Hướng dẫn làm bài văn Kể, tả một việc làm tốt, đoạn văn nói về việc tốt mà em đã làm em lớp 2 và lớp 3


“Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng.”
Câu ca dao ấy đã đi vào lòng mỗi người chúng ta từ thuở còn thơ. Ngay từ khi còn nằm trong nôi, lời hát ru của bà, của mẹ đã nhắc chúng ta rằng phải biết yêu thương lấy những người xung quanh mình. Lớn lên, nó trở thành những bài học đạo đức làm người mà thầy cô giáo đem đến cho chúng ta. Ta được dạy phải biết chia sẻ và giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn hoạn nạn vì biết đâu một sớm mai, ta lại cần sự giúp đỡ từ họ thì sao? Những bài học, những câu ca ấy đã thấm sâu vào trái tim ta, để rồi trong cuộc đời của mỗi người, ai chắc chắn cũng có ít nhất một lần làm việc tốt. Để có thể kể lại hành động ấy thành một câu chuyện hấp dẫn và tuyệt vời, chúng ta cần bắt đầu từ việc kể, tả về thời gian chúng ta làm việc đó, sau đó là tả lại khung cảnh xung quanh khi ấy để người đọc dễ hình dung hơn. Tiếp theo, ta sẽ kể lại tình huống mà ta gặp và ta đã làm gì để hành động đó được coi là một việc tốt. Và cuối cùng chính là kể, tả lại kết quả và cảm giác của bản thân chính mình. Bên trên là những gợi ý cơ bản cho đề bài: “Kể, tả một việc làm tốt của em” dành cho học sinh lớp 2. Dưới đây chúng tôi xin đưa ra hai bài văn ngắn để giúp các em hiểu rõ hơn về cách viết với đề bài này.

Bài văn kể một việc tốt mà em đã làm lớp 2, 3
Làm được việc tốt sẽ cảm thấy vui vẻ hơn và bạn sẽ nhận được nhiều may mắn



BÀI VĂN KỂ MỘT VIỆC LÀM TỐT CỦA EM 1
Chủ nhật tuần trước, trên đường đi mua đồ về cho mẹ, em đã làm được một việc tốt mà em vẫn nhớ mãi. Hôm ấy, bầu trời cao trong xanh với những đám mây trắng lững lờ trôi, từng tia nắng chói chang của mùa hạ đổ xuống mặt đường khiến mọi người muốn đi thật nhanh để tránh đi nó. Em cũng chạy thật nhanh để sớm về nhà đưa đồ cho mẹ và để được ngồi quạt mát lạnh. Bỗng dưng em thấy phía trước có một cô tuổi tầm như mẹ em đang dừng chân đứng dưới cái nắng khắc nghiệt ấy. Dưới chân cô là một túi đồ rất to hình như nặng lắm. Trên tay cô còn đang bế một em nhỏ khoảng chừng 3 tuổi đang khóc rất to. Khuôn mặt cô đẫm mồ hôi và tràn đầy mệt mỏi. Em nhìn túi đồ nhỏ trong tay mình một lúc rồi nghĩ chắc mẹ sẽ không mắng đâu. Sau đó em nhanh chóng chạy đến cô ấy và hỏi cô có cần giúp đỡ hay không. Cô ngạc nhiên nhìn em rồi sau đó mỉm cười gật đầu. Em giúp cô cõng em bé kia trên lưng rồi hai cô cháu đi trên đường. Đi đến gần ngõ nhà em thì cô liền dừng lại và bảo đi thêm vài mét nữa là đến nơi rồi nên cô sẽ tự đi nốt. Không chỉ vậy cô còn cảm ơn em nữa. Em chào cô rồi nhanh chóng chạy một mạch về nhà. Mẹ vừa thấy em đã giận dữ hỏi em đã đi đâu mà giờ mới về. Em liền kể hết toàn bộ câu chuyện cho mẹ nghe. Nghe xong, mẹ xoa đầu em và khen em nữa. Em rất vui vì mình đã làm được một việc tốt.



BÀI VĂN KỂ MỘT VIỆC LÀM TỐT CỦA EM 2
Tuần trước em đã làm được một việc tốt. Cho đến bây giờ em vẫn còn nhớ như in chuyện ngày hôm ấy. Đó là một buổi sáng đẹp trời, sau khi chòa tạm biệt mẹ, em bước đến trường trên con đường quen thuộc. Đường từ nhà đến trường em khá gần nên em thường khi muộn một chút. Khi đến gần chỗ ngã tư sang đường, em có thấy một bà cụ tuổi đã cao chống gậy đứng ở chỗ cột đèn giao thông. Hình như bà muốn sang đường nhưng xe đi lại nhanh và đông quá khiến bà cứ đứng đó ngập ngừng mãi. Rất nhiều người đi ngang qua bà mà không một ai dừng lại hỏi thăm hay giúp đỡ cả. Em nhìn đồng hồ trên tay thấy sắp đến giờ vào lớp liền định chạy thật nhanh đến trường. Nhưng khi ấy, lời dạy của cô giáo và của mẹ vang lên bên tai khiến em dừng lại bước chân và đi đến chỗ bà cụ. Em hỏi thăm bà muốn đi đến đâu, bà nói bà muốn sang đường và đi thăm cháu ở bệnh viện nhưng đường đông quá. Sau khi nói chuyện sơ sơ, em đỡ lấy tay bà dẫn bà đi sang đường. Nhưng em vẫn rất lo cho bà nên em đã cùng bà đi thẳng tới bệnh viện bà muốn đến. Bà cảm ơn em và khen em nhiều lắm nhưng vì sợ trễ học nên em vội vàng chào tạm biệt bà rồi chạy về trường. Khi đến nơi thì lớp học đã vào giờ từ lâu. Em lo lắng xin cô vào lớp, cô có hỏi lí do vì sao em đi muộn, em đã kể lại cho cô và các bạn nghe việc mình đã làm. Sau khi nghe xong, cô nở nụ cười rồi tuyên dương em trước lớp. Em rất vui vì mình đã làm được một hành động xứng đáng với bài học mà cô và mẹ đã dạy.