Hướng dẫn làm bài tập làm văn bài viết số 3 lớp 10 đề 3 Viết truyện ngắn theo ngôi thứ nhất kể về con gà chọi bị bỏ rơi hay nhất có dàn ý và bài làm tham khảo

Đã bao giờ bạn ao ước trở thành một người viết truyện? Đã bao giờ bạn thử viết một truyện ngắn cho riêng mình bằng tất cả sự sáng tạo của bản thân? Nếu được cho một đề tài về một vấn đề nào đó và yêu cầu bạn sáng tạo một câu chuyện dựa trên đề tài đó, bạn có coi đây là một cơ hội để bộc lộ bản thân? Trong chương trình ngữ văn lớp 10, chúng ta sẽ bắt gặp đề bài viết truyện ngắn theo ngôi thứ nhất kể về con gà chọi bị bỏ rơi. Với đề bài này, yêu cầu không chỉ có xây dựng và kể một câu chuyện liên quan đến chú gà chọi bị bỏ rơi mà cần kể câu chuyện này theo ngôi thứ nhất. Với một câu chuyện như vậy lại kể theo ngôi thứ nhất, dễ để câu chuyện đi sâu vào lòng người nhất là đóng vai vào chính con gà chọi Oanh Liệt bị bỏ rơi. Dưới đây là dàn ý và bài làm cụ thể có tính chất tham khảo cho đề bài viết số 3 lớp 10 đề 3 Viết truyện ngắn theo ngôi thứ nhất kể về con gà chọi bị bỏ rơi có thể giúp định hướng cho các bạn. Để làm bài tập này, chúng ta sẽ đóng vai con gà chọi bị bỏ rơi, kể về hoàn cảnh bị bỏ rơi hiện tại, lí do bị bỏ rơi, những cảm xúc và kết cục.

Đề bài: Hóa thân vào chú gà Oanh Liệt bị cậu chủ bỏ rơi để kể về số phận và nỗi niềm của chú gà bị bỏ rơi theo ngôi kể thứ nhất

Bài viết số 3 lớp 10 đề 3: Kể về số phận  và nối niềm của con gà chọi bị bỏ rơi - Oanh Liệt
Chọi gà là thú vui có từ xưa ở Việt Nam

DÀN Ý BÀI VIẾT SỐ 3 LỚP 10 ĐỀ 3 VIẾT TRUYỆN NGẮN THEO NGÔI THỨ NHẤT KỂ VỀ CON GÀ CHỌI BỊ BỎ RƠI
1. MỞ BÀI
Hoàn cảnh của con gà chọi(bản thân) lúc này: đang được một cậu bé tốt bụng đem về chăm sóc sau khi bị bỏ rơi
2. THÂN BÀI
  • Kể về những ngày tháng trước đây: là một con gà chọi khỏe mạnh, luôn thắng trận.
  • Kể chuyện lí do bị bỏ rơi: không còn sức chiến đấu: bị gãy chân trong một trận chiến
  • Sự đối xử của chủ nhân sau khi bị thương
  • Hoàn cảnh đáng thương sau khi bị bỏ rơi: đói, khát, rét, không chỗ trú ngụ.
  • Những suy nghĩ của con gà chọi về thân phận mình: tự thương thân, nghĩ lại những ngày tháng oai hùng còn được chủ cưng chiều
  • Con gà chọi nhận ra bản thân thì ra chỉ là một món đồ chơi: buồn, xót xa.
  • Niềm vui, hạnh phúc khi được một cậu bé đem về chăm sóc
  • Niềm tin tưởng vào thế gian vẫn còn người tốt

3. KẾT BÀI
Những suy nghĩ của con gà chọi về cuộc sống mới, cậu chủ mới và sự lạc quan trở lại của con gà chọi.

BÀI VĂN MẪU 1 BÀI VIẾT SỐ 3 LỚP 10 ĐỀ 3 VIẾT TRUYỆN NGẮN THEO NGÔI THỨ NHẤT KỂ VỀ CON GÀ CHỌI BỊ BỎ RƠI
Cuộc đời quả thật vô thường, mới hồi tuần trước thôi, tôi vẫn còn là một chú gà chọi oai vệ bách chiến bách thắng trong mọi trận đấu đông tây mà giờ đây, tôi đang nằm một chỗ, đã suýt chết vì đói và rét nếu không nhờ lòng tốt của một chú bé mười ba tuổi. Chắc là các bạn còn đang chưa hiểu tôi nói gì phải không? Ồ nhưng mà cũng không khó hiểu lắm đâu khi bạn biết rằng tôi mới bị bỏ rơi trong lúc ốm đau và được một chú bé mang về chăm sóc.

Tôi vẫn còn nhớ cách đây không lâu thôi, tôi là chú gà chọi có tiếng nhất vùng. Tôi mới tuổi thanh niên, lại được ông chủ chăm lo chu đáo nên có đầy đủ cả sức khỏe và vẻ đẹp. Bộ lông đen nhánh trên người tôi ánh bóng lên mỗi lần có ánh nắng chiếu rọi vào. Cái mào đỏ chót lúc nào cũng hướng lên oai vệ làm cho mấy con gà nhỏ hơn lúc nào cũng nhìn tôi với một vẻ ngưỡng mộ. Đôi chân chắc khỏe khiến cho tôi có thể chống đỡ được với mọi kẻ thù nặng kí và táo bạo lao về phía mình hòng lấy sức mạnh làm nhụt đi ý chí. Đôi mắt tôi sáng, tinh anh, không một đòn tấn công bất ngờ nào lại làm khó được tôi, thậm chí những những đối thủ không khỏi lộ ra điểm yếu của mình trước tôi. Vừa có ông chủ giàu có, bản thân lại có sức mạnh hơn hẳn đối thủ, mọi trận đấu từ lâu nay đều kết thúc trong sự chiến thắng của tôi khiến tôi tự hào ghê gớm và mỗi lần như vậy, ông chủ không chỉ hết lời khen ngợi lại còn thưởng biết bao nhiêu là đồ ăn. Chỉ vậy thôi cũng khiến tôi hạnh phúc và tin tưởng rằng ông chủ rất yêu quý mình. Nhưng cuộc đời đâu có êm đềm mà trôi đi như vậy mãi. Tôi vẫn nhớ đến cái ngày tôi biết sự thật về cuộc đời này, ngày ấy, mới chỉ tuần trước thôi, tôi gặp phải một đối thủ tầm cỡ. Hắn ta to cao, lực lưỡng và chắc chắn là một tên đã có kinh nghiệm dày dặn. Chẳng thế mà vì biết tính tôi hiếu thắng, hắn cứ chơi trò “mèo vờn chuột” mãi khiến cho cuối cùng tôi không chịu nổi, lao vào hắn thì bị hắn hạ đo ván.

Ôi đau đớn thay, mà tôi biết đau thực sự bởi cú đá của tên kia đâu chỉ khiến lu mờ danh hiệu thôi đâu mà còn là cho tôi bị gãy một bên chân. Những cứ ngỡ mọi sự đau đớn sẽ qua khi ông chủ đem tôi về chữa trị nhưng bất hạnh thay, sau khi thua trận lại què một bên chân, tôi bị coi như vô dụng và bị quảng ra đường không thương tiếc. Khi bị vứt một xó bên lề đường tôi mới biết chẳng qua tôi chỉ là một món đồ chơi của ông chủ, hỏng rồi thì sẽ bị vứt đi mà không thèm đếm xỉa. Tôi chợt muốn khóc quá, tôi tự hỏi con người còn lương tâm không khi đối xử với những con vật đã từng mua vui cho họ như vậy? Tôi đã giúp cho ông chủ của mình dành không biết bao thắng lợi từ những trận đấu trước đây mà ông lại nỡ đối xử với tôi như vậy khi tôi ốm đau. Vết thương ở chân tuy đã thôi rỉ máu nhưng sự đau đớn vẫn còn đó, từng cơn gió lạnh thôi qua càng làm cho vết thương thêm tím tái và con tim tôi buốt giá hơn. Tôi lạnh, tôi đói, tôi đau,… và tôi không còn cách nào khác là nằm chờ chết bởi với cái chân què như vậy, tôi còn đi được đâu, mà dù có đi được thì còn nơi nào để đi. Tôi thất vọng, ê chề, xấu hổ, nhục nhã, hờn căm nằm ở một góc phố trong tiếng gió rít trên các cành cây và tôi ngủ thiếp đi. Tôi chẳng thể biết mình đã ngủ bao lâu, chỉ biết khi ngủ dậy, trời đã sáng, những tiếng huyên náo ngoài đường vọng vào tai tôi và mặt trời lên cao đến nỗi ánh nắng làm tôi chói mắt. Tôi vẫn cứ để mình nằm đó trong vô vọng và tôi thấy lạ vì đêm qua mình chưa chết vì đau và rét. Nhưng không biết có cái gì đó tác động vào trí não tôi có thể là sự sống ngoài kia hoặc là lí do tôi vẫn chưa chết, tôi muốn sống, muốn được sống. Tôi đột nhiên thấy mình cần phải tiếp tục sống dù là bị bỏ rơi. Vậy là tôi cố gắng gượng dậy, lê từng bước với đôi chân tê cứng không còn cảm giác, tôi cần chút gì đó để ăn và để tiếp tục sống. Trời đã xế chiều mà bụng tôi vẫn chống rỗng và tôi lả đi vì mệt trên đường phố. Tôi đã thành công trong việc thoát ra khỏi góc phố tối tăm ấy ra bên đường lớn, nhưng không đủ sức để đi tiếp. Tôi lả đi và nghĩ cuộc đời mình như thế là chấm hết. Nhưng có một bàn tay ai đó chợt bồng tôi lên:
- Ồ chú gà đẹp đẽ này ở đâu ra vậy nhỉ, cái chân chảy máy chắc là đau lắm, có lẽ mẹ sẽ có cách trị thương cho chú chăng?

Lúc đầu tôi cứ ngỡ là một vị thiên sứ đến để mang tôi về trời nhưng khi mở mắt ra để nhìn thì tôi nhận ra đó là một cậu bé con có đôi mắt lanh lợi và nụ cười tươi ấm áp. Cậu đem tôi về nhà, để mẹ cậu giúp tôi xử lí vết thương và tôi được sống ở nhà cậu bé từ đó. Tôi không những thoát chết mà còn được chữa khỏi chăn, được chăm nom chu đáo, thật hạnh phúc biết bao. Sự việc ấy khiến tôi lại một lần nữa tin tưởng vào lòng tốt của con người, trên đời thực sự vẫn còn những người tốt bụng và đáng quý giống như ân nhân trẻ tuổi của tôi vậy.

Hiện tại, cuộc sống của tôi rất tốt, được cậu chủ yêu thương và coi như người bạn thân, đó thực sự là cuộc sống tôi hằng mong ước. Đôi lúc nghĩ lại tôi thấy mình cần cảm ơn đối thủ cuối cùng kia của tôi đã khiến tôi có được những điêu tốt đẹp như ngày hôm nay.

Bài viết số 3 lớp 10 đề 3: Kể về số phận  và nối niềm của con gà chọi bị bỏ rơi - Oanh Liệt
Ở Việt Nam thường có 2 loại là gà tre và gà chọi

BÀI VĂN MẪU 2 BÀI VIẾT SỐ 3 LỚP 10 ĐỀ 3 VIẾT TRUYỆN NGẮN THEO NGÔI THỨ NHẤT KỂ VỀ CON GÀ CHỌI BỊ BỎ RƠI
Mặt trời ửng hồng cheo veo trên bầu trời buổi sớm mùa hạ trong xanh và mát rượi. Tôi rướn người lên, vỗ cánh phành phạch rồi cất vang tiếng gáy gọi mọi người thức dậy… Xa xa đã thấy anh tiều phu đi đốn củi sớm. Bác Thỏ già đương lúi húi trước của hang, dáng điệu trông ì ạch như hãy còn ngái ngủ. Trên cành cây cao, mẹ con chị Chim sẻ đã ríu rít gọi nhau, chuyền từ cành này sang cành khác. Chú Sóc tinh nghịch cũng ló đầu ra khỏi hang, cất tiếng chào ngày mới. Vậy là một ngày nữa lại bắt đầu. Sửa sang lại bộ lông óng mượt và đôi cựa sắc nhọn của mình, tôi nhảy xuống khỏi gò đất, chuẩn bị cho một ngày kiếm mồi mới.

Tôi vốn là một chú gà trống và thuộc dòng giống gà Chọi – dòng tộc của những con gà hùng cường và hiếu chiến với cơ thể cao lớn, vòm ngực cường tráng. Đôi mắt tinh anh, chiếc mỏ dài và cứng như đanh như thép. Bộ lông dài mượt và đôi cựa sắc như dao là thứ vũ khí chiến đấu đắc lực mỗi khi lâm trận. Đã lâu lắm rồi, kể từ khi cuộc sống nơi cánh rừng xinh đẹp này của tôi bắt đầu. Đó là những ngày tháng đầy thăng trầm và đau buồn mà mãi sau này tôi cũng không thể quên.
Cha tôi là một chú gà Chọi nổi tiếng khắp vùng. Chúng tôi được cưu mang bởi một ông chủ có lòng say mê những trận chọi gà và đặc biệt yêu thích giống gà hiếu chiến này. Từ khi sinh ra, tôi đã chứng kiến rất nhiều lần cha được người chủ mang đi thi đấu. Và không vô lí khi trong vùng không ai không biết đến cha tôi, con gà chọi của ông Năm , trăm trận trăm thắng, chưa từng thất bại. Ông Năm rất tự hào và cưng chiều cha tôi. Khác hẳn với những con gà chọi khác, cha tôi được ông Năm chăm sóc vô cùng đặc biệt, chu đáo. Và lẽ tự nhiên, tôi cũng được hưởng lây. Nhưng chẳng bao lâu sau, vì chiến đấu quá nhiều mà cha tôi mắc bệnh rồi chết. Là con trai của con gà đã từng bách chiến bách thắng, lại cộng thêm ngoại hình cao lớn, hiên ngang, rắn chắc khỏe mạnh, ông Năm quyết đào tạo tôi thành niềm tự hào thứ hai của mình như đã từng đào tạo cha tôi. Không phụ lòng mong mỏi của chủ nhân, tôi ngày một cao lớn, khỏe mạnh. Vòm ngực mỗi ngày một rắn chắc một màu đỏ au. Bộ lông được chăm chút tỉ mỉ cùng với chế độ dinh dương cao càng ngày càng óng mượt.Đôi cựa dài và cứng như lưỡi dao. Tôi cũng biết mình bảnh bao lắm bởi cứ mỗi lần tôi bước qua thì các cô gà mái đều cúi đầu e thẹn làm duyên. Không chỉ thế, ngày một ngày hai, ông Năm mang tôi đi thi đấu.

Lần đầu tiên được nhìn thấy sân cát, tôi đã có chút lo lắng. Nhìn những đối thủ lão làng với những vết tích còn hằn sâu do bao cuộc ẩu đả, tôi bỗng chốc muốn được trở về ngôi nhà thân quen của mình. Sới gà vốn là nơi tụ tập của những đấng mày râu trong xóm. Dù cường tráng và có tư chất của một con gà chiến nhưng lần đầu tiên đứng trước một không gian những người là người, có hàng trăm ánh mắt dõi theo, bản thân tôi có phần hoảng hốt. Hiệp đấu thứ nhất, hai chiến binh cao lớn, bệ vệ và trông qua thì khắp cơ thể đậm màu sương gió. Chắc hẳn đó là hai con gà đã từng chinh chiến rất nhiều nơi. Theo dỗi trận đấu một cách nín thở. Từng giờ từng phút trôi qua trong căng thẳng. Cuộc chiến thật khó phân chia thắng bại. Sau những đòn tấn công và đáp trả của đôi bên, cuối cùng, anh gà chọi với bộ lông đen óng đã chơi hiểm, nhân lúc đối phương mất cảnh giác bèn bất ngờ tấn công, làm cho anh gà chọi kia phản công không kịp, bại trận với một bên mắt đầy máu. Tôi thoáng rùng mình, nghĩ đến tương lai của bản thân cũng có thể sẽ xảy ra điều tương tự thế. Và hiệp đấu thứ hai cũng chính là trận đấu đầu tiên trong cuộc đời tôi. Đối thủ của tôi là một chú gà có bộ lông màu vàng nâu rất đẹp. Hai chân cao và chắc. Đôi mắt tinh anh và hai chiếc cựa vô cùng đồ sộ.Khi rời khỏi tay ông Năm, tôi không tự tin bước vào sới chiến đấu. Nhưng nhìn bộ dạng khinh bạc và coi thường của đối thủ, một ý chí thúc đẩy tôi phải bước vào và chiến đấu. Cùng với đó là tiếng hò reo cổ vũ của những người xung quanh, đã giúp tôi trở nên quyết đoán hơn bao giờ hết, hiên ngang bước vào chiến trận. Trận đấu bắt đầu với những đòn dạo đầu nhẹ nhàng. Đối thủ của tôi luôn tỏ ra khinh địch, cho rằng tôi kém cỏi. Máu chiến đấu của một con gà dòng đã sôi lên, tôi lao vào đối phương và chiến đấu quyết liệt. Qủa thực đối thủ của tôi cũng là một tay đáng gờm. Nhưng hắn là kẻ quá khinh địch, bởi vậy đã sớm bị tôi hạ một cách đầu nhục nhã. Tiếng võ tay và tiếng hò reo của những người đi xem như một phần thưởng quý giá và sự ghi danh cho khả năng của tôi vậy. Nhìn đối thủ nằm sõng xoài trên bãi cát, tôi hãnh diện vì đã dạy cho hắn ta một bài học nhớ đời. Kể từ đó, ông Năm ngày càng cưng chiều và chăm chút cho tôi nhiều hơn. Ai đến ông cũng khoe tôi như một vật báu mà ông may mắn có được. Tôi lấy làm hãnh diện lắm!

Những tận đấu sau này, cũng như cha tôi, tôi là một con gà chọi bất khả chiến bại. Trận đấu nào tôi cũng giành chiến thắng và khiến cho đối thủ của mình hoàn toàn khuất phục. Nhưng cũng chính từ đó mà bản thân sinh ra tự cao, khinh địch. Có những trận chiến dù có thể hạ được đối phương, nhưng tôi cũng bị thương không ít.

Rồi vào một ngày nọ, ông Năm lại mang tôi ra xới. Những chiến binh trong làng này và hai ba làng lân cận không kẻ nào chưa từng bị hạ gục dưới sức mạnh của tôi. Nhưng hôm nay, tôi gặp một gương mặt hoàn toàn mới lạ. Hắn ta có một vẻ bề ngoài khỏe khoắn, rắn rỏi mà toát lên đầy cao sang, quý phái. Nhưng tôi cũng không thèm quan tâm và cho ằng đó chắc cũng chỉ là một con gà chọi ngu ngốc nào đó, không biết lượng sức mình, sớm muộn gì cũng bị tôi dạy cho một bài học nhớ đời. Sự thật xảy ra hoàn toàn không như những gì tôi đã ảo tưởng. Luôn tỏ ra khinh địch, chủ quan trước những đòn tấn công của hắn, tôi đã trúng không ít những cú đá hiểm. Sau một hồi vật lộn, tôi thấy bản thân đã đuối sức. Còn con gà địch thù kia thì càng lúc càng hăng máu, chiến đấu quyết liệt. Cuối cùng, ngày hôm đó, tôi hoàn toàn thất bại dưới sức mạnh và tinh thần chiến đấu của con gà lạ mặt.

Sau hôm đó, tôi tỉnh lại trong chiếc lồng sạch sẽ của mình, toàn thân đau nhức. Tôi thấy cổ họng khô khốc, nghĩ rằng chắc ông Năm sắp đến lồng chăm sóc cho tôi. Thế nhưng, tôi đợi mãi, từ sáng cho tới khi trời nhập nhoạng tối, gà con tìm mẹ chiêm chiếp, chim sẻ chim sâu ríu rít gọi nhau về tổ mới thấy có bóng người tiến lại gần. Lúc này, tôi đã không còn một chút sức lực nào sót lại, nằm thoi thóp và thấy mình được mang lên, rồi lâu sau đó bị ném mạnh lên một nền đất cứng ngắc và lạnh lẽo…

Khi mở mắt ra, ánh sáng chói lóa khiến tôi thấy đau nhức. Một hồi lâu sau, tôi thử nâng người đứng lên. Toàn thân vẫn còn những vết thương bầm tím nhưng cố sức tôi vẫn có thể đứng dậy. Nhìn bốn phía xung quanh, hoàn toàn xa lạ. Không phải chiếc lồng xinh đẹp sạch sẽ của tôi mà thay vào đó là một không gian rộng ngợp, xung quanh cây cối um tùm và tiếng chim hót líu lo ríu rít. Một cảm giác đau nhói ở tai phải, tôi phát hiện ra một vết rách rất sâu đã tụ máu. Mọi kí ức nhanh chóng ùa về.. Thì ra tôi đã bị ông Năm- người đã từng yêu quý và tự hào về tôi biết nhường nào vứt bỏ như một món hàng hết giá trị lợi dụng… Nhưng tôi vẫn còn sống! Ai đã cứu lấy cái mạng sống bị vứt bỏ này của tôi?
Thẫn thờ hồi lâu, tôi thấy một bác Thỏ với bộ lông màu xám tiến về phí mình. Hơi ngạc nhiên, tôi lùi về phía sau.
-Chàng trai trẻ đã tỉnh lại rồi sao? Vết thương của cậu rất nặng! Chắc cậu vừa trải qua một cuộc chiến sinh tử và không may cậu là tên lính bại trận bị vứt bỏ! –Bác thỏ quan tâm nói vẻ bông đùa.
-Ông là ai? Tại sao tôi lại ở đây?
-Tôi nhìn thấy cậu ở bìa rừng, miệng không ngừng kêu nước nước, nên mang cậu về đây.
- Bác đã cứu tôi?
-Tôi không cứu cậu, cậu trai trẻ ạ! Tôi chỉ không bỏ rơi cậu mà thôi!
Đúng, bác Thỏ già đã không bỏ rơi tôi lúc tôi cần được giúp đỡ nhất! Không như ông chủ loài người xấu xa , lúc tôi cần được nâng niu và chăm sóc nhất lại ném tôi vào bìa rừng như một xác chết vô giá trị. Tôi nghẹn ngào, ôm lấy bác Thỏ và nói:
-Từ nay cháu có thể sống ở cánh rừng này được chứ?
-Tất nhiên rồi! Hãy ở lại đây và sống cùng chúng tôi! Sống một cuộc sống giản dị hằng ngày kiếm ăn, đừng nên bon chen cuộc sống vô tình vô nghĩa mà loại người dẫn dắt chúng ta vào!

Từ ngày đó đến nay, tôi đã sống như một con gà bình thường với khả năng bắt giun và cất tiếng gáy báo hiệu ngày mới. Cuộc sống dù không còn những phút huy hoàng được ngợi ca như một vật báu nhưng sẽ không bao giờ phải chuốc lấy những thương đau!

Đây là bài tập làm văn làm ở nhà nên có thể thầy cô giáo dậy văn sẽ cho các bạn tùy chọn viết về một chủ đề nào đó ở thể loại văn Kể chuyện chuyện này. Tùy vào sở thích bạn có thể chọn 1 trong 4 đề, tuy nhiên đề số 3 của bài viết số 3 này cũng là 1 chủ đề rất hot và được nhiều người bạn chọn. Bạn cũng có thể xem thêm các bài văn mẫu tham khảo của bài viết 1 2 4 ở mục văn mẫu lớp 10 của vforum.vn nhé