Hướng dẫn viết bài văn phân tích và cảm nhận bài Nhàn của Nguyễn Bỉnh Khiêm lớp 10 hay nhất có dàn ý chi tiết và bài làm cụ thể

Bước vào chương trình lớp 10 , chúng ta bắt đầu làm quen với nhiều kiến thức mới , trong văn học , các bạn được học những tác phẩm thời trung đại, có thêm hiểu biết về các tác giả văn học nổi tiếng như: Nguyễn Du, Nguyễn Trãi và Nguyễn Bỉnh Khiêm,… Nguyễn Bỉnh Khiêm hay có hiệu là Bạch Vân Cư Sĩ, người học rộng tài cao, thông minh, làm quan 8 năm sau đó về quê mở trường dạy học. sau khi lui khỏi trốn quan trường, ông sống một cuộc đời thảnh thơi không lo nghĩ và bài thơ Nhàn ra đời trong hoàn cảnh đó. Nhàn là bài thơ được trích ra từ thơ Nôm “ Bạch Vân quốc ngữ thi tập” , qua đó thể hiện thái độ sống, cách sống , triết lí sống của Nguyễn Bỉnh Khiêm. Để hiểu rõ ý nghĩa của bài thơ, ta cũng đi vào cảm nhận tác phẩm này. Dưới đây là dàn ý định hướng chi tiết và bài làm cụ thể để các bạn tham khảo và có cho mình một bài văn phân tích “Nhàn” thật hay nhé.

DÀN Ý CẢM NHẬN BÀI THƠ NHÀN CỦA NGUYỄN BỈNH KHIÊM LỚP 10
I MỞ BÀI
Dẫn dắt và giới thiệu vấn đề

II THÂN BÀI
Hai câu mở đầu: ngợi ca cuộc sống an nhàn
Điệp từ “một” mang tính chất liệt kê
“Mai quốc”, “cần câu” mang bóng dáng của nhà nông vừa mang bóng dáng của tao nhân mặc khách
Từ láy “thơ thẩn” trạng thái an nhiên , ung dung trong tâm hồn , phong thái

Hai câu thực: cuộc sống thanh cao, tránh xa vòng danh lợi
“Nơi vắng vẻ” : chốn thôn quê bình yên
“Chốn lao xao”: quan trường với những tranh đua
“Dại”- “khôn” : lời nói mang ý nghĩa trái ngược mỉa mai
Phép đối: mỉa mai chế diễu lũ người ham công danh
Hai câu luận: sự đồn điệu của thiên nhiên và sinh hoạt của con người
Măng, trúc, giá : đồ ăn thường thấy trong tự nhiên, dễ tìm
Ăn – tắm: sinh hoạt thường ngày
Hồ - ao sen: hình ảnh quen thuộc nơi làng quê
Trở về với thiên nhiên, làng quê, tác giả hòa mình với thiên nhiên

Hai câu kết: Coi thường vinh hoa phú quý
Điển tích : phú quý công danh là phù phiếm, chỉ là áng phù vân trôi nổi rồi lại mất như một giấc mơ mà thôi

III KẾT BÀI:
Tóm tắt nghệ thuật nội dung của bài thơ và nêu ý nghĩa

BÀI VĂN CẢM NHẬN BÀI THƠ NHÀN LỚP 10
Trong văn học trung đại, có nhiều bài thơ hay và ý nghĩa của các thi sĩ đương thời. Trong đó bài Nhàn của Nguyễn Bỉnh Khiêm là một trong những bài thơ tiêu biểu , thể hiện vẻ đẹp tâm hồn nhân cách của tác giả, tôn cao triết lí sống.

Bài thơ Nhàn được sáng tác trong hoàn cảnh tác giả về quê ở ẩn. Chữ “ nhàn” của Nguyễn Bỉnh Khiêm không hề tâm thường như trong câu “nhàn cư vi bất thiện” mà là thái động sống, một triết lí sống của tác giả được bộc lộ rõ ràng. Bài thơ mang bốn triết lí sâu sắc gói gọn trong chữ “nhàn” được phân chia bố cục chặt chẽ. Mở đầu bài thơ tác giả viết:

Một mai, một cuốc, một cần câu
Thơ thẩn dàu ai vui thú nào
Hai câu mở tạo ấn tượng đầu tiên với điệp ngữ “một” được lặp lại ba lần trong một dòng thơ mang tính chất liệt kê các sự vật quen thuộc: “mai”, “cuốc”, “cần câu” những vật dụng rất đỗi quen thuộc mang bóng dáng nhà nông chân chất vừa mang bóng dáng của một tao nhân mặc khách. Chỉ cần vậy thôi, ta đã cảm nhận được đây là một cuộc sống thư thái an nhàn của nhân vật trữ tình. Kết hợp với điệp ngữ “một” là từ láy “thơ thẩn” miêu tả được tráng thái của tác giả. Với dáng người ung dung, thoải mái, trạng thái tâm hồn thanh nhàn an nhiên không vướng bận chút bụi trần. Câu thơ như một lời thách thức của tác giả đối với người đời, mặc dù ai vui thú nào, ta đây vẫn vui thú an nhàn, vui cuộc sống thôn quê. Từ lời thách thức ấy toát lên sự ung dung trong phong thái, thanh thản trong tâm hồn, vui thu điền viên.

Đến với hai câu thực tiếp theo đã khái quát chân dung nhân vật trữ tình và triết lí “nhàn” của thi nhân:
Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ
Người khôn người đến chốn lao xao

Ở đây ta thấy rõ được sự đối lập giữa các sự vật trong hai câu thơ. “nơi vắng vẻ” là chốn thôn quê thanh bình, an nhàn vô âu vô lo, ở đó tâm hồn con người hòa nhập với thiên nhiên, còn “chốn lao xao” là nơi quan trường với những đua tranh ghen ghét của danh lợi, ồn áo phiền não. Phải chăng tác giả “dại” nên tìm nơi thôn quê, còn người đời “khôn” tìm đến chốn quan trường, nhưng thật chất ngược lại, xét trong câu thơ, “dại” có nghĩa là khôn, “khôn” có nghĩa là dại. Lối nói ngược mang ý nghĩa mỉa mai: người khôn mà chọn chốn lao xao đầy rẫy những tham lam, dục vọng , luôn phải suy nghĩ đắn đo, và như thế liệu có sung sướng? Phép đối hai câu thơ thực mang nghĩ mỉa mai chế giễu lũ người kia chỉ biết lao đầu vào tham vọng, vào vòng danh lợi. còn tác giả, ông phủ nhận vòng danh lợi ấy bằng cách thể hiện quan điểm, khí chất thanh cao trong sạch. “Nhàn” ở đây chính là cuộc sống thanh cao, tránh xa vòng danh lợi.

Không những tác giả chọn cuộc sống thanh cao, tránh xa tham vọng, tác giả còn hết mình hòa nhập với thiên nhiên, Đến với hai câu luận đã gợi mở cho người đọc về cuộc sống bình dị , giản đơn của nhân vật trữ tình:
Thu ăn măng trúc đông ăn giá
Xuân tắm hồ sen hạ tắm ao

Ai cũng biết măng, tre, trúc, giá là đồ ăn dân dã từ thiên nhiên rất dễ tìm thấy, gắn liền với cuộc sống của nhà nghèo nơi thôn dã đậm đà vị quê. Những thức ăn ấy trở nên quen thuộc mỗi ngày trong đời sống sinh hoạt, thu ăn măng trúc trên rừng, mùa đông về ăn giá. Đặc biệt câu thơ: “xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao” đã phác họa hình ảnh quen thuộc ở làng quê, lối sinh hoạt dân dã. Khi trở về với thiên nhiên , với làng xóm , Nguyễn Bỉnh Khiêm thực sự hòa mình với thôn quê thuần hậu. Cuộc sống thanh đạm , mang lại thú vui an nhàn, thảnh thơi mùa nào thức đấy, đó là một cuộc sống được nhiều người ngưỡng mộ mà chẳng mấy ai có được. chính cảnh sinh hoạt đời thường ấy đã thể hiện sự đồng điệu nhịp bước của thiên nhiên và của con người. Hẳn phải sống hết mình, sống hòa hợp với thiên nhiên mới có sự đồng điều kì diệu như vậy.

Từ những thứ sinh hoạt đời thường ở những câu thơ trên thì đến với hai câu kết, tác giả đúc kết tinh thần, triết lí sống cao đẹp:
Rượu đến cội cây ta sẽ uống
Nhìn xem phú quý tựa chiêm bao

Trong câu thơ, tác giả có sử dụng điển tích “cội cây” ý muốn nói rằng phú quý công danh là thứ phù phiếm ,chỉ là áng phù vân trôi nổi có rồi lại mất nhử một giấc mơ mà thôi. Đó là một thái độ rất đáng trọng bởi Nguyễn Bỉnh Khiêm sống trong thời đại mà chế độ phong kiến bắt đầu khủng hoảng, nền tảng đạo đức nho giáo bị phá vỡ, rạn nứt, đó là thời đại mà con người lấy tiền làm thước đo cho mọi giá trị khác. Vậy, “nhàn” ở đây là coi thường vinh hoa phú quý. Và ta hiểu rằng “nhàn” ở đây là một triết lí sống chứ không phải quan niệm nhân sinh, không phải là cứu cánh mà chỉ là một phương thức tư duy. Bản chất chữ “nhàn” của Nguyễn Bỉnh Khiêm không phải nhân tâm mà là nhân thân. Nhân mà vẫn phải âu lo việc nước. Nhàn là tìm kiếm sự thanh thản trong tâm hồn chứ không phải là lười nhác, suy cho cùng cũng là giữ gìn danh tiếng của mình, giữ tròn thanh giá của mình trong thời loạn, là lạc đạo vọng bần giữ những phần tử gian xảo tranh đua danh lợi. Nhàn là không để dục vọng xấu xa làm mờ ám lương tâm, làm vẩn đục tâm hồn, không tham dự vào vòng danh lợi, còn lòng ái quốc sẽ không bao giờ nguội lạnh.

Bài thơ là sự kết hợp hài hòa giữa triết lí và trữ tình thể hiện vẻ đẹp tâm hồn nhân cách ẩn sĩ Nguyễn bỉnh Khiêm, là một tâm hồn yêu thiên nhiên, hòa mình cùng thiên nhiên , phủ nhận danh lợi. Bài thơ mang một triết lí sống đẹp đẽ đáng nể, làm gương cho bao thế hệ mai sau.