Top những bài thơ về giáo viên (nghề dạy học) hay ý nghĩa nhất? Thơ về giáo viên? Thơ về nghề dạy học? Thơ nhà giáo?


Top những bài thơ về giáo viên (nghề dạy học) hay ý nghĩa nhất
Có những bài thơ nào hay nói về giáo về, nghề dạy học nhỉ?

Trong cuộc đời mỗi ai cũng sẽ đi học và đến trường, và trong nhà trường sẽ có thầy cô giáo là nghề nhà giáo. Nghề dạy học, nghề giáo là một trong những thiêng liêng và cao cả nhất. Nghề dạy học không chỉ là vinh quang vì tạo ra học sinh giỏi, mà ở đó còn có rất nhiều thiệt thòi, buồn tủi khi không thể đóng góp cho xã hội những người học trò có ích. Và bài viết này vforum sẽ gửi đến các bạn Top những bài thơ về giáo viên (nghề dạy học) hay ý nghĩa nhất? Sau đây hãy cùng vforum tìm hiểu nhé.

Top những bài thơ về giáo viên (nghề dạy học) hay ý nghĩa nhất



Bài thơ về nghề dạy học 1: NGHỀ GIÁO



Có nghề nào hạnh phúc đến thế chăng?
Nghề mình đó với bảng đen phấn trắng,
Gieo yêu thương vào tâm hồn trong trắng,
Mang đến cho đời nhiều hoa trái ngát hương.
Có nghề nào nhắc đến bỗng thấy thương?
Cuộc sống dù nghèo, áo mặc cần phải đẹp,
Suy nghĩ thật nhiều, khi chỉ mua đôi dép,
Thon thót giật mình khi hàng xóm cưới xin.
Có nghề nào nhẫn nhịn đến khó tin?
Mọi chuyện thầy luôn sai còn phụ huynh thì đúng,
Không dám đôi co vì mình là người công chúng,
Tích uất ức vào lòng sinh bệnh tật quanh năm.
Có nghề nào luôn bận bịu quanh năm?
Đi dạy cả tuần ngày nghỉ làm giáo án,
Dạy quanh năm chẳng tham quan du lịch,
Lúc hè về, tiền ít khó đi tour (1).
Có nghề nào bị ném đá te tua,
Hơi một tí lên truyền hình, báo chí,
Họ từng là học trò sao ném đá thầy mạnh thế,
Thầy cô oằn mình chịu rìu búa cựu học sinh.
Có nghề nào con cái sợ phát kinh?
Chẳng dám theo nghề mẹ cha nuôi mình lớn,
Bộ đội, công an, ngân hàng, doanh nghiệp lớn,
Bố mẹ về, con kế nhẹ nhàng thay.
Có nghề nào chịu trăm đắng ngàn cay?
Dạy thêm ngoài giờ bị coi là vi phạm
Thầy cô nào cũng "quyền rơm vạ đá" (2),
Chẳng dám mắng học trò khi chúng hỗn, chúng hư.
Có nghề nào sống khép nép như SƯ,
Bởi bất cứ khi nào cũng thành người vi PHẠM,
Tặc lưỡi, tại số trời, coi như mình bị hạn,
Chẳng có lỗi gì vẫn xin lỗi để được yên.
Cần hiểu rằng, thầy cô chẳng là tiên,
Cũng uống, ăn, buồn, vui như người khác,
Cần sự cảm thông cùng sẻ chia gánh vác,
Cùng thầy cô vun trồng cho trái ngọt hương thơm.
Có nghề nào nghe thấy đến là thương?
Gắn bó cuộc đời bằng bảng đen phấn trắng,
Dẫu cuộc đời nhiều thay đen đổi trắng,
Nhưng tấm lòng thầy chẳng đổi trắng thay đen.
Có nghề nào nhiều đổi mới thế không?
Cả thầy trò vần xoay trong cơn lốc,
Người bảo dở, kẻ bảo hay nhưng học trò vẫn học,
Thầy như thỏi thép hồng nằm "dưới búa - trên đe".
Mỗi đông về sương giá, lạnh tái tê,
Thầy vẫn ấm vì tình yêu của những người trò nhỏ,
Là động lực giúp thầy vượt muôn ngàn gian khó,
Vững lái con đò, đưa em đến bờ vui.


Bài thơ như là một lời tâm sự của người làm nghề giáo. Đọc hết bài thơ ta sẽ cảm nhận được nghề nhà giáo dạy học phải vất vả và nhiều nỗi niềm như thế nào. Mục đích của nghề giáo là dạy dỗ chỉ bảo những học sinh trở thành người tài giỏi và có ích cho xã hội sau này.



Bài thơ về nghề dạy học 2: Người Giáo Viên



Mẹ có thấy không, con là cô giáo
Bước vào lớp học hồi hộp, lo âu
Con được trao những bốn chục mái đầu
Và muôn mắt sáng


Làm cô giáo
Cần biết bao yêu thương và lửa nhiệt tình
để được người nghe
người tin
người mãi nhớ mình


Dưới mái trường tuổi thơ bỡ ngỡ
Những buổi đầu hiểu thế giới bao la
Dù ở đâu - Xibêri hay Matxcơva
Mỗi ngày học bằng bao năm tháng


Cũng có lúc sống đau thương, lo lắng
Cũng có khi dang dở chuyện tình duyên
Nhưng hãy để tất cả nỗi buồn riêng
Ngoài ngưỡng cửa trước khi vào lớp học


Đời nhà giáo rồi khó khăn, nặng nhọc
Con vẫn vui, chẳng tiếc đã chọn nghề
Mẹ hiểu thế không, chính đàn em nhỏ
Lớp người tiếp bước con đi


Làm cô giáo
Cần biết bao yêu thương và lửa nhiệt tình
để được người nghe
người tin
người mãi nhớ mình


Bài thơ là lời tâm sự của người con làm nghề giáo gửi đến mẹ mình, đây là một bài thơ ngoại quốc được dịch xa tiếng Việt, và cụ thể là nó được xuất xứ ở Nga. Bài thơ cho ta thấy được làm nghề giáo cũng vất vả như bao nghề khác và chỉ cần “người nghe, người tin, người mãi nhớ mình”.



Bài thơ về nghề dạy học 3: Khi mẹ là giáo viên



Mẹ chẳng bao giờ có được niềm vui
Đưa con đến trường những ngày quan trọng nhất
Khi con có niềm vui cũng là khi mẹ bận
Con luôn thiệt thòi khi có mẹ giáo viên.


Buổi tựu trường khai giảng đầu tiên
Mẹ thương con lắm nhưng cũng thôi đành chịu
Áo mới vở thơm con vẫn buồn nũng nịu
“Mẹ đưa con đến trường... nay buổi học đầu tiên”


Con lớn dần, con hiểu mẹ hơn
Biết mẹ bận nên chẳng hề đòi hỏi
Con biết tự lo toan, con dần cứng cỏi
Vẫn thui thủi đi về khi không có mẹ ở bên.


Con luôn thiệt thòi khi có mẹ giáo viên
Sớm, chiều, tối công việc bề bộn lắm
Sẽ không có mẹ suốt một thời áo trắng
Bởi mẹ không thể ở bên con cả những lúc con cần.


Nhưng con có mẹ như một người bạn thân
Mẹ không tuổi trong cuộc đời đèn sách
Mẹ sẽ bên con cùng con vượt thử thách
Và mãi yêu con đến trọn cuộc đời mình...


Bài thơ được tác giả viết tặng cho con gái đầu của mình. Bài thơ nói về nỗi lòng của người mẹ làm nghề giáo viên và chỉ mong con của mình sau này hiểu được tâm tư, tình cảm của mẹ mà phải cố gắng phấn đấu, học tập để trở thành người con có hiếu, nguồi có ích cho xã hội, đất nước.



Bài thơ về nghề dạy học 4: Nhà thơ và nhà giáo



Đã mòn dăm viên phấn
Đời ấy - đã mòn đâu
Mai ngày xanh cây lá
Xanh ngát trời - ơn nhau


Ta - theo trăng ngàn núi
Người - rộng nước trăm sông
mơ ngày xuân nắng ấm
lòng se se gió đông


Cũng là tằm là kén
thì cứ trả nợ dâu
ai về khoe áo lụa
vàng một chút trong nhau


Chiều
phố người rộn rã
chợt nhớ góc trời xưa
Đời riêng, chung là thế
Tìm hạt nắng trong mưa...


Tác giả vừa là nhà giáo vừa là nhà thơ, tựa đề cũng đủ cho người đọc hiểu được ý đồ của tác giả là gì. Ở đây tác giả muốn nói về hình ảnh người giáo viên đi theo năm tháng “đã mòn dăm viên phấn” nhưng vẫn luôn ở đó cống hiến và dạy học trò nên người.






Top những bài thơ về giáo viên (nghề dạy học) hay ý nghĩa nhất



Bài thơ về nhà giáo 5: NGHỀ GIÁO VINH QUANG



Nghề Nhà giáo muôn đời vẫn vậy
Tiễn trò đi là thấy vinh quang
Một nghề cao quý đàng hoàng
Mỗi năm một chuyến "đò ngang" gửi lòng


Mặc dù vậy không mong báo đáp
Chẳng ngại ngần bão táp mưa sa
Thương trò tình nghĩa ruột rà
Trồng cây chỉ muốn nở hoa đẹp đều


Mặc trời đất bao điều năng động
Sự biến thiên cuộc sống luân hồi
Đời người từ lúc nằm nôi
Đến khi nhắm mắt mới thôi học thầy


Chẳng so tính nơi đây nới đó
Yêu thầy cô để tỏ hiền tài
Kiến thức không của riêng ai
Chỉ cần chăm chỉ miệt mài tu nhân


Ngày hiến chương muôn lần ghi tạc
Nghĩa thầy trò không khác cha con
"Trăm năm bia đá thì mòn"
Ơn thầy dạy dỗ lòng son vững bền.


“Nghề giáo”, hai từ thiêng liêng ấy lúc nào cũng ngân vang lên trong suy nghĩmỗi người. Nghề giáo là một nghề rất vinh quang, không những giúp giúp cho những em nhỏ có thể học tập tốt, trưởng thành, nên người trở thành người có ích cho xã hội. Mà còn góp phần giúp đất nước phát triển mạnh hơn.


Bài thơ về nhà giáo 6: NGƯỜI TRỒNG CHỮ



Có những nghề dập vùi trong tâm trí
Giữa bon chen đời yêu mến tôn thờ
Có con người hạnh phúc rất đơn sơ
Chọn nuôi trẻ, đưa đò làm lẽ sống!


Hi sinh ấy đáng được đời trọng vọng
Hiến dâng mình vì nòi giống Tiên Rồng
Cho mỗi ngày xanh rừng chữ Cha Ông
Để đời ngát hương, con Hồng cháu Lạc!


Cho hôm nay rộn rã vang bài hát
Tận núi rừng đến biển đảo khơi xa
Từ thị thành đến thôn bản bao la
Ôi đẹp sao giai điệu nghề cao quý!


Lấy tinh thần dệt bài ca thâm thúy
Đem nhân tâm thêu lý trí nhân văn
Đời văn minh gương tiến bộ công bằng
Sứ mệnh kia thuộc về người trồng chữ!


Cả dân tộc hướng về nghề nghĩa cử
Ngày tôn vinh, đời cao quý vinh quang!


Chính vì tinh thần hiếu học, vì yêu cái chữ mà người dân Việt Nam chúng ta quý trọng vô cùng những người làm nghề dạy học. Nhân dân tôn vinh, yêu mến gọi người thầy là Người giáo viên nhân dân, Người Kĩ sư tâm hồn. Bởi với người thầy giáo, dạy học không chỉ là dạy chữ mà còn dạy cho học trò đạo lí làm người. Địa vị, vai trò của người thầy luôn được người đời tôn quý, đạo thầy trò luôn được giữ gìn, khắc ghi.


Bài thơ về nhà giáo 7: NGHỀ "ƯƠM TRỒNG"



Không quản ngại đêm ngày mưa nắng
Dẫu nhọc nhằn cũng chẳng kể công
Mải mê lặng lẽ "ươm trồng"
Chèo, đưa trò nhỏ qua sông giúp đời


Lòng nặng trĩu đầy vơi trăn trở
Biết chẳng giàu nhưng lỡ yêu nghề
Để rồi thoả nguyện đam mê
Cho dù nghèo khó không hề tiếng than


Xin được tặng cả ngàn câu chúc
Đến Thày Cô nơi bục giảng đường
Những lời đẹp đẽ yêu thương
Hãy vì trò nhỏ...mái trường thân yêu.


Nhiều thầy, cô giáo đã không quản ngại nắng mưa, tình nguyện “cõng chữ lên non”, mang ánh sáng của con chữ đến với học sinh và kiến thức xây dựng kinh tế đến đồng bào miền núi, vùng sâu, vùng xa, biên giới, hải đảo giúp họ vượt lên rào cản hủ tục, thoát khỏi cái nghèo, cái đói.



Bài thơ về nhà giáo 8: XIN LỖI CHỒNG VÌ VỢ LÀ GIÁO VIÊN



Xin lỗi chồng vì vợ là giáo viên
Cứ tưởng rằng con thuyền xuôi mát mái
Nhưng chồng ơi, tình đời sao ngang trái
Vợ giáo viên chồng cực đến trăm bề


Sáng đến trường giờ lên lớp lê thê
Vợ dạy hết lớp này sang lớp nọ
Trưa ở lại căn tin ăn tạm bợ
Con chẳng ai lo, lại đến tay chồng


Trưa nghỉ ngơi vất vưởng cũng chạnh lòng
Đầu giờ chiều, lại lo đến tiết
Vợ hòa mình cùng trò yêu mải miết
Bài học chưa hoàn thành, trò đợi ngày mai


Hoàng hôn buông trên nẻo đường dài
Vợ chạy nhanh lên đường về tổ ấm
Ở nơi ấy chồng, con đang trông ngóng
Nồi cơm chiều đã toả nóng mắt cay


Chén cơm vội vàng ăn chẳng kịp no ngay
Vợ lại phải soạn bài, mai lên lớp
Đổi mới, chủ đề, giáo dục chưa tính trước
Vợ cùng đồng môn phải mò mẫm khảo tra


Nửa đêm trường vợ mới trải mình ra
Người uể oải vì tháng ngày vất vả
Vợ giáo viên chồng "chẳng lo gì cả"
Chỉ lo kiếm tiền và thay vợ chăm con


Tháng năm qua cuộc sống vợ mỏi mòn
Thương chồng con nhưng biết làm sao được
Bởi yêu nghề thuở nhỏ từng ao ước
Vợ suốt đời bám đuổi một giấc mơ


Xin lỗi chồng vợ giáo viết vần thơ
Cùng chia sẻ và mong người thông cảm
Lỡ lấy vợ giáo viên người ơi, khổ lắm
Chẳng biết làm sao cho hạnh phúc đong đầy.


Bài thơ là lời xin lỗi của người vợ làm nghề giáo viên gửi đến người chồng. Vì làm giáo viên tất bật cả ngày cho nên không có thời gian dành cho gia đình, chăm sóc chồng con chu đáo, bởi vì trên trường “dạy hết lớp này đến lớp khác” và qua bài thơ người vợ mong chồng hãy thông cảm cho mình.


Bài thơ về nhà giáo 9: EM ƠI! ĐỪNG NÓI THẾ



Sao lại thế ! Em ơi đừng nói thế
Thương em nhiều mà chẳng thể sẻ chia
Để thay em thức khuya và dậy sớm
Đôi vai gầy tần tảo gánh trẻ thơ.


Tình của anh dành em vô bến bờ
Chỉ mong em dốc sức với tương lai
Lũ trẻ thơ yêu hình hài từng con chữ
Và cuộc đời lưu giữ trọn giấc mơ.


Đời anh đã tuổi thơ từng mê mải
Vần i tờ với bài học đầu tiên
Trang vở kia còn in dấu cô hiền
Ru anh vào cõi thần tiên mơ ước.


Chẳng thay được nhưng theo em từng bước
Sát cùng em tâm ước nguyện trồng người
Và ta cùng hưởng nụ cười hạnh phúc
Của bao người khi đến lúc trưởng thành.


Việc nhà ư ? Anh sẽ cùng chia sẻ
Chỉ mong em luôn vui khỏe tới trường
Trọn tình thương cho từng trang giấy nhỏ
Là anh vui vì đã có công mình.


Vui em nhé cho tình đời mãi sống
Gắng ươm mầm cho nòi giống phồn hoa
Để đất nước vang khúc khải hoàn ca
Và muôn nhà luôn thuận hoà hạnh phúc !


Nếu ở trên là lời của người vợ thì bài thơ này là lời của người chồng nhắn gửi lại vợ mình rằng hãy yên tâm mà làm tròn bổn phận của một người giáo viên, “ươm mầm” thế hệ học trò giỏi để “đất nước vang khúc khải hoàn cả” và nhà nhà hòa thuận hạnh phúc.






Top những bài thơ về giáo viên (nghề dạy học) hay ý nghĩa nhất



Bài thơ về nhà giáo 10: NGHỀ THẦY



Đã trót cưu mang trót phận tằm
Bể dâu kết kén phải ươm tơ
Mặc cho đời đã mờ đen trắng
Vẫn giữ lòng son vẫn nồng nàn


Trót thân bảy nổi trót ba chìm
Giữa đời ô trọc chẳng ô danh
Vẫn giữ khuôn vàng ni thước ngọc
Mặc giữa ê chề trọng với khinh


Đã trót cưu mang phải nồng nàn
Đất nước đang cần lắm lời ru
Ru cho non nước luôn bền vững
Ru tuổi thơ ngây thấy cội nguồn


Đã trót cưu mang trót nồng nàn
Cho dù đang buổi cuối chiều buông
Mong manh sương gió mờ nhân ảnh
Bụi phấn vẫn vương tựa nhiễu điều...


“Nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý”.Từ thời xa xưa, truyền thống Tôn sư trọng đạo đã là một truyền thống tốt đẹp được nhân dân Việt Nam đề cao, yêu quý và gìn giữ. Bác Hồ đã khẳng định: Không có thầy giáo thì không có giáo dục. Nhiệm vụ của thầy cô giáo là rất quan trọng và rất vẻ vang.




Bài thơ về nghề dạy học 11: NGHỀ SƯ PHẠM



Nghề sư phạm là nghề cao quý nhất
Trái đất này..bao đất nước phồn vinh
Cũng trải qua Lý Đại Hóa Số Hình
Anh Văn Sử Địa rồi Sinh vật học


Ai sinh ra tự nhiên mà biết đọc
Nét chữ đầu đời ai chăm sóc cho ta
Rồi các môn..xã hội..tự nhiên là
Điểm tựa vững..đưa phồn hoa đất nước


Nghề cao quý..Nghề thầy cô đứng lớp
Dựng xây đời..ươm được những mầm xanh
Ngày hai mươi tháng mười một vinh danh
Nghề sư phạm..trưởng thành cho tất cả.


Tác giả xem “Nghề Sư Phạm” tức nghề giáo viên là nghề cao quý nhất. Rất đúng, Bác Hồ của chúng ta cũng đã từng có những câu nói tương tự như vậy. Không có giáo viên thì ai dạy ta nên người, làm sao đất nước có thể phát triển.




Bài thơ về nghề dạy học 12: Không đề



Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.


Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được,
Thầy ơi !


Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng
Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người .


Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…


Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra.Em vẫn thường nhắc đến mùa thu
Bông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ
Bài tập đọc năm nao em còn nhớ
Dẫu bây giờ em đã biết làm thơ


Đọc chữ O cô dặn phải tròn môi
Chỉ vậy thôi, chao ôi, sao mà khó!
Lỗi tại con chuồn chuồn cánh đỏ
Mải rong chơi nên em chẳng thuộc bài


Chỉ mỗi chữ O em đọc sai
Dường như cô già đi mấy tuổi
Đến khi em hiểu điều đơn giản ấy
Cô giáo ơi, tóc cô bạc hết rồi!


Em hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia
Là một lớp người lớn lên và biết sống
Mặt đất như trời xanh mơ mộng
Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư.


Khởi đầu cho một chuyến đi xa
Lối trường cũ thoảng hương cỏ mật
Bài tập đọc khóa bình minh thứ nhất
Cả cuộc đời cô dõi bóng theo em ...


Thầy cô là người đã dạy con nét chữ đầu tiên. Là người mà phải thức cả đêm để viết lại và cảm nhận bài văn thầy phê “cảm nhận còn hời hợt” bằng tất cả tình cảm, vốn sống của mình. Tất cả những gì thầy cô làm là chỉ mong học sinh của mình sẽ tốt hơn, trưởng thành hơn.




Bài thơ về nghề dạy học 13: Người lái đò



Một đời người - một dòng sông...
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Đời người muôn bước cậy nhờ người đưa...


Tháng năm dầu dãi nắng mưa
Con đò trí thức thầy đua bao người.
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.


Con đò mộc - mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông...


Người chèo đò tận tuỵ với mỗi chuyến đò đầy, với bao nhiêu khách sang sông ai mà nhớ hết. Nhưng ai đã từng một đôi lần trong cuộc đời mình đi qua một chuyến đò mới ngộ ra rằng: khách lại nhớ rất rõ gương mặt người chèo đò trên bến sông ngày ấy.




Bài thơ về nghề dạy học 14: Nhớ ơn thầy cô



Chèo lái đưa đò cặp bến sông
Thầy cô mang nặng trái tim nồng
Trồng người dạy chữ niềm say đắm
Mỗi chuyến đò qua thỏa nỗi lòng
Nhớ lắm ngày xưa tuổi học trò
Nhớ từng nét chữ các thầy cô
Mặc trời mưa nắng hay se lạnh
Lời giảng còn vang vọng tới giờ
Thế hệ chúng tôi nay đã lớn
Mỗi người mỗi việc gắng hoàn thành
Vẫn luôn canh cánh bao hoài niệm
Bài học năm nào thuở tuổi xanh.


Bác Hồ kính yêu của chúng ta đã từng khẳng định: "Nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý. Người thầy giáo tốt - thầy giáo xứng đáng là thầy giáo - là người vẻ vang nhất. Dù tên tuổi không đăng trên báo, không được thưởng huân chương, song những người thầy giáo tốt là những anh hùng vô danh.




Bài thơ về nhà giáo 15: Lời cảm tạ



Tôi đứng lặng giữa cuộc đời nghiêng ngả
Để một lần nhớ lại mái trường xưa
Lời dạy ngày xưa có tiếng thoi đưa
Có bóng nắng in dòng sông xanh thắm
Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắng
Trưởng thành này có bóng dáng hôm qua
Nhớ được điều gì được dạy những ngày xưa
Áp dụng - chắc nhớ cội nguồn đã có
Nước mắt thành công hoà nỗi đau đen đỏ
Bậc thềm nào dìu dắt những bước đi
Bài học đời đã học được những gì
Có nhắc bóng người đương thời năm cũ
Vun xới cơn mơ bằng trái tim ấp ủ
Để cây đời có tán lá xum xuê
Bóng mát dừng chân là một chốn quê
Nơi ơn tạ là mái trường nuôi lớn
Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt
Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô.


Bài thơ thể hiện lòng biết ơn của người học trò, xem thầy cô như là người cha, người mẹ thứ hai của mình vậy. Bài thơ như một lời cảm ơn sâu sắc đến công lao của thầy cô đã ân cần day dỗ các thế hệ học sinh ngày càng phát triển..




Bài thơ về nhà giáo 16: Thầy và chuyến đò xưa



Lặng xuôi năm tháng êm trôi
Con đò kể chuyện một thời rất xưa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều


Bay lên tựa những cánh diều
Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười


Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian...


Một mùa thu như bao mùa thu trước
Nắng hồng lên trong mắt biếc học trò
Phấn trắng, bảng đen, nét mực thầy vẫn đỏ
Sao con tìm mà chẳng thấy ngày xưa...
Thời gian qua, mùa thu nay có khác
Bao chuyến đò qua chốn ấy sông sâu
Nghĩa thầy cô một đời không trả hết
Dẫu đời con qua biết mấy nhịp cầu.
Trang giáo án bao năm thầy vẫn mở
Mà tập bài thầy chấm đã khác xưa
Chúng con đi, biết khi nào về lại
Có bao giờ tìm được thuở ngây thơ...
Mùa qua mùa, bụi thời gian rơi rắc
Nên tóc thầy một sáng bỗng bạc thêm
Trời xanh vẫn bình yên ngoài cửa lớp
Chữ nghĩa tình muôn thuở chẳng nguôi quên


Bài thơ về nhà giáo 17: Ươm Mầm

Học sinh như những trồi non
Nếu không chăm bẵm chỉ còn cây khô
May mà có các thầy cô
không quản khó nhọc chăm lo cho trồi
Giờ trồi đã lớn khôn rồi
Tình cô trồi sẽ trọn đời không quên.


Bài thơ về nhà giáo 18: SAU TẤT CẢ EM VẪN LÀ CÔ GIÁO



Kệ tất cả, em vẫn là cô giáo
Mặc những bon chen toan tính thiệt hơn
Mặc những gièm pha chê trách tủi hờn
Rằng: "Chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm".
Kệ tất cả, em vẫn là cô giáo
Dù mai sau còn biên chế hay không
Dù ngoài kia đời còn lắm bão giông
Lương thấp lắm, phải lo toan từng bữa.
Kệ anh đấy, nếu chọn thêm lần nữa
Em vẫn làm một cô giáo thôi anh
Nghề của em gieo những ước mơ xanh
Vui lặng lẽ bên từng trang giáo án.
Em mong lắm một ngày mai sáng lạn
Chẳng còn phải lo cơm áo gạo tiền
Chẳng chạy theo những thay đổi triền miên
Vui vẻ sống bên anh - làm cô giáo.


Nghề nào cũng có đặc thù riêng, nhưng nghề sư phạm vẫn mang một 'chất' gì đó rất riêng mà không nghề nào có được. Dẫu còn đó những vất vả, lo toan và cả tủi hờn, nhưng những giáo viên vẫn luôn sắt son và gắn bó với nghề để là những người lái đò đưa học sinh cập bến tri thức thành công".




Bài thơ về nhà giáo 19: CỚ SAO EM KHÔNG CHỌN NGÀNH SƯ PHẠM?"



Cớ sao em không chọn ngành sư phạm?
Gia đình ta cũng gia giáo cơ mà
Anh hỏi nhiều... lòng em thấy xót xa!
Ngày tốt nghiệp làm hồ sơ xin việc
Mười sáu năm với bao nhiêu luyến tiếc!
Mơ mộng nhiều rồi thất vọng bấy nhiêu
Trăm hồ sơ chỉ lấy một chỉ tiêu
Đôn đáo mãi... em chùn chân gối mỏi!
Vào tập sự với đồng lương còm cõi
Bạn bè em... chín điểm cũng vào trường
Hai ngàn mười...Thầy Cô sống bằng lương!
Bảy năm qua... hứa nhiều rồi thất hứa!
Anh đừng hỏi! Cho em quyền chọn lựa
Có việc làm... Bố Mẹ đỡ lo toan
Em lớn rồi phải hiểu đạo làm con
Thôi anh nhé! Mình phải cần bình tĩnh!
Tương lai em... với số không tròn trĩnh
Chắc kiếp này... em không chọn đâu anh.


Top những bài thơ về giáo viên (nghề dạy học) hay ý nghĩa nhất



Bài thơ về nhà giáo 20: THẦY CÔ - NGƯỜI ƯƠM MẦM TƯƠNG LAI



Tháng mười một hanh hao đông tới
Bầu trời xanh vời vợi nắng hồng
Là ngày cả nước nhớ công
Người mang sứ mệnh đi trồng tương lai


Dù gian khó chặng dài vất vả
Mồ hôi lăn trên má bao ngày
Thầy cô vẫn cứ hăng say
Ươm mầm con trẻ dựng xây nước nhà


Ngày kỷ niệm cờ hoa lộng lẫy
Lễ nghiêm trang tất thảy vui mừng
Mong thầy cô mãi trẻ trung
Mang bầu nhiệt huyết hòa cùng chúng em


Những đêm trắng chong đèn thao thức
Học sinh mình biết chúng ngủ chưa
Biết bao trăn trở cho vừa
Cây non sợ nắng sợ mưa dập vùi


Bao bận rộn tới lui không quản
Những nhọc nhằn chẳng thoáng lưu tâm
Lo toan vun vén âm thầm
Chỉ mong cây sẽ nảy mầm tốt tươi


Quà quí nhất điểm mười em tặng
Hãy chăm ngoan hãy gắng học hành
Sau này rạng rỡ thanh danh
Nhớ thầy cô với chân thành biết ơn.


Bài thơ về nghề dạy học 21: HÃY VỮNG CON ĐÒ CHÈO VỀ PHÍA TRƯỚC



Cuộc đời cảm ơn các chị, các anh
Là những Thầy Cô tinh anh, tài giỏi
Trong cuộc sống có muôn điều học hỏi
Thầy Cô là người chỉ lối cho ta


Kiến thức trên đời vô hạn bao la
Hiểu biết mỗi người chỉ là hữu hạn
Trên lối ta đi gặp nhiều người bạn
Đó cũng là Thầy với vạn điều hay


Ai cũng đã từng nhìn bụi phấn bay
Mới thấy được rằng Cô Thầy vất vả
Bác sỹ, kỷ sư, muôn nghề khác lạ
Đều là học trò tất cả Thầy Cô!


Cơm áo gạo tiền giữa nhịp sống xô
Cuộc sống gia đình bao giờ thay đổi!?
Vật giá leo thang, đồng lương cằn cổi
Nhiều Cô Thầy tìm thêm lối mưu sinh


Vì lòng yêu nghề và những học sinh
Trách nhiệm trên vai tinh thần phấn đấu
Quý Thầy, quý Cô một lòng nung nấu
Xây dựng cho đời những dấu ấn riêng


Hiến chương về... chúc tất cả giáo viên!
Kỷ sư tâm hồn khắp miền đất nước
Hãy vững con đò chèo về phía trước
Sẽ thấy tuyệt vời, ân phước biết bao.




Bài thơ về nghề dạy học 22: ƯỚC MƠ NGƯỜI GIEO CHỮ



Hôm nay cả nước rạng ánh dương.
Hào khí Đông a bao mái trường.
Ước mơ luôn được bên trò nhỏ.
Gieo chữ, trồng người, bao vấn vương.


Thiên chức vẻ vang suốt chặng đường.
Mong trò cố gắng..., vượt trùng dương.
Góp công tô thắm đời non nước.
Sống có đức, nhân, giữ kỷ cương.


Tâm, đức người thầy thật vấn vương.
Tương lai kỳ vọng bao mái trường.
Gieo bao con chữ... hồn dân tộc.
Thiên chức ngàn đời, mãi ngát hương.


Đất nước đang hội nhập bốn phương.
Lời Bác năm nào vẫn ngát hương.
Lợi ích trồng người..., luôn gieo chữ.
Tỏa bóng cây xanh suốt chặng đường.



Bài thơ về nghề dạy học 23: MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20-11



Gửi tặng thầy cô những đóa hồng
Dâng người kính cẩn một nhành bông
Ghi lòng mến mộ tình cao cả
Khắc dạ thâm ân nghĩa thấm nồng
Bục giảng lờii hay tìm chỉ số
Phân bài ý đẹp chẳng nề công
Ngôi trường dẫn bước hồn thơ trẻ
Tuyệt vững đời như bảy sắc vồng.



Bài thơ về nghề dạy học 24: Người Lái Đò



Người chuyên chở đưa con đò tri thức
Suốt tháng ngày chịu khổ cực gian nan
Dẫu nắng mưa hay bão tố ngập tràn
Người chịu đựng chẳng thở than kể lể.


Truyền con chữ cho biết bao thế hệ
Dạy làm người cho lớp trẻ thành danh
Như trồng cây mong hoa trái sai cành
Người hạnh phúc khi học sinh đỗ đạt.


Việc ơn nghĩa Người chẳng cần đền đáp
Bụi thời gian khiến tóc bạc mái đầu
Vì học trò Người thức trắng canh thâu
Bên giáo án tìm từng câu gom ý.


Người bận rộn chẳng lúc nào ngơi nghỉ
Vì trẻ thơ Người chẳng nghĩ cho mình
Vì yêu nghề Người cống hiến hy sinh
Vì lớp trẻ.. chuyện gia đình gác lại.


Người yêu nghiệp đưa con đò chèo lái
Chở khách trò Người chẳng phải nghĩ suy
Dẫu gian nan Người cũng chẳng xá gì
Trò đỗ đạt là khắc ghi ơn nghĩa.


Nay nhà giáo dịp hiến chương ngày lễ
Thế nhưng trò chưa thể báo ơn sâu
Công thầy cô luôn khắc dạ lên đầu
Mượn thơ phú chép vài câu gửi tặng.



Bài thơ về nghề giáo 25: CẢM ƠN THẦY CÔ



Xin kết ngàn hoa để tặng Người
Nửa đời bụi phấn chửa ngừng rơi
Đức cao soi sáng lòng con trẻ
Trí cả chắt chiu hiến dâng đời
Nghĩa thầy ghi tạc trong minh dạ
Ơn cô lưu giữ chốn cao vời
Nét chữ tình người muôn năm rạng
Danh sư lưu giữ đến bao đời.




Top những bài thơ về giáo viên (nghề dạy học) hay ý nghĩa nhất



Bài thơ về nghề giáo 26: NGƯỜI ƯƠM HẠT CHO ĐỜI



Trống trường điểm giờ ra chơi đã hết,
Đám học trò nhốn nháo chạy tung tăng.
Thầy ung dung thư thái bước lẹ làng,
Lên bục giảng nghiêm trang mà nhân ái.


Em "lớp một" năm xưa còn nhớ mãi,
Đến hôm nay thầy cũng đã già rồi.
Đáy lòng em xao xuyến thật khôn nguôi,
Chưa làm hết những điều thầy đã dạy.


Yêu trường lắm, yêu thày cô biết mấy,
Sân trường xưa hoa tím vẫn nở đầy
Lời thầy cô còn văng vẳng đâu đây,
In đáy mắt dáng người trên bục giảng...


Nhớ hết thảy thời gian theo năm tháng,
Người "kỹ sư" gieo hạt giống cho đời.
Vì em thơ đã đi khắp muôn nơi,
Đường hạnh phúc...Ơn thầy cô mãi mãi!



Thơ ý nghĩa về nghề giáo 27: ÂN THẦY - NGHĨA CÔ



Con có được đường đời rộng rãi
Để hôm nay vững sải bước chân
Nhờ Cô Thầy đã ân cần
Miệt mài ươm nảy mầm Nhân - Ái - Hòa.


Thầy, Cô khác nào Cha nào Mẹ
Dạy dỗ bầy con trẻ ngây thơ
Cầm tay dạy nét i, tờ
Khởi nguồn cho những giấc mơ học trò.


Cô, Thầy vẫn chăm lo, chỉ bảo
Để học trò có Đạo lý mang
Tương lai tươi sáng rỡ ràng
Cũng nhờ kiến thức - hành trang ắp đầy


Nghĩa - Ân của Cô - Thầy mãi nhớ
Tình Thầy Cô giữ ở tâm son
Dẫu cho nước chảy đá mòn
Thầy - Cô ơn đấy mãi còn khắc ghi


Ơn dục dưỡng khác gì sanh tạo
Nên nghĩa Thầy - Cô giáo đừng quên
Ngàn đời con cháu Rồng Tiên
Khắc ghi Đạo Nghĩa Thánh hiền Tổ tông


Ôi, cao quý nghiệp trồng người ấy
Cả cuộc đời chèo đẩy đò Nhân.
Trái tim luôn tỏa sắc ngần
Cô - Thầy mang Nghĩa, mang Ân...tặng đời!




THƠ Ý NGHĨA VỀ NGHỀ GIÁO 28: NGHIỆP CHÈO ĐÒ



Cô chèo đò lặng lẽ vượt qua sông
Thuyền cập bến trong lòng cô vui lạ
Dõi ánh mắt cô nhìn về các ngả
Lớp học trò lã chã lệ tuôn rơi


Các em đi, đi khắp bốn phương trời
Xây Tổ quốc rạng ngời thêm trang sử
Nào phân biệt bạn nam hay là nữ
Nguyện hiến mình cho xứ sở quê hương


Cô lại chèo chuyến tri thức tình thương
Nhiều khúc khuỷu cung đường bao sóng gió
Hết bão táp trời xanh trăng lại tỏ
Bao lớp người vượt khó đã thành công


Cô trở về bến cũ với dòng sông
Dang tay đón những vòng tay kế tiếp
Vẫn chèo lái con thuyền trôi mài miệt
Tóc pha sương vẫn tiếc nghiệp chèo đò


Cả cuộc đời cô cứ mãi chăm lo
Bao thế hệ học trò luôn kính trọng
Ngày gặp lại trong lòng em xúc động
Nụ cười hiền như sống kỷ niệm xưa.

Top những bài thơ về giáo viên (nghề dạy học) hay ý nghĩa nhất

Trên đây là bài viết về Top những bài thơ về giáo viên (nghề dạy học) hay ý nghĩa nhất? Mong rằng bài viết này sẽ giúp ích các bạn có thêm nhiều kiến thức hay và bổ ích về thơ trong kho tàng văn học Việt Nam.

Xem thêm: Những bài thơ hay về gió, câu nói về gió ý nghĩa nhất