Những bài thơ về dừa, cây dừa hay? Thơ về cây dừa? Thơ về dừa? Bài thơ về dừa? Thơ về dừa Bến Tre? Thơ về dừa Tam Quan?


Những bài thơ về dừa, cây dừa hay
Có những bài thơ nào hay về dừa, cây dừa nhỉ?

Dừa là một loại cây gắn liền với tuổi thơ của mỗi chúng ta. Cây dừa xuất hiện ở khắp mọi nơi trên tổ quốc ta, và một số vùng miền đặc trưng có rừng dừa bạc ngàn, đặc biệt là Bến Tre. Cây dừa có rất nhiều công dụng, nào là che bóng mát, làm nước uống, làm thức ăn, … Dừa dường như là một ngành công nghiệp sản xuất. Và bài viết này vforum sẽ gửi đến các bạn Những bài thơ về dừa, cây dừa hay? Sau đây hãy cùng vforum tìm hiểu nhé.


Những bài thơ về dừa, cây dừa hay



Thơ hay về cây dừa 1: Dừa non ơi hỡi dừa non



Dừa non ơi hỡi dừa non
Đến khi dừa lớn anh còn tương tư
Thời gian đâu thể chần chừ
Người ta dạm hỏi hững hờ em xa
Qua nhà mời thiệp cho ta
Lòng như quả ớt làm ra nụ cười.


Trong thời bình, dừa mang lại cho quê hương ta vẻ thơ mộng, trù phú. Dừa làm dịu mát cái nắng ban trưa khắc nghiệt; dừa xuất hiện ở hai đầu cánh võng ru giấc ngủ ban trưa; dừa tô điểm cho thôn quê những mái ngói xinh xắn; dừa tạo không gian cho tình yêu phát triển…


Thơ hay về cây dừa 2: Dừa ơi



Tôi lớn lên đã thấy dừa trước ngõ
Dừa ru tôi giấc ngủ tuổi thơ
Cứ mỗi chiều nghe dừa reo trước gió
Tôi hỏi nội tôi: "Dừa có tự bao giờ?"
Nội nói: "Lúc nội còn con gái
Đã thấy bóng dừa mát rượi trước sân
Đất này xưa đầm lầy chua mặn
Đời đói nghèo cay đắng quanh năm"


Hôm nay tôi trở về quê cũ
Hai mươi năm biết mấy nắng mưa
Nội đã khuất rồi xanh rì đám cỏ
Trên thân dừa vết đạn xác xơ.
Dừa ơi dừa! Người bao nhiêu tuổi
Mà lá tươi xanh mãi đến giờ
Tôi nghe gió ngàn xưa đang gọi
Xào xạc lá dừa hay tiếng gươm khua.


Ôi có phải nhà thơ Đồ Chiểu
Từng ngâm thơ dưới rặng dừa này
Tôi tưởng thấy nghĩa quân đuổi giặc
Vừa qua đây còn lầy lội đường dây.


Tôi đứng dưới hàng dừa cao vút
Cạnh hàng dừa tơ lá mướt xanh màu
Những công sự còn thơm mùi đất
Cạnh những chiến hào chống Pháp năm nao.


Vẫn như xưa vườn dừa quê nội
Sao lòng tôi vẫn thấy yêu hơn
Ôi thân dừa đã hai lần máu chảy
Biết bao đau thương, biết mấy oán hờn.


Dừa vẫn đứng hiên ngang cao vút
Lá vẫn xanh rất mực dịu dàng
Rễ dừa bám sâu vào lòng đất
Như dân làng bám chặt quê hương.


Dừa bị thương dừa không cúi xuống
Vẫn ngẩng lên ca hát giữa trời
Nếu ngã xuống dừa ơi không uổng
Dừa lại đứng lên thân dựng pháo đài.


Lá dừa xanh long lanh ánh nắng
Theo đoàn quân thành lá nguỵ trang
Nếu rụng xuống dừa ơi không uổng
Dừa lại cháy lên ánh đuốc soi đường.


Đất quê hương nát bầm vết đạn
Đã nuôi dừa năm tháng xanh tươi
Ôi có phải dừa hút bao cay đắng
Để trổ ra những trái ngọt cho đời.


Nghe vườn dừa rì rào tiếng nhạc
Lòng nao nao tôi nhớ nội xiết bao
Tuổi thơ xưa uống nước dừa dịu ngọt
Tôi biêt đâu thuở chua xót ban đầu.


Tôi ngước nhìn mùa xuân nắng dọi
Bốn mặt quê hương giải phóng rồi
Tôi bỗng thấy nội tôi trẻ lại
Như thời con gái tuổi đôi mươi
Như hàng dừa trước ngõ nhà tôi.


Trong chiến tranh, dừa biểu hiện cho quê hương ta tính kiên cường, bất khuất. Dừa là những cánh rừng “che dân quân”, nhưng lại “vây quân địch”; dừa oai hùng lấy thân chắn bom, đỡ đạn; lại nhẹ nhàng phủ nắp hầm ngụy trang; dừa che kín nhà vườn và chở che cho từng thân phận bằng thân và tàu lá của mình...


Những bài thơ về dừa, cây dừa hay



Thơ hay về dừa 3: Dừa Tam Quan


Tam Quan nổi tiếng nhiều dừa
Qua đây, đúng độ trưa vừa nắng gay
Ngỡ ngàng có phải nơi đây:
Một vùng xơ xác, thân gầy đứt ngang!
Xa xa mấy mái tranh vàng
Những hàng cây, dở dang hàng, nối nhau


Ô hay bỗng diệu kỳ sao
Trong hoang vắng, một lời chào thật trong:
- Mời dừa, xin khách dừng chân
Tam Quan tiếng nổi xa gần là đây!


Ghé vào, càng lạ lùng thay
Dưới hiên, buông lửng lơ đầy chùm xanh
Lẹ làng, dao ngọt đưa nhanh
Một dòng nước mát trong lành chảy ra
Tan rồi cái mệt đường xa
Dừa Tam Quan đúng là dừa Tam Quan


Khách rằng: Thôn xóm tan hoang
Tưởng dừa bớt ngọt sao càng thấy thơm?
Chủ rằng: Nước ngọt tự trong
Đất thêm dày dạn, người không biết lùi


Nước thơm là ở nơi cùi
Dừa ngon là ở nơi người biết chăm


Lên đường, cứ mãi bâng khuâng
Đất, người là vậy: Tam Quan xứ dừa!


Với Tam Quan, cây dừa là biểu tượng, là người bạn thân thiết của người dân xứ này. Dừa hiện hữu trong mỗi bữa cơm, mỗi góc nhà, mỗi dịp lễ hội... Vỏ, lá dừa khô một thời dành chụm lửa, đốt đuốc soi đường. Nước dừa tươi để kho thịt, kho cá; còn cơm dừa già cho nước cốt dừa để kho cá, tép và nấu canh, nấu chè, nấu kiểm. Thân dừa làm cột nhà, làm cầu qua sông. Con cái lớn lên, ôm trái dừa nhảy ùm xuống sông mà học bơi, học lội. Gốc dừa mát mẻ là nơi hò hẹn yêu thương của trai gái trong làng; hoa dừa để điểm tô thêm ngày cưới, cho ong đi bông lấy mật.


Thơ hay về dừa 4: Dưới bóng dừa



Về đây lòng thấy yêu yêu
Yêu người, yêu xứ hay yêu bóng dừa
Tôi yêu sen nở Bờ Hồ
Hay yêu cô gái học trò tóc xanh
Bao nhiêu cảnh, bấy nhiêu tình
Qua nguồn rung cảm... chảy thành dòng thơ


Ai người khăn gói gió đưa
Về đây... quên hết nắng mưa, bụi đời
Khi yêu, yêu lắm người ơi
Cả trời cả đất cả người Bến Tre
Bóng dừa râm mát lối quê
Người ơi! tôi ngỡ lối về cung tiên
Gái làng đi họp chợ phiên
(Phất phơ tà áo nàng tiên xứ dừa)


Em ạ trưa nồng vào quán cũ
Lòng người trở lại buồn bâng quơ
Khơi trong dĩ vãng tìm vang bóng
Kỷ niệm ngủ yên dưới bóng dừa


Nói đến quê hương cây dừa, thật thiếu sót nếu không đề cập đến mảng tình yêu đôi lứa. Trai thanh nữ tú hẹn hò, hờn dỗi... đều có sự làm chứng của dừa. Thậm chí, dừa đôi khi còn đóng vai trò là “sứ giả tình yêu” chứng giám thêm cho sự chân thành, thẳng thắn, như cô gái hờn trách chàng trai, nào em có đòi hỏi thách cưới gì cao sang, mà anh cứ lần lữa khiến lỡ làng duyên em


Thơ hay về dừa 5: Dừa



Dừa thích ngắm trăng
Thích reo tàu lá
Đem nước lên quả
Lúc nào ai hay!


Trèo tít lên cây
Đung đưa trời rộng
Chặt buồng, buộc dây
Anh tôi giòng xuống


Phạt chúm để uống
Cái bát to sao!
Cổ tôi mát ngọt
Nước giữa trời cao...


Võng treo nhà sau
Bà đưa kẽo kẹt
Yêu đứa cho xơ
Cha đan võng đẹp


Lại nhìn lên mái
Lá dứa lợp nghiêng
Mặc mưa, mặc gió
Cả nhà ngủ yên...


Cha bảo: hai miền
Dừa đều đẹp cả
Trưa nay uống dừa
Nhớ Miền Nam quá!


Hình ảnh những rặng dừa che chở, bao bọc, mang lại sự yên bình cho làng quê yêu dấu đã trở thành hình ảnh quen thuộc trong văn học nói riêng và trong đời sống của người dân Việt Nam nói chung. Và hình ảnh đó được khắc sâu qua ngòi bút của một tác giả, nhưng lại mang một tình yêu lớn với quê hương với thiên nhiên.


Thơ hay về dừa 6: "Nếu tôi là quả dừa"



nếu tôi là quả dừa
không lừa dối miệng người đang khát
đập tôi ra anh sẽ thấy nước ngọt
giấu trong hai lần vỏ khác nhau


Cái hay của bài thơ không chỉ ở chỗ tá giả so sánh mình với quả dừa, liên tưởng với nhiều hình ảnh khác nhau trong cuộc sống, mà cái hay, cái độc đáo của bài thơ còn là ở chỗ thông qua việc miêu tả lợi ích cây dừa, Tác giả đã tái hiện một vẻ đẹp và lợi ích cua quả dừa.


Thơ hay về dừa 7: Anh về bẻ trăm khuôn dừa



Anh về bẻ trăm khuôn dừa
Gói trăm bánh nếp sang nhà hỏi em
Đã yêu nhau bong bóng khó chìm
Gỗ lim khó nổi, anh với em khó rời


Bài thơ này nói về ngưới con trái “bẻ tram khuôn dừa” để “gói tram bánh nếp” sau đó đi hỏi cưới người con gái. Hình ảnh dừa lại một lần nữa tái hiện trong tình yêu đôi lứa.


Thơ hay về dừa 8: Bài ca cho người đi trồng dừa



Giã từ phố chợ Trà Vinh
Chúng tôi đi về phía biển
Đường bụi mù, đường xa biền biệt


Những xóm làng chưa kịp gọi tên
Đã trở thành nơi thương nhớ
Duyên Hải quê em xôn xao muôn thuở
Cho em về với rừng xưa


Bến Giá vô cùng cái nắng ban trưa
Vi vu rừng dừa vọng
Ai có đến đây những ngày chiến trận
Mới hiểu hết dừa xanh bây giờ


Như vầng trăng dành cho bé thơ
Đất dành cho chúng tôi dừa ấy
Và lời ca cất lên từ đấy
Giữa vùng dừa mênh mông...


Quê hương xứ Dừa không chỉ được biểu hiện bằng thực tiễn nông nghiệp cây dừa có diện tích lớn, năng suất cao… với những sản phẩm công nghiệp của dừa từ các công ty, xí nghiệp, nhà xưởng…; mà còn được biểu hiện ở một bình diện cao hơn là văn hóa xứ Dừa đã được hình thành trong công chúng Nam Bộ.


Thơ về cây dừa 9: Bài hát về cây dừa



Nhấm vào lưỡi thấy cay, uống vào ngọt và mát
Là trong lành nước dừa xiêm quê tôi
Còn giọng dân ca về cây dừa em hát
Tôi biết gọi là chi bây giờ...


Nam Bắc hai mươi năm cách xa
Sao câu hát gọi quê hương về gần tôi thế
Giọng của em rất trẻ
Như cây dừa quê tôi trong giông bão vẫn không già


Lòng đất mẹ rất sâu, giọng hát em bay xa
Cây dừa lớn nhờ đất lành và giọng hát
Trên phù sa gió cát
Nước bạc mênh mảng
Ru mình bên những dòng sông
Vươn tàu che những đoàn quân
Dừa reo khúc hát chiến công thành đồng


Những năm trái dừa chọi với trái bom
Nước dừa khét đắng mùi thuốc độc
Những năm Cây Dừa là tên của trại giam
ngoài nhà lao Phú Quốc
Những năm lá dừa bị thương héo queo rơi xuống gốc
Còn kịp gửi màu xanh nguyên vẹn cho chồi
Những năm dừa sống như miền Nam gan góc
Em chưa hiểu hết cây dừa quê tôi đâu.


Giọng hát bay xa, lòng đất thắm sâu
Cây dừa lớn nhờ đất lành và giọng hát...


Những năm cây dừa theo ra với Bắc
Bắc nhớ miền Nam, hôm sớm vào ra
Chắt chiu vun xới cho dừa
Nay dừa đã lớn...
Lá dừa rưng rưng khi Bác đưa tay
lên ngực mình xúc động:
... Miền Nam trong trái tim tôi!
Những năm bài hát cây dừa có Bác với
miền Nam thao thức
Em chưa hiểu hết cây dừa quê tôi đâu.


Hôm nay theo quê dừa về miệt Cà Mau
Gặp những má già móm mém nhai trầu
Hai mươi năm đạn dày súng gươm
nuôi lớn những anh hùng đi làm nên
những chân trời bão táp
Trên phù sa gió cát
Nước bạc mênh mang
Em nhớ hát cho những má già tôi nghe bài hát
cây dừa trong câu hát dân gian
Câu hát có lòng Bác thương miền Nam không ngủ
Mỗi sớm mai ra, Bác chăm dừa trước ngõ
Vui một ngày thắng lớn ở miền Nam.


Dừa tạo bóng mát, làm nên sự thơ mộng cho làng quê. Dừa che chở con người trong những lúc lao động, đấu tranh khó nhọc, gian khổ. Dừa mang lại dòng nước ngọt lịm, tinh khiết giúp người bệnh chóng khỏe, người khỏe thêm mạnh hơn. Dừa mang lại quá nhiều lợi ích kinh tế giúp nhà nhà thoát nghèo, sung túc, quê hương đi lên trong ấm no, thịnh vượng. Và hơn hết là sự thủy chung gắn bó lâu đời của dừa với người từ khi cha ông đến khai hoang mở đất. Cứ thế, cũng bằng ấy thời gian, dừa đi vào thơ ca của con người thật nhẹ nhàng và ân tình sâu lắng...


Thơ hay về dừa 10: Bóng dừa



Bóng xa như núi nghỉ
Bóng gần thành mây cao


Thân dừa găm vết đạn
Nước ngọt. Bọc cùi thơm
Cái ăn và cái mặc
Treo chung với trái vườn


Mái lá, tường cũng lá
Trời trong chum nước chiều
Mộ con xây trước cửa
Chim xà day dứt kêu


Hậu cứ, đơn sơ vậy
Quân đi và quân về
Bóng vườn ôm chiến trận
Biển đầy thương Bến Tre


Trời còn cho chắc bước
Chăm mộ và nuôi cây
Má ơi, kìa gió chướng
Bông so đũa buông đầy


Trong lao động, dừa đã âm thầm từng bước giải tỏa những khó khăn, nặng nhọc cho người. Dừa không chỉ mang lại thu nhập mà còn giải quyết hầu hết mọi nhu cầu sinh hoạt đời sống... Trong cuộc sống, dừa cũng là nguyên cớ để con người bộc lộ những suy tư, tình cảm. Có dừa con người có niềm tự hào sở hữu, con người có được những suy nghĩ khoán đạt và tươi vui, con người có được những suy tư hóm hỉnh, yêu đời…


Thơ hay về cây dừa 11: Cây dừa



Ba xuân đào lý phải duyên ưa,
Cây trái liền năm chẳng kịp dừa.
Đuôi phượng vẻ vang che nắng gió,
Mình rồng chan chứa gọi mây mưa.
Dãi dầu giúp kẻ khi xơi tối,
Giúp nước vui người buổi khát trưa.
Rường cột miếu đường không xứng mặt,
Chống ngăn bờ cõi cũngbưa bưa.


Hình ảnh cây dừa được miêu tả cụ thể trong bài thơ , nhưng những từ ngữ có lẽ khiến người đọc hơi khó hiểu về lợi ích của dừa. Nhưng nội dung chủ yếu của bài thơ là muốn nói về những lợi ích mà dừa mang lại.


Những bài thơ về dừa, cây dừa hay



Thơ hay về cây dừa 12: Cây dừa



Cây dừa xanh toả nhiều tàu
Dang tay đón gió, gật đầu gọi trăng
Thân dừa bạc phếch tháng năm
Quả dừa – đàn lợn con nằm trên cao


Đêm hè hoa nở cùng sao
Tàu dừa – chiếc lược chải vào mây xanh
Ai mang nước ngọt, nước lành
Ai đeo bao hũ rượu quanh cổ dừa


Tiếng dừa làm dịu nắng trưa
Gọi đàn gió đến cùng dừa múa reo
Trời trong đầy tiếng rì rào
Đàn cò đánh nhịp bay vào bay ra...


Đứng canh trời đất bao la
Mà dừa đủng đỉnh như là đứng chơi


Bài thơ “Cây dừa” là một trong những bài thơ hay, độc đáo được in trong tập “Góc sân và khoảng trời”. Bài thơ được sáng tác khi Trần Đăng Khoa còn là một cậu bé. Dừa là hình ảnh hết sức quen thuộc đối với mọi người, bởi trên đất nước Việt Nam, đi tới miền quê nào, ta cũng có thể mặc sức ngắm nhìn những rặng dừa thẳng tắp, cao vút. Một hình ảnh quen thuộc đến là vậy, nhưng khi vào thơ Khoa, cây dừa lại hiện lên hết sức mới mẻ, độc đáo, ngỗ nghĩnh và thân thương làm sao. Để có được điều đó, Trần Đăng Khoa đã quan sát cảnh vật bằng cả tấm lòng thiết tha, chân thành.Với tình yêu thiên nhiên và khả năng quan sát tỉ mỉ, tinh tế, Trần Đăng Khoa đã miêu tả cây dừa một cách sinh động với tất cả các bộ phận vốn có của nó. Cả cây dừa, từ gốc tới ngọn, không chỗ nào tác giả nhỏ tuổi không tìm ra những liên tưởng thú vị và độc đáo


Thơ hay về cây dừa 13: Đuốc lá dừa



Một lần nào đó trong mơ
Gặp người cầm đuốc lá dừa dẫn đi
Lặng im chẳng nói năng gì
Phừng phừng lửa có điều chi giấu mình


Một lần nào đó dòng kênh
Chiếc xuồng máy rẽ lục bình đêm mưa
Một người đứng mãi trên bờ
Giơ cao cây đuốc lá dừa dõi theo


Một lần nào đó, xóm nghèo
Về thăm, lòng hứa thương yêu trọn đời
Rồi ta đi, rồi ta vui,
Rồi ta quên... Dòng nước trôi xa mình...


Và cầu ván đã long đinh
Loi thoi so đũa bờ kênh lệch hàng
Và bao lời hẹn lỡ làng
Gió lùa đã tướp liếp hàng nắng mưa


Một lần nào đó trong mơ
Cầu sao được đuốc lá dừa lại soi...


Biểu tượng “đuốc lá dừa” không lạ với bất cứ người dân nào ở xứ dừa, đặc biệt là Bến Tre. Đó là ngọn đèn lí tưởng giúp người vượt qua đêm tối, tránh được nỗi sợ đêm đen; nhất là khi có gió mưa thì không ngọn đèn nào có thể thay thế.


Thơ hay về dừa 14: Giã ơn ai có cây dừa



Giã ơn ai có cây dừa
Cho tôi nghỉ mát đợi chờ người thương
Giã ơn câycửu lý hương
Hai đứa hai họ, ta thương nhau đời


Bài thơ là lời cảm ơn của tác giả đến với những ai có cây dừa. Tác giả nghỉ mát đợi “người thương” và nhờ bóng mát của cây dừa mà tác giả có một cái kết thật đẹp là “hai đứa hai họ, ta thương nhau đời”.


Thơ hay về dừa 15: Hàng dừa canh giữ biển



Thân gầy guộc mong manh
Vươn dài ra hướng gió
Đối mặt cùng bão giông
Lá chẻ ra xơ tướp.


Bao năm canh giữ biển
Bền bỉ và dẻo dai
Vẫn không quên kết trái
Dâng sữa ngọt cho đời.


Bài thơ miêu tả về hình ảnh “hàng dừa canh giữ biển”, dừa chỉ đứng sừng sững thế thôi, nhưng tác giả lại dùng nghệ thuật nhân hóa để nói lên lợi ích của cây dừa là canh giữ biển và còn kết trái để “dâng sữa ngọt cho đời”.


Những bài thơ về dừa, cây dừa hay



Thơ hay về dừa 16: Lời cây dừa



Lúc trẻ người hút nước
Khi già người xơi cùi
Cả đời tôi ăn đất
Mấy ai người thương tôi


Thơ hay về dừa 17: Nhớ dừa



Em sinh ở Tam Quan
Giữa miền Nam ruột thịt
Quê em dù xa tít
Em vẫn nhớ vẫn thương


Nằm sát ở bên đường
Rừng dừa ngủ dưới nắng
Thân cây dừa mọc thẳng
Hắt bóng xuống đầy vườn


Cơm dừa trắng và ngon
Xa ba năm vẫn nhớ
Em nhớ gian nhà nhỏ
Sáng ngọn đèn dầu dừa


Nhớ cả sớm cả trưa
Mẹ đứng xe từng sợi
Em ngồi bên em đợi
Vòng dây dừa cuộn nhanh


Làng em toàn nhà tranh
Mua rào dội sang sảng
Thân dừa cưa làm máng
Trút nước xuống bên đường


Khi mà nắng trưa tuôn
Ôm trái dừa em núc
Ngửa đầu uống ừng ực
Từng hớp nước dừa ngon


Em nhớ trái dừa tròn
Của quê em Bình Định
Lấy ngón tay em tính
Ngày trở lại vườn dừa


Thơ hay về dừa 18: Tặng đảo dừa



Nắng đảo càng xanh rợi bóng dừa,
Con đò mơ ngủ dưới hiên trưa.
Gió nồm mãi thổi theo chiều rộng,
Đã ghé về đây dưới mái chùa.


Cuộc sống vừa ra khỏi ngổn ngang,
Trưa nay lắng lại chuyến đò ngang.
Trời xanh là của bờ yên tĩnh,
Cho những niềm vui biết ngỡ ngàng.


Nha Trang! Còn lại y nguyên đấy,
Một buổi trưa sâu ghé đảo dừa.
Chợt hiểu vì sao trong cách biệt,
Cây dừa từng gợi nỗi buồn trưa!


Thơ về dừa 19: Thơ treo trên cây dừa vườn mạ



mười bốn năm Mạ thành gió cát
vườn xưa trắng xoá nắng rơi
chỉ còn cây dừa độc thân sót lại
gầy guộc giang tay vói biển níu trời


ôi gốc dừa tuổi thơ tôi
nơi Mạ thức giã trầu đợi biển
mạ thức đếm sương rơi
chăn mỏng quá nên trời lâu sáng
thương bóng dừa ngả phía đơn côi...


vườn Mạ bây giờ cát xoá
chỉ còn cây dừa như dây neo kiên nhẫn nối biển bờ
như dây diều mong manh thả lên trời
những cánh rách bươm và chúm trái ngọt
như hoang vu tiếng cát gọi người


Mạ ơi
vườn mạ tháng năm góc trời trắng xoá
chỉ còn cây dừa như ngọn đuốc xanh...


Thơ hay về dừa 20: Vỏ dừa xanh, cái trắng phau



Vỏ dừa xanh, cái trắng phau
Má hồng em ướp đỏ au bằng gì?
Yêu em xây núi tình si
Ngẩn ngơ bụng dạ đòi đi chẳng về.


Những bài thơ về dừa, cây dừa hay



Thơ hay về dừa 21: Vườn dừa



Vườn dừa có trái dừa xinh,
Có cô con gái hiền lành dễ thương.
Có nhiều gió dịu vương vương,
Xanh xanh bóng lá, rờn rờn tình quê.
Có ai về miệt Bến Tre
Hỏi thăm nàng ấy vườn kia vài lời.
Vườn em gây tự bao đời
Mà cao bóng rợp che trời trong xanh.
Dừa bao nhiêu gốc, cô mình?
Cây bao nhiêu đốt? Trái lành bao nhiêu?
Hanh về cỏ rạc nắng thiêu,
Vườn dừa xanh mướt, hiu hiu gió cười.
Êm êm luôn ngỡ chiều rơi,
Đường thuôn bóng đổ, rạch ngòi quanh co.
Nước dừa mát rượi thơm tho,
Cùi dừa dịu ngọt... kẻ cho người mời.
Ở đây quên cả nắng lười,
Quên tình tráo trở, quên đời bạc đen.
Ở đây dừa mọc liền chen
Đổ muôn bóng rợp đầu hiên cuối hè.
Chân thành một tấm tình quê
Sớm chiều đon đả đi về đón đưa...


Xa xôi nhớ mãi vườn dừa,
Thương về nàng ấy bây giờ thương ai?


Thơ hay về dừa 22: Xem tranh hứng dừa



Người ấy, cảnh ấy chắc mùa xuân:
Dừa căng tròn, váy một vạt
Dừa căng tròn, váy nâng ngược


Ánh mắt kia, nụ cười kia
Và kiểu dạng chân thách thức:
- Thả đi nào, em chấp!


Những chàng trai với hai quả dừa
Đã nhận ra váy kia quá mỏng
Da mịn thế, dừa thì quá nặng.


Kẻ muốn hứng, người chưa cho hứng
Dưới, trên khấp khởi mừng, lo
Vượt thế kỷ, bỏ trôi thiên nhiên kỷ
Họ vẫn nhìn nhau trong giấy mực làng Hồ.


Thơ hay về dừa 23: Truyện Thơ Cổ Tích Cây Dừa Cong



Lạng Sơn có bóng hình nhân
Ẵm con chờ chồng đứng cả ngàn năm
Lại thêm một cặp vợ chồng
Chồng đi chinh chiến mấy năm chẳng về
Mấy năm ngày ngắn đêm thừa
Ngày rằm vợ vẫn đến chùa khấn van
Cầu mong được nhận tin chàng
Mấy năm nàng vẫn chợt choàng chờ tin
Ngày đi chiều tối chẳng yên
Nén nhang cầu khấn từng đêm chờ chồng
Thời gian đã mấy năm mong
Vẫn thơ thẩn sống long đong một mình
Chiều về đường ngõ vắng tanh
Lủi thủi mình sống chờ trông chồng về
Ngày ngày đứng tựa cây dừa
Ngó ra ngoài ngõ lưa thưa bóng người
Cây dừa đứng thẳng trọc trời
Nghe lời than thở lòng người ngày đêm
Trời cao ngó xuống thêm thương
Ngó thấy cảnh buồn chờ chồng mấy năm
Trời uốn cây dừa cho cong
Để khỏi nàng tựa đau lưng từng ngày
Thì ra từ đó đến nay
Cây dừa đâu thẳng đêm ngày như cau


Thơ hay về dừa 24: Nỗi Nhớ Quê Huơng



Đã mấy chục năm rồi xa quá
Nhớ con sông thành quả biết bơi
Cây dừa nhờ nước mây trời
Xanh um màu lá nhẹ lơi gió lùa
.
Xuồng ba lá chèo khua kẻo kẹt
Vùng bình yên rõ nét hiền hoà
Cách xa tận chốn phồn hoa
Quê hương ta đó mặn mà chốn xưa...
.
Thơm vị ngọt nước dừa tinh khiết
Ở nơi này biền biệt xứ người
Lòng buồn da diết tả tơi
Nỗi niềm cố quốc dạ thời cưu mang
.
Giờ tóc bạc muộn màng cuối kiếp
Chỉ còn thơ bắc nhịp qua cầu
Sẻ chia thi hữu tình sâu
Cho nguôi cơn gió nỗi sầu tha hương
.
Chân mỏi mệt dặm trường lữ khách
Cũng rất may gặp mạch thơ tình
Vài câu khuây khỏa lung linh
Mây đưa nhung nhớ bóng hình quê cha...
.
Sao quên được ngọc ngà xưa cũ
Lòng yêu này còn ủ trong tim
Dẫu cho ba nổi bảy chìm
Quê hương khế ngọt cánh chim nhớ về..


Thơ hay về dừa 25: Quê Dừa



Dừa
cứ đứng đó
mãi chờ mây, đợi gió
xoả tóc mềm tua tủa sát bờ vai
nhớ thương ai nghiêng dáng đứng thở dài
hoàng hôn xuống lặng lẽ nấp mình trong bóng tối
con sông nhỏ hiền lành cũng thì thầm như muốn nói
yêu thương dừa suốt những năm tháng chảy quanh quanh
thương con sông thật nhiều, hong nắng những sợi tóc xanh
đêm thỏ thẻ, gió lùa , dừa gật đầu nghiêng mình rồi chợt khóc
trăng đã khuyết, nước cũng vơi đầy biết còn ai hôn lên mái tóc
cứ âm thầm , lơ lững thêu dệt cho đời những giấc mộng lứa đôi
ôi ! cây dừa, xinh xắn tô màu cái đẹp của tuổi thơ tôi
mang biểu tượng quê hương cô gái
người trai trẻ tình yêu nồng cháy
xua cái nghèo bám lấy
quê hương
nước dừa
ngọt mát
đậm tình
chất phác
che mình
trong cát
gió chiều
đứng hát
cõi lòng
chua chát
nỗi buồn
man mác
chiếm lấy
dừa xanh
chiều nay
anh đã về
thăm xóm
nắng chiều
vương vấn
chiếc lá reo
dẫu có đi đâu
dẫu có về đâu
ta vẫn luôn nhớ
cây dừa ở quê mình
cứ đứng đó, không bao giờ biết mỏi
mặc bão dày, chung thuỷ đất quê tôi


Thơ hay về dừa 26: Dừa Xanh



Hiên ngang đứng giữa đất trời
Cất lên rượu ngọt cho đời mê say
Tiêu chua, hút mặn tháng ngày
Béo bùi, cùi đọt trắng dầy thơm ngon.


Đạn bom, giông tố chẳng sờn
Lụi tàn… rồi lại rập rờn tươi xanh
Là cây mà chẳng mong manh
Gửi vào tên đất rạng danh Xứ Dừa


Trái lành ươm bởi nắng mưa
Tình quê gửi gắm cho vừa tin yêu
Dáng ai dung dị, diễm kiều
Dừa xanh, xanh mãi những điều tri âm.


Những bài thơ về dừa, cây dừa hay


Trên đây là bài viết về Những bài thơ về dừa, cây dừa hay? Mong rằng bài viết này sẽ giúp ích các bạn có thêm nhiều kiến thức hay và bổ ích về thơ trong kho tàng văn học Việt Nam.

Xem thêm: Thơ về nghề lái xe hài hước ý nghĩa nhất