Hướng dẫn làm bài văn kể về 1 kỷ niệm đáng nhớ của em với người thân, bạn bè thầy cô hay nhất trong chương trình ngữ văn lớp 5 6 7 8 9

Có người đã từng nói: “Kỉ niệm đẹp không phải vì nó vui hay buồn mà vì nó không bao giờ trở lại”. Trong suốt cuộc đời mỗi con người, có những kỉ niệm chỉ là bâng quơ, vu vơ như gió thoảng mây trôi, cũng có những kỉ niệm in đậm mãi trong tâm trí, theo ta đi cùng năm tháng. Những kỉ niệm dù có vui hay buồn nhưng đều để lại trong ta một dấu ấn khó phai. Mỗi lần lật mở trang sách kí ức, gặp lại những kỉ niệm ấy, ta bất giác nở nụ cười hoặc lại trầm tư theo những mơ tưởng. Kỉ niệm của mỗi người có thể gắn với gia đình, bạn bè, đôi khi chỉ là những thứ đơn sơ, nhỏ bé như cái cây, con đường, một khung cảnh tình cờ lướt qua, một người bất chợt gặp trên phố...

Kể về một kỉ niệm đáng nhớ của em lớp 6 7 8 hay - Dàn ý, văn mẫu kể chuyện kỷ niệm đáng nhớ
Những kỷ niệm đáng nhớ của cuộc đời thường là cùng với bạn bè

Những kỉ niệm đáng nhớ giúp cho khoảng trời kí ức của ta thêm phong phú, để khi nhìn lại nó, ta có một phút chiêm nghiệm về chính bản thân và cuộc đời, dũng cảm bước tiếp về phía tương lai. Nếu được yêu cầu kể về một kỉ niệm của bản thân, chắc hẳn mỗi chúng ta sẽ có rất nhiều điều muốn kể. Kể về kỉ niệm cũng giống như một lần nhìn lại quá khứ, để xem rằng ai đã ghi dấu ấn trong cuộc đời ta, và đã để lại dấu ấn ấy như thế nào.

LẬP DÀN Ý KỂ MỘT KỈ NIỆM ĐÁNG NHỚ
1. MỞ BÀI
Kỉ niệm ấy là kỉ niệm gì? Gắn với ai?

2. TH N BÀI
- Kỉ niệm diễn ra khi nào?
- Diễn biến chính của câu chuyện, các sự việc nổi bật
- Bài học rút ra

3. KẾT BÀI
Nêu cảm xúc của bản thân

BÀI VĂN KỂ MỘT KỈ NIỆM ĐÁNG NHỚ 1
Trong cuộc đời mỗi con người có biết bao kỉ niệm gắn với gia đình và bạn bè. Những kỉ niệm ấy đều thật đẹp và đáng quý biết bao. Đối với tôi, kỉ niệm gắn với Lan- người bạn thân thời thơ ấu luôn để lại dấu ấn khó phai trong tâm trí tôi.

Tôi với Lan học cùng lớp nên chơi rất thân với nhau. Mặc dù ở cách xa nhà nhau nhưng hôm nào Lan cũng đi qua rủ tôi đi học. Bạn bè trong lớp đều bảo chúng tôi gắn nhau như hình với bóng. Lần đó là sinh nhật lần thứ 10 của tôi, Lan hứa sẽ đến dự sinh nhật. Từ trước đó 1 tuần, tôi đã rất háo hức, mong chờ đến ngày sinh nhật của mình. Bố mẹ tôi chuẩn bị rất chu đáo, mua nhiều bánh kẹo và trang trí nhà cửa thật lộng lẫy, bàn ghế xếp chật cả nhà. Từ sáng sớm, bạn bè đã đến rất đông. Tôi nhận được rất nhiều món quà, nào là quyển sổ nhỏ với những hình vẽ ngộ nghĩnh, chiếc khăn mùi xoa được thêu rất cầu kì, những chú gấu bông dễ thương, cả những bó hướng dương như ánh mặt trời rực rỡ, những món quà lưu niệm xinh xinh... Tuy vậy, trong lòng tôi vẫn bồn chồn, lo lắng vì đã gần giữa trưa mà không thấy mặt mũi Lan đâu. Tôi bắt đầu băn khoăn: Hay là Lan quên mất nhỉ? Không thể nào, con bé này bình thường kĩ tính lắm mà. Cũng có thể Lan gặp chuyện gì bất trắc trên đường, nghĩ đến đây, lòng tôi lại càng như lửa đốt. Bỗng có tiếng Hoa reo lên:
- A! Lan đến rồi kìa!
Tôi vội vàng chạy ra ngoài cửa, bao buồn giận, lo lắng bỗng tan biến. Tôi hỏi Lan:
- Sao cậu tới muộn vậy? Mà xe đạp đâu sao không dắt vào?
Lan cười trừ trả lời:
- Xe tớ bị hỏng nên đi bộ đến đây
Trời ơi! Nhà Lan cách nhà tôi tận 10 km chứ ít gì. Tôi còn chưa hết xúc động thì Lan bỗng lấy từ đằng sau ra một chậu cúc nở hoa rất đẹp, vài cái nụ còn đang chúm chím hé mở những cánh đầu tiên, không biết Lan đã trồng nó từ bao giờ. Lan nói:
- Chúc mừng sinh nhật cậu nhé, mong cậu thêm tuổi mới cũng sẽ xinh đẹp như những bông hoa này.
Mọi người vây xung quanh trầm trồ, xuýt xoa khen ngợi chậu hoa và công sức chăm bón của Lan. Hoa nhanh nhẹn:
- Để mình lấy cho hoa ít nước, đi đường xa nên chắc chịu nhiều gió bụi rồi.
Tôi vô cùng biết ơn Lan vì món quà ý nghĩa này và cảm thấy mình thật may mắn khi có một người bạn chân thành như Lan.

Kỉ niệm với Lan sẽ mãi là hồi ức đẹp trong tâm trí tôi, mỗi lần nhớ lại, tôi đều bồi hồi xúc động và cay cay nơi sống mũi. Nhờ có Lan, thời thơ ấu của tôi đã thêm trọn vẹn và ý nghĩa.

Kể về một kỉ niệm đáng nhớ của em lớp 6 7 8 hay - Dàn ý, văn mẫu kể chuyện kỷ niệm đáng nhớ
Những kỷ niệm đáng nhớ có thể với thầy cô, bố mẹ, anh chị em, hoặc bạn bè người thân...


BÀI VĂN KỂ VỀ KỈ NIỆM ĐÁNG NHỚ 2
Mỗi khi nhắc về thời thơ ấu, con tim tôi lại bồi hồi xốn xang. Ôi cái thời sao mà hồn nhiên, vô tư, trong sáng đến thế. Thời thơ ấu cũng để lại trong tôi nhiều kỉ niệm thật đẹp, buồn có mà vui cũng có.

Tuổi thơ của tôi gắn với con sông uốn khúc quang xóm làng, nằm bên bờ đê cạnh những nương dâu, nương rẫy. Hàng chiều, bọn trẻ con trong xóm lại tụ tập ở bờ sông bày ra biết bao trò chơi thú vị. Cũng chính tại con sông này, tôi đã có một kỉ niệm mãi mãi không bao giờ quên. Hồi đó, tôi mới lên 8, vừa bắt đầu biết đi xe đạp. Lần đầu tiên đạp được tròn vòng, tôi làm một chuyến đua xe ra bờ sông. Con sông đang mùa nước cạn, nước sông nông và trong vắt. Nhìn những anh lớn tuổi đang nô đùa thỏa thích dưới sông, tôi trông mà thèm thuồng, cũng muốn được xuống dưới đó để hòa mình trong dòng nước mát. Mặc dù mẹ luôn dặn rằng không được xuống sông tắm, nhưng vì ham vui và nghĩ rằng nước cạn thế này chắc sẽ không sao đâu, tôi bỏ xe lại trên bờ, nhảy xuống sông tắm cùng các anh. Nước sông mới trong và mát làm sao, nó như cuốn bay tất cả cái nắng, cái gió của mùa hè oi ả. Tắm mãi cũng chán, một anh bày ra ý kiến:
- Hay là mình chơi trò gì đi.

Tất cả hò reo hưởng ứng nồng nhiệt. Mọi người thống nhất sẽ thi bơi, ai bơi xa nhất người đó sẽ thắng. Những người dự thi vào vị trí, sau tiếng hô “Bơi”, những con kình ngư vươn sải tay dài rẽ nước tiến về phía trước. Trận đấu diễn ra rất căng thẳng và hồi hộp, không ai chịu kém cạnh ai. Ban đầu tuy có hơi sợ nhưng bị cuộc thi cuốn hút, tôi cũng muốn thử một lần xem sao. Vừa xuất phát, tôi bơi rất hăng, thể hiện hết sức lực của mình. Bơi được nửa đường, tôi bỗng thấy chân mình khựng lại, không thể bơi được nữa, chết rồi, là chuột rút. Dòng nước xoáy giữa sông nhanh chóng kéo tôi chìm xuống dưới, tôi cố gắng kêu cứu nhưng ở miệng chỉ là vài tiếng ú ớ phát ra. Lúc này, tôi mới hoảng thật sự, nhỡ đâu mọi người không đến cứu tôi kịp thời thì sao. Một lát sau, cảm giác mình bị một cánh tay lôi đi, tôi đoán rằng các anh không thấy tôi đâu nên đã quay lại kiểm tra. Lên được đến bờ, tôi đã uống một bụng no nước. Tôi hối hận vô cùng vì đã không nghe lời mẹ và ham vui nên suýt nữa đã mất mạng.

Kỉ niệm ấy đã giúp tôi học được bài học sâu sắc. Từ sau lần đó, tôi cẩn thận hơn, không vì nước nông mà dám bơi xa bờ nữa.

Trong mục văn mẫu của vforum.vn còn rất nhiều bài văn hay khác kể về các kỷ niệm đáng nhớ, kể về người thân, gia đình, bạn bè, thầy cô và mái trường bạn có thể vào tham khảo nhé.