niềm vui, cây lá cũng trở nên xanh mát lạ kì. Em để ý bên đường cũng có những bạn mặc đồ giống tôi, đeo balo nở nụ cười tươi tắn với người thân. Chợt lòng em reo vui vì sắp được gặp các bạn giống mình, chơi cũng các bạn thật vui biết mấy. Em níu lấy mẹ và hỏi một cách ngây ngô: “ Mẹ , con sắp được chơi cùng các ban đằng kia phải không ạ?”. Mẹ em cười hiền lành gật đầu và dẫn tôi đi nhanh hơn về phía cổng trường nhộn nhịp đầy người. Có những nhóm họ sinh tụ tập lại ríu rít nói cười cùng nhau đi vào trường. Nhìn thấy cánh cổng màu xanh lá mạ hiện ra nghiêm trang và xa lạ ấy,phía trên cắm những lá cờ đủ màu sắc đang vẫy trong gió, trên biển hiệu đề rõ tên trường “tiểu học Phạm Hồng Thái”, lòng em bất giác lo lắng và bồi hồi trước những điều mà em sắp phải một mình đối mặt, liệu nó sẽ như thế nào đây?. Đến cổng, mẹ buông tay em và nói: “ Con vào trường nhé, vào trong cùng bạn bè và khám phá những điều mới mẻ nhé con yêu” Lúc này , em bất an níu lấy tay mẹ không muốn rời, cất tiếng hỏi :” Mẹ không vào cùng con sao?” Mẹ em lắc đầu và cười an ủi, tay mẹ xoa xoa đầu em như động viên :” Vào đi con ,mẹ không ào cùng con được, trưa mẹ sẽ đón con về nhé”. Em lo lắng rụt rè bước qua cánh cổng. Trong sân trường, rất đông học sinh , giáo viên đang trò chuyện sôi nổi về năm học mới, em thấy mình thật bé nhỏ và đơn độc. Bất chợt có tiếng ai hình như là cô giáo gọi em vào lớp 1B vì trên áo em có cài biền tên lớp. Em lễ phép chào cô:” em chào cô ạ!”. Cô giáo của em mặc chiếc áo dài trắng với mái tóc đen mượt thả sau lưng.Cô ân cần tươ icười dẫn tôi vào lớp học. Giọng cô ấm áp và dịu dàng vang lên:”Em vào lớp đi nào, có gì cô sẽ giúp em, đừng sợ” . em bước vào lớp , chọn cho mình chỗ trống để ngồi, nhìn xung quanh các bạn đang vui cười , lo lắng trong em được xua di phần nào. Em quay sang bắt chuyện với bạn ngồi cạnh và nói chuyện rất vui về những món đò chơi xinh xắn ,em quên đi những sợ hãi bỡ ngỡ thuở đầu. Cô bước trên bục giảng và nói :”Hôm nay là buổi học đầu tiên của các em, với ự háo hức vui vẻ này , chúng ta bắt đầu học nhé”.. cứ thế buổi học đầu tiên diễn ra chẳng có gì đáng sợ như em nghĩ, không có mẹ ở bên , em vẫn có thể tự mình tiếp nhận những điều lí thú ở một môi trường mới.

Buổi học đầu tiên trong đời em đã qua đi những vẫn còn lại những dư âm trong trẻo, tươi vui, những cảm xúc không thể nào quên được vẫn mãi tồn tại trong trái tim em cho đến tận bây giờ và mai sau.

BÀI VĂN MẪU 2 KỂ VỀ KỶ NIỆM NGÀY ĐẦU TIÊN ĐI HỌC
Là học sinh, ai cũng có cho mình những kỉ niệm vô cùng đáng nhớ trong vùng kí ức về tuổi thơ mộng mơ mà có lẽ, không có kỉ niệm nào lại sâu đậm và đáng ghi nhớ hơn là kỉ niệm ngày đầu tiên đi học.

Tôi vẫn còn nhớ như in những cảm xúc của kỉ niệm về tình bạn đẹp đẽ vào ngày đầu tiên tôi cắp sách đến trường. Năm ấy, tôi sáu tuổi, đó không chỉ là năm mà tôi bắt đầu vào học lớp một mà còn là thời điểm gia đình tôi chuyển nhà vì lí do ba chuyển công tác mà sau này tôi mới biết. Còn khi đó, tôi chỉ hiểu một điều rằng tôi phải xa ông bà, xa bạn bè mà tôi đã gắn bó từ tấm bé và sẽ bắt đầu năm học đầu tiên của mình ở một ngôi trường tiểu học ở một thành phố lạ mà tôi chưa từng biết tới. Ngày đầu đi học, tôi vừa buồn, vừa lo, vốn dĩ trường mới đã xa lạ nay lại càng xa lạ với tôi hơn khi tôi không có hi vọng bắt gặp ở đó bất kì một gương mặt thân quen nào. Nhưng đôi khi trong cuộc đời này, chúng ta vẫn có thể bắt gặp những điều kì diệu mang tên tình bạn ngay giữa những người xa lạ.

Ngày đầu tiên ấy, tôi buồn thiu ngồi ở một góc lớp, nhìn thấy những người bạn cùng lớp của mình gặp bạn quen ngồi nói chuyện rôm rả mà càng chạnh lòng. Tôi nhớ lại những kỉ niệm tôi có với các bạn của mình mà chỉ mong được quay lại những ngày ấy. Tôi cứ buồn thiu như thế cho đến khi cô giáo bước vào lớp và bắt đầu xếp chỗ ngồi. Ngồi cạnh tôi là một cậu bạn nhìn rất năng động với mái tóc cắt ngắn gọn gàng và nụ cười rạng rỡ. Mới được xếp chỗ, cậu đã cố gắng bắt chuyện ngay với tôi nhưng tôi vẫn cứ cau có và cảm thấy rất khó chịu khi cậu ta cứ làm phiền trong lúc tôi đang buồn. Giống như thấy không làm được gì, giờ ra chơi, cậu bỏ đi đâu đó một lúc rồi quay lại với hai bàn tay vào nhau chìa ra trước mắt tôi và bảo tôi đoán xem đó là gì, tôi đã có tình ngó lơ nhưng tính hăng hái của cậu mạnh hơn sự lì lợm ở tôi. Cậu làm tôi chú ý nhưng tôi vẫn tỏ ra không muốn nói gì, thấy tôi có vẻ không còn dửng dưng như trước, cậu liền xòe lòng bàn tay ra cho tôi xem và tôi òa lên vì nằm trong hai bàn tay cậu là một con bướm nhỏ bé xinh xắn. Tôi quên hết mọi bực bội, chỉ chăm chú ngắm nhìn chú bướm ấy và cậu cũng phá lên cười:
Cậu cười rồi nhé, vậy mà mình cứ nghĩ là cậu không biết cười cơ đấy!

Tôi im lặng một lúc vì bất ngờ rồi cũng cười thật tươi để che đi sụ xấu hổ của mình, tôi thật tệ khi cái gắt với cậu bạn hồi sáng trong khi cậu ta chẳng làm gì có lỗi. Tôi và cậu đã trở thành bạn thân từ ngày ấy và cho tới tận bây giờ. Kỉ niệm về lần làm quen ấy ghi vào lòng tôi như một bài học về cách ứng xử và qua đó tôi nhận ra chỉ cần bản thân mình mở lòng, sẽ có những người bạn mới rất tuyệt vời.
Những kỉ niệm tuổi thơ đẹp đẽ là hành trang quý giá trong túi thơm cuộc đời, mà qua đó, ta thấy yêu cuộc sống, yêu con người và yêu tuổi thơ hơn bao giờ hết.

Ngoài ra các bạn cũng có thể tham khảo nhiều bài văn mẫu hay về kể chuyện về kỷ niệm, các chuyến đi, ký ước đẹp... trong mục văn mẫu của vforum.vn. Chúc các bạn đạt được điểm cao trong các bài kiểm tra