Những bài thơ về Đà Lạt hay nhất? Thơ Đà Lạt mưa? Thơ Đà Lạt buồn? Thơ về Đà Lạt? Thơ tình Đà Lạt?


Những bài thơ về Đà Lạt hay nhất
Có những bài thơ nào hay về Đà Lạt nhỉ?

Có rất nhiều cái tên người ta đã dùng để đặt cho Đà Lạt như là:Thành phố Ngàn hoa, Xứ sở tình yêu, thành phố buồn, thành phố mộng mơ, Xứ hoa đào… Thiên nhiên và con người Đà Lạt đi vào những áng văn thơ, những bức tranh ảnh, vào nghệ thuật, và trong tim mỗi người. Song dù có cố gắng miêu tả thế nào, chỉ khi tự mình đặt chân đến, bạn mới có những cảm nhận thật nhất của riêng mình. Và bài viết này vforum cũng viết về vấn đề liên quan đến Đà Lạt đó là Những bài thơ về Đà Lạt hay nhất? Sau đây hãy cùng vforum tìm hiểu nhé.


Những bài thơ về Đà Lạt hay nhất

1. 5 giờ sáng Đà Lạt


tôi dẫm bóng tôi trong chăn
bóng co lạnh như người ăn mày nơi góc phố
ngoài kia
sương treo lên hàng cỏ ven đường
tiếng chân ngựa lộc cộc rung giá rét
trăng còn vắt vẻo gác chuông
xe thổ mộ đi ngang ngôi nhà chưa mở cửa
khoá kín ấm áp
tôi còn cuộn tròn như con sâu
ôm lời kinh sớm xa vọng lại
giáo đường lặng lẽ những thiêng liêng
tôi chưa kịp một lời xưng tội
anh đi ngang qua mùa không nắng ấm
để lại chiếc khăn len màu huyết dụ sau vườn
tôi gọi mãi mặt trời buổi sáng
chỉ thấy ô cửa dọi trăng giăng kín hơi sương


5 giờ sáng Đà Lạt chưa thức dậy
muốn mình xa chăn ấm cũng se lòng
tôi lượm lại bóng mình bị nát
nối bằng những sợi chỉ vừa bung
đứa con gái đã biết mình con gái
ú ớ mê
chắc muốn tiếp giấc mơ
chiêm bao có gì vui mà không chịu thức?
chiêm bao đi qua khi còn trăng còn sương
đứa con gái cuốn mãi trong chiếc mền cố ấm
căn nhà chưa chịu mở cửa
nhốt mình trong giấc mơ
cố quên chiếc chìa khoá
giấu dưới bình hoa lưu ly xanh tím.


Bài thơ tả về cảnh Đà Lạt lúc 5 giờ sáng rất lạnh. Vì Đà Lạt nằm ở độ cao rất nhiều so với mực nước biển cho nên khí hậu ở Đà Lạt chủ yếu là mát mẻ, lạnh quanh năm. Bài thơ không đơn thuần là miêu tả cảnh Đà Lạt vào buổi sớm mai mà còn là tâm trạng đang cô đơn của tác giả.

2. Anh lên Đà Lạt


Anh lên gặp mùa mưa
Mi-mô-da đang ngủ
Biết rồi không hỏi nữa
Sao lòng cứ bâng khuâng


Thành phố lẫn trong sương
Như bức tranh thuỷ mạc
Cổ xưa và tha thiết
Là Đà Lạt đó em


Gánh hàng hoa bên đường
Má hồng soi lên gương
Tiếng cười tan phố vắng
Đủ cho lòng nhớ thương


Thành phố đưa anh lên
Bằng đường hồ Than Thở
Lối thung lũng Tình yêu
Bằng gì không nhớ nữa


Uống một cốc rượu dâu
Ngắm hồng vàng Đà Lạt
Xôn xao hoa tím hát
Hoa ơi, đừng quên tôi


Thành phố bao năm trôi
Nụ cười và nước mắt
Người đi đã trở về
Yêu thương từng gương mặt


Theo một gánh rau xanh
Anh nhập vào phố chợ
Biết em vừa qua đó
Giữa nồng nàn mùa xuân


Bài thơ là hình ảnh người con trai đến với Đà Lạt. Còn gì tuyệt hơn khi có thể chạy trốn cái nắng nóng của Sài Gòn, đến với Đà Lạt yên bình. Những người con phương Nam chưa bao giờ biết đến mua đông phương Bắc có thể cảm nhận chút ít tại Đà Lạt. Điều đặc biệt là tiết trời Đà Lạt chỉ se se chứ không quá lạnh… cực kỳ đáng giá là địa điểm nghỉ ngơi.


3. Bài thơ Đà Lạt


Ở đây bát ngát cao nguyên
Lâng lâng nắng nhẹ mây viền đồi thông
Hồ như ngủ giữa không trung
Suối quanh quất hiện, đường thong thả chìm
Rất giàu là những tiếng chim
Rất say là sắc màu riêng của đèo
Hoa vườn sẵn có tay gieo
Hoa rừng cũng dập dìu theo với đời
Núi xa, thác đổ trắng ngời
Thung gần, mát mẻ bao lời của rau
Hương rừng cứ chập chờn chao
Lẫn trong hương có hương nào của thông?
Giữa hè mà lạ lùng không
Hơi thu cứ dịu dàng nâng bước chiều!
Thẹn đâu mà má cứ đào
Hỡi em, cô gái chưa chào đã thương?
Phải vì đất nước cưu mang
Đúc nên xứ sở mơ màng là em?


Ơi đồi, ơi suối, ơi duyên!
Bài thơ gởi lại: y nguyên mặt hồ!


Đà Lạt là thành phố hoa. Hoa Đà Lạt nở quanh năm và có nhiều loại hoa khác nhau như hồng, cúc, thược dược, mẫu đơn, lay-ơn, cẩm nhung, anh đào, đỗ quyên... Hoa Đà Lạt đẹp và quý hiếm.Hiện nay nhân dân Đà Lạt đang phát triển nghề xuất khẩu giống hoa quý ra các nước. Phét-ti-van hoa Đà Lạt hằng năm gần đây đã được du khách các nơi kéo về dự rất đông vui.

4. Cảm nhận chiều Đà Lạt


Ở đây sương tím như hoa tím
Mây lang thang cổ tích bay về
Em chợt hiện sau bức rèm nửa khép
Anh được lần tiên cảm đá say mê?


Dây dưa nắng bên hồ không nỡ tắt
Người kiêu sa vạt áo phất ngang chiều
Mắt anh liếc, thơ tình anh lạc mất
Giữa bốn bề vi vút gió thông reo...


Em cứ lẫn trong sương huyền ảo thế
Vầng trăng non cong khuyết nhánh lông mày
Anh đứng sững bên hồ chân bén rễ


Bài thơ viết về một buổi chiều ở Đà Lạt. Thành phố trầm lặng với những hàng thông xanh cao vút. Những loài hoa muôn màu. Những biệt thư kiểu Pháp. Những quán cafe lung linh dưới ánh đèn màu chạy khắp con phố Điện Biên Phủ. Tiết trời se se lạnh...


5. Cảm ơn Đà Lạt


Lá bay nghiêng triền dốc
Mây giêng hai trắng trời
Núi thổi làn hương biếc
Xô ngã em vào tôi


Đà lạt ngọt nhờ rét
Rét cho em đỏ môi
Đà Lạt anh chết khiếp
Lạnh cho tim bồi hồi


Sớm qua hồ qua thác
Chiều vòng quanh lũng đồi
Đá thổi làn sương biếc
Rụng tim tôi vào ai


Ngỡ chỉ mượn chút lửa
Hơ đôi phút mồ côi
Ngỡ chỉ mượn chút nhớ
Ai ngỡ rồi...khôn nguôi


Ai ngờ nghiêng cả đất
Ai ngờ lệch cả trời
Cảm ơn em Đà Lạt
Đã muối tình mặn tôi


Đà Lạt là Thành phố của những gì an nhiên, tự tại và hết sức thanh bình nơi nhịp sống thường nhật trôi đi thật chậm… Tất cả tạo thành những mảnh ký ức mà tác giả góp nhặt cho vào ba lô kỷ niệm lúc ra về.

6. Chiều Đà Lạt


Chiều nay sương trải mặt đường
Tìm về Đà Lạt nhớ thương nao lòng
Núi đồi điệp điệp trùng trùng
Quanh co dốc núi ngập ngừng mây bay


Chiều nay, nhớ mãi chiều nay
Thông reo khắp nẻo chân đèo sương mây
Đây rồi chân núi đẹp thay
Cam Ly thác đổ nước đầy nước vơi


Kia rồi vang cả ngọn đồi
Tiếng chuông thong thả chơi vơi cõi Thiền
Trúc Lâm Thiền viện linh thiêng
Khói hương đượm một mùi thiền tịnh tâm


Đây Hồ Than thở âm thầm
Bao nhiêu năm, chứng ái ân cuộc tình
Nước non non nước hữu tình
Hồ Xuân Hương cũng chung tình nhớ thương


Phố phường phủ kín màn sương
Khói lam phảng phất con đường em đi
Thảnh thơi đôi lứa thù thì
Chợ chiều còn có những gì hở em?


Thôi thì ta bước vào xem
Nhâm nhi ngụm nước tiễn em lên đường
Chiều buông ráng đỏ mặt gương
Bên hồ đôi lứa vẫn đương thì thầm


Chiều Đà Lạt, cõi tri âm
Ta đi còn đó ta thầm nhớ nhung


Vì Đà Lạt đẹp nên nó phải...buồn. Mà cũng vì nó buồn nên nó càng đẹp. Đấy là cái đẹp không trộn lẫn với bất cứ đô thành nào ở đất nước này. Chầm chậm bước đi trên những con phố uốn quanh trong một chiều mưa bay nhè nhẹ, tôi nghe văng vẳng đâu đây Chế Linh ca bài “Thành phố buồn” trong tiếng chuông nguyện cầu ngày Chủ Nhật.


7. Nhớ...


Lên non tơ tưởng đất bằng
Thấy mù sương nhớ khói đồng góc quê
Mấy năm xa bởi bộn bề,
Biết cà có đợi dưa về nữa không ?...


Không phải tất cả mọi thứ tuyệt vời nhất cho du lịch Đà Lạt đều sở hữu nhưng phải nói thành phố Cao Nguyên của Việt Nam có rất nhiều điểm đặc biệt, riêng có, phân biệt nó với tất cả các xử xở du lịch còn lại trên dải đất hình chữ S này.


8. Trên đồi thông


Vỗ bầu, vui hát cùng thông
Tưởng như Uy Viễn cảm lòng đến chơi
Để xem cây vẫn biếc đời,
Trước bao rào giậu, ghế ngồi ngã nghiêng.


Đồi thông dường như là cảnh vật đặc sản ở Đà Lạt. Các bạn có thể thấy rất nhiều những đồi thông khi đến Đà Lạt. Tác giả miêu tả hình ảnh đồi thông rất sinh động chỉ qua 4 câu thơ đã lột tả được nét đẹp “không đụng hàng” của Đà Lạt.


9. Bên Hồ Xuân Hương


Bên hồ nghe tiếng ếch kêu
Cao nguyên thêm lạnh, bóng chiều thêm giăng
Thả sợi khói, nhớ về sông
Đò ai biết có qua dòng gió mưa...


Hồ Xuân Hương là một hồ rất nổi tiếng nằm ngay trung tâm Đà Lạt. Xung quanh hồ Xuân Hương dường như đều là tất cả những gì tinh túy và phát triển nhất của Đà Lạt. Chỉ với 4 câu thơ ngắn ngủi, nhưng tác giả đã diễn tả cho người đọc thấy được hồ Xuân Hương nên thơ như thế nào.


10. Đà Lạt


Nghe nói hồi xưa toàn tướng tá
Chọn cao nguyên làm chỗ cắm dù
Ta gốc dân thường nên thấy lạ
Vén sương mù cổ tích coi chơi


Y rằng Đà Lạt như con gái
Trinh nữ hồn nhiên mọc dọc đường
Hoa nào lúc nở đều e lệ
Hèn gì vua chúa chẳng du dương


Có điều thiên hạ như bông cải
Ra chợ lềnh khênh xếp đợi thời
Ta muốn kiếm một ông Lý Bạch
Ai ngờ Thủy tạ thiếu trăng soi


Đất đai cũng thể như gươm giáo
Dàn trận xông lên tím mặt mày
Một hôm ta xách tiền mua núi
Thấy vàng trong đá tựa tro bay...


Đà Lạt được bao quanh bởi đồi núi còn phần trung tâm thành phố giống như lòng chảo. Nhờ có đồi núi bao quanh tạo thành một vành đai che chắn nên nội thành Đà Lạt không bao giờ bị bão lũ tấn công. Khí hậu của Đà Lạt có thể nói là lý tưởng nhất Việt Nam. Đơn giản vì nó không bao giờ quá nóng hay quá lạnh.


Những bài thơ về Đà Lạt hay nhất


11. Đà Lạt


Đừng quấy hồn tôi, ngọn gió đông,
Đừng lao xao mãi, những hàng thông.
Để tôi lại nhớ đông Đà Lạt,
Thơm tách cà phê, ấm quán Tùng.


Nhớ hẹn hò xưa, đêm vũ trường,
Rối quanh co phố, những con đường.
Phơn phớt đèn vàng, nhà Thuỷ Tạ,
Hồ Xuân Hương, trắng, nhạt nhoà sương.


Xanh mướt đồi cù, những sớm mai,
Gió vờn, mơn trớn, tóc tôi bay.
Nhớ chân cuống quýt leo con dốc,
Để vội vòng tay quấn lấy tay.


Nhớ cây đàn vẫn ấm hơi ai,
Nhớ làn cỏ ướt, lạnh chân tôi.
Nhớ ai thả nhạc lùa trong gió,
Hoà giọng tôi buồn ru cỏ cây.


Đa Thiện, rừng thông gió vẫn lay?
Đâu hồ Than Thở, nắng chiều phai?
Hỏi thác Cam Ly cuồn cuộn nước,
Có còn chảy mãi mạch tình ai?


Đà Lạt luôn có Tiết trời se se ấy khiến người ta cảm thấy cực kỳ dễ chịu và chỉ với chiếc áo khoác mỏng là bạn có thể thoải mái trong mọi hoạt động của mình. Có lẽ không nơi nào khác ở Việt Nam có được thời tiết ôn hòa như Đà Lạt.


12. Đà Lạt


Đường lên Đà Lạt như con sóng
Lòng khách, lòng xe chật nỗi đời
Núi với đồi cây không cản nổi
Lòng người thăm thẳm tựa lòng trời


Lên đèo Bảo Lộc lòng cheo leo
Gió tạt về thăm đám lá reo
Tôi cũng tạt về thăm phố núi
Còn ai ra đứng vọng chân đèo?


Xe lên, xe xuống dốc sương mù
Tôi vội vàng gài áo lãng du
Mặt dạn mày dày trăm dặm lữ
Sao lòng run run trong hơi thu!


Ngày cũng chuồi theo con dốc xuống
Xe men theo hồ Xuân Hương bay
Đà lạt mờ mờ như mộng tưởng
Tôi về Đà Lạt không ai hay!


Lòng bỗng nhiên chùng như lũng thấp
Sầu lên mấy đỗi tựa đồi Cù
Âm thầm tôi đứng như bia cổ
Gió bôi hoài tên ai không lu.


Đà Lạt buồn như nỗi tình xa
Buồn lây qua những sắc hoa, và
Những vòng tay khép đan che ngực
Sợ lỗi nhịp tình, sợ vắng xa


Đà Lạt mặt trời như bóng trăng
Mắt em sầu đẹp đến mơ màng
Ngày tôi trở gót chân du lãng
Em ngó, lòng như muốn quá giang.


Nhịp sống chậm rãi, hiền hòa của Đà Lạt sẽ giúp bạn sống chậm, suy nghĩ chậm, để thấy lòng mình bớt chai sạn hơn…. Biết đâu, nhờ thế chúng ta nhận ra chúng ta thật sự muốn gì, đã làm được gì và sẽ làm gì với công việc và cuộc sống. Vì tất cả những điều tuyệt vời đó, bạn còn chờ đợi gì mà không bắt chuyến xe – Đà Lạt thẳng tiến nào!

13. Đà Lạt


đi lên núi gặp trời mưa
tự nhiên ta lại nhớ biển
từng giọt cà phê rơi đen
Đà Lạt đêm nay cúp điện
lên núi mong được trú ẩn
như cây thông đứng giữa trời
nhưng tâm tưởng đầy trần tục
làm sao tìm được thảnh thơi?
lên núi thèm được hôn ai
chập chờn giữa trời sương khói
nhảy xuống hồ kia tắm chơi
lạnh run một ngày biếng nói
lên núi buồn như ốm đói
nằm đọc tiểu thuyết một mình
kiều nữ nằm trong dòng chữ
sao không cùng ta động tình?


Thiên nhiên ưu đãi cho xứ sở Đà Lạt khí hậu ôn hòa, thiên đường của rất nhiều loài hoa. Trong đó hoa Dã Quỳ, hoa Mimosa hay hoa Đào là nổi tiếng nhất. Hiện nay, người Đà Lạt vẫn giữ được nhiều thói quen đẹp, ai ai cũng thích trồng hoa. Hoa có ở trước hiên nhà, ven đường, hay hoa mọc dại khắp nơi tạo cho Đà Lạt hình ảnh đẹp trong lòng du khách.


14. Đà Lạt


Anh đến cao nguyên thu chớm lạnh
Chiều se bóng nhớ vút ngàn thông
Bao nhiêu tình ái, bao than thở
Trời còn như mộng - chết người không!


Với rừng thông bạt ngàn, rất nhiều hồ nước, sông suối, Đà Lạt sở hữu khí hậu tuyệt vời. Không khí ở đây trong lành, mát mẻ. Đến Đà Lạt, bạn có thể trải nghiệm 1 ngày với 4 mùa: Buổi sáng sớm là thời tiết của mùa xuân, buổi trưa là mùa hạ, buổi chiều là mùa thu, và đêm là mùa đông…. Do đó du lịch Đà Lạt không cần mùa, cần tháng. Đà Lạt lúc nào cũng đẹp, cũng mát diụ, cũng nên thơ.


15. Đà Lạt


Có bóng cây ngả vai trên lá
Có con đường men men bước dựng
Ngôi nhà trắng có mắt cửa đèn
Những bậc thang lang thang có cát
Không có người chung quanh một mình
Không có ai bình minh đã lên
Chiếc lòng chảo quá chén ánh nước
Có vết than cỏ loang vàng đêm
Có móc then rạng sao đóng êm
Có tú xanh mặn thềm ly óng
Dấu chiều ai lặng lẽ thông réo
Có nhà gạch tung hoa thạch não
Mác chiếu rèm huê thư diễm ảo
Kỳ ai thương sương thềm đêm múa
Lùa ủa loang thoảng đâu đây mưa
Có bão lên dựng đứng cứng quá
Có thủ huyền đường sương sao sao
Ngói mới người vậy ru ru lá
Có lung linh đèn chấm chấm tươi
Dù là mới hay cười mi nặng
Dù là ngón xanh bừng đêm lặng
Dù thâm u mê tu vàng mùa
Dù rông hoang trầm sâm thâu ưa
Đều dũ hòa lênh lênh mượt cỏ
Đều có mầu vang long lanh gió
Ai hay bởi sao bay quá nhiều
Có đôi mắt nhu hoà hy vọng
Ai hay dẫu ráng quỳ buột khóc
Ai hay dẫu nấm mầm vụt tắt
Khi nhọn lả lả thúc giáo mác
Là lúc thu rù uyên êm thinh
Là lúc lâm thầm thâm huyên tịnh
Có người về suy tư mang theo
Hư vô hô lên tên Như Huy
Mắt người mâu mi nâu hoan ca
Tóc người vàng sương bay reo hoa
Tay xôn xao chân xanh cô ban
Môi reo vang hang sâu thành đô…


Đà Lạt với cái tiết trời se lạnh thích thú. Cái thời tiết ấy dù ở đâu cũng đã khiến người ta cảm thấy buồn bã, cô đơn nhưng ở nơi đây thì cái cảm giác cô vắng, tịch lieu của tác giả nó như thể nhân lên nhiều lần. Làm gì cũng ngại. Đi đâu cũng không muốn đi. Nhưng chính cái hoang vắng, cô liêu ấy cũng tạo nên cái “chất” của Đà Lạt, khiến người ta phải nhớ về nó như một thứ “đặc sản” trong xúc cảm.


16. Đà Lạt


Những dòng thác trắng tuổi thơ
Chập chờn suy tưởng... bất ngờ thông reo
Cuộc chơi tìm những cheo leo
Ta hôn em giữa lưng đèo gió mây
Núi đồi xơ xác cỏ cây
Mà sao em vẫn hây hây má hồng
Ngẩn ngơ đứng dưới trời thông
Ở đây rét lắm mùa đông hơi dài
Ta chơi một kiếp trần ai
Để em gánh lệch hai vai Đồi Cù
Em còn đứng mãi hát ru
Mộng mơ chi lắm phù du kiếp người
Lụa là một thuở rong chơi
Rồi bay như nước bốc hơi mặt hồ
Hỡi người xây dựng cơ đồ
Cỏ xanh lại mọc bên hồ Đạm Tiên
Ta về say ngã ba miền
Về đây gánh hết ưu phiền cho em.

17. Đà Lạt


Gom mây, trăng cùng chiêm bao
Hoà trộn thơ nồng, rượu cốt
Nhặt hơi thở người yêu nhau
Tạo dựng thành Đà Lạt.


Ta đi hay là ta trôi
Nhởn nhơ như gió núi
Là em hay lời nói
Hiện hình trong sương đồi?


Ta thức nhìn hay ta mơ thấy
Đà Lạt làm bằng hơi
Ở đây không gì thể rắn
Cây thông kia toả bóng
Cũng hồn của đất đấy thôi
Có thể chúng mình cùng tựa vịn
Cho mơ màng, thanh sạch, chơi vơi.


Ta đi hay là ta trôi
Ngang tầm hương hoa tươi
Ngang tầm men má hồng con gái
Qua chợ gặp người bán hàng bối rối
Khi chiếc cân cứ lơ lửng giữa trời!




18. Đà Lạt


Sương phủ trắng trong thung huyền ảo
Đèn ai thấp thoáng cửa rừng?
Tiếng vó ngựa xa dần bên dốc vắng
Nhạc mơ hồ lơ lửng không trung.


Chẳng tiễn ai... sao buồn vô cớ
Không nhớ ai... sao mà bâng khuâng
Xào xạc thông reo cùng tiếng suối
Gió lạnh về run rẩy một vầng trăng...


Hồ Than Thở có điều chi muốn ngỏ
Chấm sao trời rụng xuống đáy hồ sâu.



19. Đà Lạt đêm sương


Bóng trăng lóng lánh mặt hồ im,
Thời khắc theo nhau lải rải chìm.
Đứng dựa non sao bờ suối ngọc,
Hồn say dịu dịu mộng êm êm.


Một luồng sương bạc bỗng từ mô
Lẻn cuốn vừng trăng cuốn mặt hồ,
Cuốn cả non sao bờ suối ngọc:
Người lơ lửng đứng giữa hư vô.


- Trời đất tan ra thành thuỷ tinh -
Một bàn tay ngọc đẫm hương trinh
Âm thầm mơn trớn bên đôi má
Hơi mát đê mê chạy khắp mình.


Những bài thơ về Đà Lạt hay nhất



20. Đà Lạt hoa vàng


Mimosa vàng trong chiều rất xanh
Đà Lạt buồn không
Khi em một mình?
Những con đường
Bước chân lặng lẽ
Anh về đâu, cuối cuộc hành trình…


Đà Lạt nắng rồi Đà Lạt mưa
Ngày vui qua mau
Nỗi buồn còn lưa
Mimosa vàng trong chiều bất tuyệt
Môi đã run rồi
Mà nói gì chưa?


Ngày đi qua
Những tuần đi qua
Chênh vênh buồn
Nắng rải đồi xa
Bước lửng lơ chiều
Lòng run tiếng nhạc
Ngày sẽ qua
Vàng mimosa…


21. Đà Lạt lỡ vương


Ước mang Đà Lạt về theo
sương giăng, vó ngựa, thông reo, hoa cười
Đa-tan-la thoáng bồi
đa tình nên suốt một đời đa mang


Lỡ vương gió núi mưa ngàn
hồ xanh ngắt với chiều vàng ngẩn ngơ
Đà Lạt hoa
Đà Lạt thơ
Đà Lạt Anh
Biết bao giờ lại lên!


22. Đà Lạt mắt huyền


Đà Lạt mắt buồn
tim nhớ
hoa miên man khao khát toả hương đời.


Đà Lạt mờ sương
tràn sắc màu qua khoé mắt
tình yêu say
nghiêng ngả phượng tím cười.


Đà Lạt mơ
giấc mơ đàn cầm réo rắt
em nhớ anh như thác Pren đổ suốt đêm ngày


Cơn khát màu xanh của cây
thống lĩnh mùa mục rữa


Đà Lạt thảnh thơi
thả xuân xuống cuộc đời.



23. Đà Lạt một lần trăng


Trăng ảo ảnh lập lờ trong sương trắng
ngọn gió nhà ai thấp thoáng ở bên đồi
tiếng móng ngựa gõ ròn trên dốc vắng
nghe mơ hồ một chiếc lá thông rơi


Em nhóm bếp bằng củi ngo chẻ nhỏ
ngọn lửa lấp đi khoảng vắng giữa hai người
tôi lơ đãng nhìn em nhìn lơ đãng
siêu nước pha trà vừa ấp úng sôi


Em biết chứ, chả ai lơ đãng cả
hòn than kia đang đỏ đến hết lòng
mà ngọn lửa cứ giả vờ le lói
mùi nhựa thông theo sợi khói đi vòng...


24. Đà Lạt phồn hoa


Đà Lạt phồn hoa bọn thiếu niên
Trà mai rượu tối cứ vung tiền
Lắm phen vào tiệm quên sờ túi
Gán áo ra về say ngả nghiêng




25. Đà Lạt ta về


Đà Lạt ta về tìm trái thông
Tìm thông chợt thấy má em hồng!
Má em hồng quá thông không rụng
Rụng xuống hồn ta chút gió dông!


Đà Lạt ta về tìm trái mơ
Mơ chẳng tìm ra đến tận giờ!
Giận mình sao cứ lơ mơ mãi
Mơ nhiều đêm lạnh vẫn bơ vơ!


Đà Lạt ta về tìm trái tim
Thuở xưa rơi rớt biết đâu tìm ?
Em nhặt được không thì trao lại
Thương giùm gã ấy mắt lim dim!


26. Đà Lạt thì thầm


Chưa lên Đà Lạt anh là nụ
Chiều nay hàm tiếu giữa sương về
Gọi thầm Đà Lạt thơm trong miệng
Đôi gót chân mình đôi bến mê.

27. Đà Lạt thiếu anh


Đà Lạt thiếu anh
Đà Lạt thật buồn
phố núi chiều tàn
mây giăng giăng sương
mình em lang thang
lối mòn cuối dốc
lạc trong chiều vắng
gọi thầm tên anh


Em có một chiều
Đà Lạt thiếu anh
em có một trời
Đà Lạt nghiêng sang
em có một đêm
cao nguyên thật buồn
em có một trời
cao nguyên cô đơn


Thành phố tình yêu
nỗi nhớ đong đầy
trong mơ em thấy
anh cầm tay em
dìu nhau ta bước
lên đồi Ái Ân
nằm nghe thông hát
chuyện tình Thảo -Tâm


Phố núi đêm nay
trăng sao thật gần
chỉ riêng có anh
cách xa ngàn lần


Thành phố tình yêu
sao buồn đến thế
Thành phố tình yêu
hóa thành vô nghĩa
khi em xa anh
xa anh nghìn trùng.


Những bài thơ về Đà Lạt hay nhất



28. Đà Lạt thu


Đà Lạt ơi
nắng quỳ vàng
xôn xao như gọi
thu sang bên này
long lanh mắt ướt
thu cười
cho anh mơ tận cuối trời rong rêu


chập chùng
thu rót rượu yêu
mềm môi còn khát
bao điều nhớ quên
lạch nguồn róc rách gọi tên
tiếng thu ú ớ
chim miền chơi vơi
thu ơi
tượng đá khônglời
giếng sáu cỏ khát
trăng đồi ngậm sương


Đêm qua
trắng nõn linh hồn
giấc mơ hoá bướm
thu còn
thiên thu...


29. Đà Lạt trăng mờ


Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu,
Trời mơ trong cảnh thật huyền mơ.
Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt,
Như đón từ xa một ý thơ.


Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều,
Để nghe dưới đáy nước hồ reo.
Để nghe tơ liễu run trong gió,
Và để xem trời giải nghĩa yêu.


Hàng thông lấp loáng đứng trong im,
Cành lá in như đã lặng chìm.
Hư thực làm sao phân biệt được?
Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm.


Cả trời say nhuộm một màu trăng,
Và cả lòng tôi chẳng nói rằng.
Không một tiếng gì nghe động chạm,
Dẫu là tiếng vỡ của sao băng!



30. Đà Lạt và em


Đà Lạt bồng bềnh vì tóc em bay
Hay sương sớm còn luyến lưu chiều cũ
Tôi đứng trên đồi
thông reo, gió hú
Đất trời thầm thĩ giao duyên
Em lẫn trong hoa nghiêng dáng ngoan hiền
Đôi mắt ướt thềm xuân bỏ ngỏ
Có chiếc lá nào rơi trên mắt cỏ
Vàng, xanh
mùa khẽ chạm mùa
Em của bao giờ... con nước nhỏ nhoi
Làm xanh mát khoảng đời anh trở lại
Bỗng thương mình đường xa mê mải
Chân mòn những bước long đong
Đà Lạt bồng bềnh mặt nước hồ trong
Có bóng anh xanh hàng liễu rũ
Ai đó khẽ khàng buông câu hát cũ
Đà Lạt mù sương nên Đà Lạt buồn...


31. Đà Lạt và hoa


Hoa vũ hội thân thể hoa ngày nắng lạnh
Những con đường những triền đồi những căn phòng bừng khởi lõa thể hoa
Anh ngỡ chết trong hoa những đường cong mỹ mãn
Anh nhắm mắt hồi sinh nghe hoa thở nồng nàn


Nếu không có một chiều sương thấy mình òa thác đổ
Thì làm sao anh đến được Tuyền Lâm
Ghé Thiền Viện mimosa vàng mơ miền hoa ước
Đừng Quên Tôi, hoa tím hát âm thầm


Đường Thiếu Phụ bay dài khăn san
Chuông nhà thờ gióng chiều lên thương nhớ
Không thể đếm bao loài hoa đã nở
Bao lần hoa dâng hiến tận cùng hoa


Em đi mỏi ngắm hoa
Đêm về mơ hương lạ
Anh ôm ngủ một đóa hoa màu nhớ
Một đóa hoa biết nói tiếng dịu dàng


Rồi từ biệt thành phố hoa xinh nhỏ
Nghe thông reo lời cầu chú an lành
Anh tưởng mất cả rừng hoa chưa hái
Xòe tay mình e ấp đóa hồng xanh…


32. Đà Lạt xuân


Em đấy ư, lưng trời hương sắc quyện
Ươm trọn đời anh nào vực nào đồi
Muôn ngón tay mơ trên vùng cỏ mịn
Mimoza thảng thốt nở hoa rồi


Chú ngựa non trưa hoang choàng nệm tía
Cất vó vờn thoang thoảng nước non thơm
Ơi thiếu nữ ôm bờm tung chín vía
Thả hồn lìa qua phía gió mơn mơn


Mặt trời ủ dưới chân rừng nưng nức
Sương thì thầm giun dế chợt im hơi
Xuân chín mựng dậy núi đồi nhưng nhức
Đoá sao ngời phưng phức dáng kiêu lơi


33. Đêm Đà Lạt


Trời trở gió, ngàn thông kêu vi vút
Đêm mênh mông. Đà Lạt lạnh buồn
Thành phố cao nguyên, như hiện thân
Của một hành tinh xa lạ
Những ngọn đèn đường mờ ảo trong sương.


Sự yên lặng của đêm Đà Lạt
Nghe mênh mông, thăm thẳm vời xa
Như tất cả đã không còn trần tục
Ta như nhìn, nghe thấu được hồn ta...


34. Đêm đầu tiên ngủ tại Đà Lạt


Đêm nằm ngủ với dế giun
Sương rơi tôi uống giọt buồn lạnh môi
Tiếng gà khản giọng ven đồi
Tôi đi. Tôi đứng. Tôi ngồi. Mộng du.


Bốn bề cây cỏ hoang vu
Tôi nằm ngủ với mùa thu một mình
Chém cha mắt liếc đa tình
Hôn Đà Lạt giữa chập chùng sương đêm


Hôn ngọn cỏ mướt chân thềm
Hôn ngôi sao đứng khóc trên đỉnh trời
Và hôn từng giọt trăng rơi
Tôi hôn tôi chạm môi tôi lúc nào?


Đêm nằm ngủ giữa đồi cao
Thơ ghi trên cỏ xin trao tặng người
Khi vừa đến tuổi ba mươi
Tôi gặp Đà Lạt biếng lười phục sinh




35. Đêm giã từ Đà Lạt


Năm nay tháng hạ giao mùa sớm
Gió lạnh đêm tàn đã thoảng qua
Trong ánh đèn đêm, đêm ngà ngọc
Ngậm ngùi ta nhớ chuyện xưa xa…


Ta đã mơ say điệu nhạc buồn
Đàn lên người nhạc sĩ cô đơn
Hát lên tiếng hát buồn xưa cũ
Để gợi lòng người thương nhớ thương!


Vẫn ánh đèn đêm, đêm ngà ngọc
Ai dìu ai qua bước Tango
Đàn ai réo rắc từng cung bậc
Ai oán chi ai điệu giã từ!


Xin được mời em một bản này
Rồi mai hai ngã sẽ chia tay
Rồi mai trên nẻo đường sương gió
Kỷ niệm vơi đầy trong mắt say


Đà Lạt về khuya sương xuống lạnh
Vai gầy nghe thiếu một vòng tay
Bờ môi thèm được từng hơi ấm
Nỗi nhớ niềm thương chất thật đầy


Đà Lạt ngậm ngùi đêm tiễn biệt
Đàn ai vẫn réo rắt cung thương
Thế nhân đắm đuối trong luân vũ
Ai biết trong ta nỗi tủi hờn…!


36. Giã từ Đà Lạt


Nói nữa sao em? với lời lỡ dở
Đường lây lất chiều bay sương lổ đổ
Đứng bên trời em ở lại hôm qua


Ngàn thông ơi ở đó đón bóng tà
Và giữ lại chuyện đời ta đi mất
Bước khúc khuỷu truông ngàn khe khóc lóc
Dặm mơ màng tăm tắp mấy mù khơi


Lùi bay đi để ở lại bên người
Tơ vấn vít gió muà mời mọc én
Tay lẩy bẩy níu gì xuân bay biến
Ô thiều quang! làn nước cũ trôi mau


Em đi lên vói bắt mấy hương màu
Miền đất Thượng có mấy bờ hoa mọc
Xa biệt lắm mưa nguồn trên mái tóc
Đã mấy lần thổi lạc lệ lưa thưa


Buổi sớm hôm buồn tinh tú ai ngừa
Bàn chân bước với tay buông kể lể


Trời với đất để lòng em lạnh thế
Hoa hương ơi còn diễm lệ bao giờ
Những ân tình đầu liễu rũ lơ thơ
Còn hay mất trong trăng mờ khuya khoắt


Người xuống núi mang về đâu có chắc
Những dịp về còn nữa ở mai sau?
Dặm hồng vàng ai đứng lại nhìn nhau


37. Giấc mơ Đà Lạt


1. giá gì có một căn nhà
nhỏ thôi vừa đủ cho ta với mình


nhỏ thôi một kiếp sinh linh
rũ bụi bặm đón chân tình cỏ cây


nhỏ thôi một giấc ngủ đầy
ban mai thức với sương mai đậm lời


2. ôm trong đời chữ giá như
trở đêm thức lại tương tư cảnh thiền


ôm trong mộng chữ bình yên
cởi ra buộc lại ưu phiền chẳng hay


ngả xuống vạt cỏ mà say
câu thơ nhẹ tiếng lời bay lên trời


Những bài thơ về Đà Lạt hay nhất

38. Một chiều Đà Lạt


Ngồi trong quán đợi chiều về
Phút giây theo giọt cà phê phin đường
Đà Lạt phố chở đầy sương
Chợt tiếng chim lạ rơi buồn dưới thung


Dốc mờ đường cỏ non nhung
Nỗi ta mắt đỏ chờ lung linh đèn
Chín chiều một mái tóc quen
Ta thu ta lại để chèn thêm đau


Tím chiều từ nọ về sau


39. Mặt trời Đà Lạt


Sáng

Mặt trời ngủ dưới hồ Xuân Hương
Sương sớm mới lâu tan đến thế
Mái nhà bập bềnh như thuyền trên bể
Mỗi vòm cây như chiếc phao bơi


Sương đọng giọt long lanh như mắt ai cười
Trên cánh anh đào tươi đỏ thắm
Hoa lưu ly tiễn đêm đi xao xuyến
Tiếng ngựa hý sôi lòng như gọi ánh mai lên.


Chiều


Mặt trời nằm trong mỗi vòm thông
Nên nắng mới dịu lành đến thế
Núi lượn trập trùng, rừng xanh mướt lá
Mỗi tán cây như chiếc ô che


Hồ Xuân Hương chợt tỉnh khỏi cơn mơ
Cho thành phố trở về thực tại
Nụ hoa như làn môi tươi rói
Ánh mắt cười lấp lánh trong cây


Đêm


Mặt trời nằm trong mỗi trái tim say
Cho thành phố bước vào huyền thoại
Điện giăng khắp núi rừng như chuỗi ngọc
Trên ngực nàng công chúa đời xưa


Nghe bao hoàng tử rập rình dưới ánh sao khuya
Thành phố chao mình bên suối núi
Thoáng một chút ngỡ ngàng, bối rối
Đàn tờ rưng khơi dậy bản tình ca.


Mặt trời nơi đây như tự giấu mình đi
Cho phố xá vụt thành huyền diệu
Cho lòng ai đắm say ngàn giai điệu
Thắm thiết vô cùng – Tinh khiết ánh ban mai.


40. Một ngày Đà Lạt


Buổi sớm
Chưa có tiếng người chỉ có tiếng chim
Tiếng chim trong, ngân thành vòng, thành chuỗi
Như một loài hoa lạ của trời
Thả từng chùm xuống thành phố đầy vơi


Một khoảng biển ở đầu em
Một khoảng lửa ở trên đầu em
Một khoảnh nắng vàng trong mưa lai láng
Bao chiếc ô nói cuộc đời Đà Lạt
Mơ màng, lặng lẽ mà lắng sâu
Đôi lứa bên nhau trong chiếc ô màu
Chú ngựa đen lắc bờm nghiêng cổ hý
Tiếng chân ngựa gõ đều trên mặt phố


Như tiếng đập của quả tim thời gian!
Tôi đi trong Đà Lạt lòng chứa chan
Như cô bé lạc trong câu chuyện cổ
Như cơn gió lạc vào huyền thoại
Như em lạc vào tình yêu của anh
Ôi màu xanh, màu xanh, màu xanh
Thắm trong mưa màu xanh lạ quá
Đường trong cây, thấp thoáng màu trong lá


Bất chợt mưa, bất chợt nắng vàng
Hoa trên trời, hoa dưới đất xốn xang
Mimosa vàng như gót chân của nắng
Lay ơn đỏ, lời hoàng hôn thầm lặng
Tím tròn xoe đóa cẩm tú cầu
Hoa vũ nữ múa rồi về đâu
Để bông xuxi ngẩn ngơ mãi thế
Tôi đi, tôi đi lòng như đứa trẻ
Hoa dại, hoa khôn, thác trắng, mặt hồ
Đà Lạt thấm vào tôi như rượu
Cho lạ lùng tôi nhận mặt giấc mơ


Hồ Xuân Hương mặt nước trầm tư
Thi nhân hỡi có nhìn tôi không đấy
Hồ xanh trong lòng sâu đến tận trời
Nghiêng mơ màng bao bóng thông trôi


Cuốn tung hết những bọt bèo rác rưởi
Thác tung bờm vạch một dòng đi
Sao mềm mại tên như là thiếu nữ
Vang vọng trong chiều Cam Ly! Cam Ly!


Bàn tay mẹ chai sần cuốc đất
Rau lên xanh chan chứa mắt người
Ô đứng, ô ngồi hàng hàng lối lối
Đất đỏ tình người cao nguyên thắm tươi
Bao ngọn cỏ trong nghĩa trang chiều nay
Nói gì với tôi một ngày Đà Lạt


Rưng rưng trời xanh, rưng rưng câu hát
Các anh nằm giữa thành phố tình yêu


Người vô danh cỏ cũng vô danh
Nhưng tôi biết suốt đời tôi mắc nợ!


41. Mùa đông Đà Lạt


Em đi trong chiều Đà Lạt
Sương mù vắt trên đồi cây
Khung trời bàng bạc áng mây
Gió mùa đông se sắt lạnh


Những loài hoa như xếp cánh
Run rẩy với trời mùa Đông
Chút gì bâng khuâng trong lòng
Thời gian sao mà vội quá


Em đi dưới ngàn bóng lá
Xôn xao loài hoa Dã Quỳ
(Nghe như trong tim thầm thì
Nhớ chiều Sài Gòn rực nắng...)


Em đi giữa lòng phố vắng
Bước chân ngại ngùng, bơ vơ...
Mùa Đông đã về bao giờ
Sắt se hoàng hôn úa tím.

42. Mưa chiều Đà Lạt


Thành phố giấu trong lòng cành mimosa ẩm ướt
vàng mơ màu áo ngày xưa
Tôi đưa tay hứng giọt mưa rơi rụng
Bao nhiêu giọt nhớ cho vừa...?


Bước hững hờ xuôi về phía cuối ngày
Con dốc chắn ngang cõi miền yêu dấu
Buồn đã dày như cỏ hoang bờ giậu
Chừng nhuận vàng hơn những sắc hoa vàng


Đà Lạt mưa chiều
Đà Lạt mang mang
Cơn lạnh ùa theo nỗi niềm đơn lẻ
Một nhánh khô giòn vừa rơi rất khẽ
Cũng rộn ràng như tiếng bước ai về


Thành phố giấu trong lòng những mối tình đẹp và buồn
Những núi, những đồi chìm dưới mưa buông
Tôi men theo những con đường kỷ niệm
Lòng nghe giọt giọt đầm đìa...




Những bài thơ về Đà Lạt hay nhất


Trên đây là bài viết về Những bài thơ về Đà Lạt hay nhất? Mong rằng bài viết này sẽ giúp ích cho các bạn có thêm nhiều kiến thức bổ ích về thơ trong kho tàng văn học Việt Nam ta.

Xem thêm: Stt, câu nói hay, bài thơ hay về bóng đá, thể thao ý nghĩa