Hướng dẫn tóm tắt truyện “An Dương Vương và Mị Châu- Trọng Thủy” theo lời nhân vật Trọng Thủy.

Truyền thuyết thuộc thể loại văn học dân gian, là tên gọi chung cho những sáng tác truyền miệng nhằm lí giải một số hiện tượng tự nhiên hay sự kiện lịch sử. Truyền thuyết thường lấy đề tài lịch sử, thường là những vẫn đề có tính chất trọng đại, sử dụng nhiều yếu tố tưởng tượng, hư cấu. Cốt truyện đơn giản, ít tình tiết, được tổ chức theo hướng mở nút, thắt nút. Truyền thuyết phản ánh và lí giải các nhân vật, sự kiện lịch sử có ảnh hưởng to lớn đến đời sống cộng đồng, gắn bó với truyền thống dựng nước và giữ nước của dân tộc. Truyện “An Dương Vương và Mị Châu- Trọng Thủy” trích từ truyện “Rùa vàng” trong “Lĩnh Nam chích quái”, kể về quá trình xây thành giữ nước của An Dương Vương dưới sự giúp đỡ của rùa thần và nguyên nhân mất nước Âu Lạc. Dưới đây, mình sẽ hướng dẫn các bạn tóm tắt truyện “An Dương Vương và Mị Châu- Trọng Thủy” theo lời nhân vật Trọng Thủy.


HƯỚNG DẪN TÓM TẮT TRUYỆN “AN DƯƠNG VƯƠNG VÀ MỊ CHÂU- TRỌNG THỦY” THEO LỜI NHÂN VẬT TRỌNG THỦY
Tôi là Trọng Thủy, con của Triệu Đà. Đất nước chúng tôi vốn là láng giềng với nước Âu Lạc. Khi xây dựng đất nước Âu Lạc, vua An Dương Vương xây thành nhưng cứ đắp tới đâu thì nở tới đó, phải nhờ đến sự giúp đỡ của rùa vàng mới xây xong. Trước khi từ biệt, rùa còn tặng cho vua một cái móng vuốt để làm nỏ thần, có thể bắn trăm phát trăm trúng. Vì thế mà mấy lần cha tôi đem quân xâm lược đều thất bại. Một thời gian sau, cha sai tôi sang cầu hôn con gái An Dương Vương là Mị Châu. Tôi bảo Mị Châu lấy nỏ thần cho mình xem rồi đánh tráo đem về nước. Khi cha tôi đem quân xâm lược, mất nỏ thần, lại chủ quan nên An Dương Vương thất bại, cùng Mị Châu chạy về biển Đông. Nhà vua cầu cứu Rùa Vàng, Rùa Vàng bảo: “Giặc sau lưng nhà vua đó”. An Dương Vương hiểu ra, tuốt kiếm chém đầu Mị Châu rồi cùng rùa vàng rẽ nước xuống biển Đông.