Hướng dẫn học sinh lập dàn ý và bài bài tập làm văn số 1 đề 3 lớp 10 mẫu bài văn cảm nghĩ chân thực về người thân mà anh chị yêu quý nhất lớp 10.

Có một nơi để về đó là nhà, có một nơi để yêu thương đó là gia đình. Nơi không bao giờ từ chối ta, cho ta niềm vui và lẽ sống. Trong gia đình ấy, luôn có những người thân yêu luôn che chở và chăm sóc ta, cho ta những bài học làm người cao cả và chân chính. Vậy nên mới nói gia đình là ngôi thánh đường đầu tiên cho tuổi thơ học những điều hay lẽ phải, là nơi những món ăn đơn sơ cũng trở nên mĩ vị, là nơi ngay cả nước sôi cũng reo lên niềm vui hạnh phúc. Đã bao giờ bạn thử bày tỏ tình cảm, cảm xúc của mình về người thân yêu qua những trang văn chưa? Vậy thì hôm nay mình sẽ giúp các bạn bài tập làm văn số 1 lớp 10 đề 1 câu số 3 nêu cảm nghĩ về người thân mà anh chị yêu quý nhất nhé. Với đề bài này, các bạn cần giới thiệu đặc điểm ngoại hình, tính cách và những kỉ niệm yêu thương gắn liền với họ. Mời các bạn tham khảo bài làm dưới đây nhé.

Bài viết số 1 lớp 10 đề 1: Cảm nghĩ về người thân yêu quý nhất của anh chị(cha mẹ hoặc bạn)
Những người thân trong gia đình và kể cả bạn bè thân đều là những người gần gũi và dành tình cảm cho bạn


LẬP DÀN Ý BÀI VĂN SỐ 1 LỚP 10 ĐỀ 1 NÊU CẢM NGHĨ VỀ NGƯỜI THÂN MÀ ANH CHỊ YÊU QUÝ NHẤT
1.MỞ BÀI:
Giới thiệu người thân mà em yêu quý nhất.
Nêu cảm nghĩ về người đấy.

2.THÂN BÀI:

Ngoại hình:
  • Mẹ em có dáng người dong dỏng, dịu dàng.
  • Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt dài và ấm áp yêu thương.
  • Mái tóc mẹ dài, đen nháy trông rất duyên dáng.
  • Nụ cười êm dịu, đằm thắm, rất duyên.

Tính cách:
  • Mẹ ưa sự ôn hòa, điềm tĩnh, cân đối.
  • Mẹ rất dịu dàng và nhân hậu, hay giúp đỡ những người xung quanh.
  • Mẹ là người phụ nữ rất chu đáo và cần mẫn.

Kỉ niệm:
  • Mẹ luôn dạy bảo, chăm sóc em ân cần.
  • Sáng sáng mẹ luôn dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà.
  • Hồi còn bé, mẹ hay đan khăn, đan áo cho em.

3.KẾT BÀI:
Nêu cảm nghĩ của em về mẹ.

BÀI TẬP LÀM VĂN SỐ 1 ĐỀ 1 câu thứ 3 VĂN NÊU CẢM NGHĨ VỀ NGƯỜI THÂN MÀ ANH CHỊ YÊU QUÝ NHẤT - CẢM NGHĨ VÈ MẸ
Mỗi lần lắng dịu con tim, nghe bồi hồi những câu thơ của Chế Lan Viên, tôi lại thao thức nhớ về mẹ, người đã giành cả cuộc đời cần mẫn, khó nhọc hi sinh vì tôi:
“Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con.”
Mẹ đã chắt từng giọt sữa ngọt thơm tình mẹ, chan chứa máu mồ hôi và nước mắt nuôi tôi lớn khôn. Trong trái tim nhỏ bé của mình, có lẽ mẹ chính là người thiêng liêng và ý nghĩa nhất với tôi.

Mẹ tôi năm nay đã sống trọn bốn chục xuân của đất trời. Không còn ở cái tuổi hai mươi, những mẹ luôn suy nghĩ cởi mở và nhanh chóng hào nhập với tâm lí tuổi tôi, vì thế luôn rất hiểu và bên cạnh tôi mọi lúc. Mẹ cao dong dỏng, dáng người mẹ đẹp với cái cổ cao kiêu hãnh như đài hoa loa kèn. Đôi mắt mẹ dài màu nâu, đôi mắt tưởng như có thể thấu trọn cái tim non nớt, bé bỏng và cả những suy nghĩ thơ ngây trong đầu tôi. Mẹ luôn dùng đôi mắt bao dung, độ lượng để chăm sóc và giáo dục tôi nên người. Nụ cười mẹ sáng và tươi như ánh mặt trời, soi đường chỉ lối cho tôi ở mỗi chặng đường dù gian nan và khó khăn cỡ mấy. Có mẹ ở bên tôi như được tiếp thêm sức mạnh, mẹ là ánh sáng bất diệt trong lòng tôi.

Mẹ tôi là người ôn hòa, cởi mở và độ lượng. Mẹ nói, sự tha thứ, lòng bao dung và độ lượng sẽ cởi trói cho tâm hồn chật hẹp của ta khỏi những toan tính vị kỉ. Vậy nên, mẹ cho tôi những gì tưởng như ngọt ngào, đẹp đẽ và cao thượng nhất của tình mẫu tử. Làng trên xóm dưới, công việc nhà ai mẹ có điều kiện giúp đỡ, luôn hết mình, vì thế mà bà con xóm dưới rất yêu quý và tôn trọng mẹ tôi. Nhớ những sáng mùa đông, tôi còn cuộn tròn trong chiếc chăn bông ấm áp, mẹ đã lọ mọ dậy từ 5h sáng để chuẩn bị bữa sáng cho gia đình. Những bát cơm nóng hổi,những bát cháo thịt ngọt thương tình mẹ, những tô phở mới trong trẻo, thơm ngát hương tình quê làm sao. Tôi lại như được ấm lòng hơn trong tình yêu ấy. Mẹ quả là người phụ nữ Việt Nam, mang vẻ đẹp rất Á Đông, rất nền nã và thi vị. Tuy là người của nhiều thập kỉ đã qua nhưng mẹ vẫn mang những suy nghĩ tích cực, hiện đại và mới mẻ chứ không còn gò khuôn, lạc hậu như trước. chính vì thế trong tính cách, phong thái của mẹ luôn là sự hòa quyện hài hòa, thống nhất giữa cổ điển và hiện đại, giữa dông và tây. Chính vì thế mẹ như bác sĩ tâm lí của tôi vậy, luôn cho tôi những lời khuyên chân thành, đằm thắm. Cho tôi một sự giáo dục đầy đủ, trọn vẹn như chính vẻ đẹp tâm hồn mẹ vậy.

Hồi nhỏ tôi nhớ có lần, mẹ cùng tôi tập xe tôi đã sơ ý làm mẹ bị thương và để lại vết sẹp trên tay. Tới tận bây giờ nó vẫn còn, nó nhắc tôi một tuổi thơ êm đềm, thơ dại và tinh nghịch khi có mẹ ở bên. Những tháng năm dầm mưa, dãi nắng, mẹ chèo lái, bươn chải nuôi tôi bằng tất cả dòng máu nóng của mình. Mỗi lần nhìn sâu vào những nếp nhăn của mẹ, tôi thấy hiện lên những yêu thương, những trăn trở, lo lắng ấy vẫn cứ theo tôi suốt cả một đời, chưa bao giờ nguội tắt. Đến cả khi đã lớn tưởng như con chim non có thể tung cánh trên bầu trời của riêng mình, tôi bỗng chợt nhận ra, vùng trời của tôi, cả khi biết bay và khi đang học bay cớ sao lại bình yên như vậy, hóa ra là nhờ có mẹ luôn sát cánh, luôn âm thầm lặng lẽ ở bên. Đau nỗi đau của tôi, cùng cười cùng khóc với những đau khổ và niềm vui tôi có được. Ôi, người mẹ, người cho tôi sự sống quý giá như tôi đang được hưởng, con cảm ơn và xin lỗi mẹ rất nhiều.

Mẹ là ánh sáng đêm soi đời con những lúc tăm tối nhất, là ngọn lửa hồng làm ấm những đêm đông, là tia nắng mai chan chứa mật ngọt và năng lượng để sợ con đuối sức trên đường dài. Con dù lớn, nhưng những tháng năm đơn thuần và non nớt ấy của con sao đong đầy, đo đếm được những giọt nước mắt, những giọt máu, mồ hôi và tình yêu mẹ chảy trong huyết quản cho con.

BÀI LÀM VIẾT BÀI TẬP LÀM VĂN SỐ 1 ĐỀ 1 CÂU SỐ 3 LỚP 10 BÀI VĂN NÊU CẢM NGHĨ VỀ NGƯỜI THÂN MÀ ANH CHỊ YÊU QUÝ NHẤT 2 - CẢM NGHĨ VỀ BÀ
Mỗi chúng ta khi sinh ra đều được chào đón trong vòng tay yêu thương của gia đình. Nếu như ba mẹ là người nuôi nấng, chăm sóc, dạy dỗ, bảo ban ta nên người thì ông bà lại đem đến cho ta một sự che chở, một tình thương ấm áp, gần gũi. Tuổi thơ của mỗi người hẳn đều gắn liền với những câu chuyện cổ tích bà kể, những lời bảo ban nhẹ nhàng của ông. Đối với tôi, bà là người để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc nhất.

Bà đã đến cái tuổi gần đất xa trời, thế nhưng sự minh mẫn của bà làm cho người khác luôn phải ngưỡng mộ. Làn da bà nhăn nheo, điểm những chấm đồi mồi. Cái làn da ấy, bàn tay cùng những vết chân chim trên khóe mắt cho tôi thấy bà đã một đời tảo tần, hi sinh, vất vả vì gia đình. Giờ đây, ở cái tuổi lẽ ra phải được an hưởng tuổi già, bà vẫn không thôi suy nghĩ, lo lắng cho con cho cháu. Mái tóc hoa râm nhuốm màu thời gian, đã chịu đựng bao nắng mưa, bão gió của cuộc đời. Đôi mắt bà vẫn sáng một cách lạ kì, nhìn đôi mắt bà, tôi có thể cảm nhận tình yêu thương vô bờ bến mà bà dành cho chúng tôi, một cái nhìn trìu mến và đầy ấm áp. Miệng bà tuy móm mém nhưng khi cười vẫn thật hiền từ, nhân hậu.

Tuổi thơ của tôi phần lớn đều ở bên bà. Bố mẹ đi vắng, một tay bà thu vén, quán xuyến nhà cửa. Hằng ngày, bà thay bố mẹ đưa tôi đi học, đón tôi về. Những món ăn bà làm luôn có sức hấp dẫn đặc biệt với tôi. Tuy nó chỉ là những món ăn dân dã, truyền thống nhưng tôi có thể cảm nhận được tất cả sự đảm đang cùng tình yêu thương của bà. Mỗi tối trước khi đi ngủ, bà đều kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích. Qua giọng kể của bà, một thế giới diệu kì với cô Tấm, chàng Thạch Sanh, ông bụt, bà tiên hiện lên thật sống động. Những câu chuyện cổ tích ấy đã đưa tôi vào giấc ngủ một cách dễ dàng và êm ả. Không chỉ thế, nhờ có nó mà tuổi thơ tôi thêm trọn vẹn và ý nghĩa. Những ngày hè, gió từ chiếc quạt điện làm sao sánh nổi với gió từ tay bà quạt mát, sợ làm tôi thức giấc, bà cứ quạt đều đều, chẳng sợ mỏi, sợ mệt. Nhớ những lần bị bố mẹ quở trách, tôi đều lén sang kể và sụt sùi khóc với bà. Bà chỉ nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng, vỗ vỗ lưng như khi tôi còn thơ bé. Tất cả giận hờn, uất ức cứ thế mà tan biến. Ở bên bà, tôi luôn cảm thấy bình yên đến lạ, vì có bà động viên, tôi như được tiếp thêm động lực để mạnh mẽ đối mặt với mọi thử thách, chông gai trên đường đời.

Qua những câu chuyện cùng lời bảo ban, dặn dò của bà, tôi đã có thêm bao bài học bổ ích. Bà luôn dạy tôi phải sống hiền lành, tử tế. Gieo nhân nào sẽ gặp quả nấy, người hiền lành sẽ gặp nhiều may mắn, người làm điều ác ắt sẽ bị trừng phạt. Tấm lòng của bà luôn bao dung, vị tha và độ lượng. Bà cũng luôn nhắc nhở tôi hãy biết yêu thương, sống chan hòa với mọi người, đồng cảm với những ai có số phận khổ đau, bất hạnh, đừng ngại ngần giúp đỡ khi thấy người khác gặp khó khăn. Vì vậy, hàng xóm lúc nào cũng yêu quý bà vì tấm lòng tốt bụng, nhân hậu.

Dù biết rằng cuộc đời ngắn ngủi, bà tôi một ngày nào đó cũng sẽ trở về với cát bụi nhưng tôi tin rằng hình bóng của bà sẽ mãi khắc sâu trong trái tim mình. Những bài học bà kể sẽ là hành trang theo tôi suốt cuộc đời, nhắc tôi kính trọng và biết ơn người bà yêu dấu.

Nhóm văn Vforum.vn

Ngoài ra trong bài viết số 1 ngữ văn lớp 10 đề số 1 câu 3 làm ở nhà còn rất nhiều bài viết khác nhau như cảm nghĩ về thiên nhiên đời sống, những ngày đầu tiên bước vào trường THPT đều có trong mục văn mẫu của vforum.vn