Hướng dẫn làm bài văn số 1 lớp 10 đề 2: Cảm nghĩ về thiên nhiên và con người trong thời khắc chuyển mùa có dàn ý và bài làm tham khảo

Thiên nhiên, tạo hóa vẫn luôn kì diệu và nhiệm màu. Một năm, bốn mùa xuân, hạ, thu, đông lặp lại như vòng tuần hoàn muôn đời không đổi của vũ trụ. Mỗi mùa lại có những đặc điểm riêng, vẻ đẹp riêng, để lại trong lòng người những cảm xúc đặc biệt khó trộn lẫn. Mùa xuân là màn dạo đầu tiên của đất trời, là mùa mở đầu vòng tuần hoàn ấy. Xuân đến, vạn vật cũng bắt đầu một chu trình mới, đâu đâu cũng thấy một màu xanh tươi, căng tràn sức sống. Mùa hạ lại để trong ta ấn tượng về ánh mặt trời rực rỡ, chói chang. Hạ đến làm cho bầu trời thêm xanh, hoa thêm thơm, trái thêm ngọt. Hè qua, thu đến mang một nỗi buồn mơ hồ khó tả. Những chiếc lá không bao trước đã ngả sang vàng từ lúc nào, nắng thôi không chói chang mà rất đỗi nhẹ nhàng. Đông tìm đến ta với những cơn gió lạnh rét buốt, cây cối trơ trụi khẳng khiu. Trong vòng luân chuyển của bốn mùa, thời khắc chuyển mùa bao giờ cũng để lại trong ta những cảm xúc xốn xang, bồi hồi khi nhận ra những biến đổi tế vi của đất trời. Với bài làm văn số 1 lớp 10 đề 2: Cảm nghĩ về thiên nhiên và con người trong thời khắc chuyển mùa, tùy vào mỗi người sẽ chọn thời khắc chuyển mùa khác nhau, điều quan trọng là cần nêu được những nét tinh tế ấy. Sau đây, mình sẽ hướng dẫn các bạn làm bài văn nêu cảm nghĩ về thiên nhiên và con người trong thời khắc giao mùa .

DÀN Ý BÀI LÀM VĂN SỐ 2 ĐỀ 2: CẢM NGHĨ VỀ THIÊN NHIÊN VÀ CON NGƯỜI TRONG THỜI KHẮC CHUYỂN MÙA
1. MỞ BÀI
Giới thiệu thời khắc giao mùa(đông sang xuân)

2. THÂN BÀI
  1. Cảm nghĩ về thiên nhiên
  2. Những mầm cây xanh tơ mới nhú
  3. Trăm hoa khoe sắc
  4. Những cơn mưa bụi bay lất phất
  5. Những chú chim én bay lượn trên bầu trời
  6. Không khí lễ hội, ngày tết tràn ngập nơi nơi
  7. Cảm nghĩ về đời sống con người
  8. Mọi người bồi hồi, náo nức khi đón một mùa xuân nữa lại về với một bao hi vọng về một khởi đầu mới
  9. Mùa xuân là mùa của đoàn tụ, sum họp
  10. Với trẻ con, đó là bước trưởng thành về cả thể chất lẫn tâm hồn

3. KẾT BÀI
Nêu cảm nghĩ của bản thân về thời khắc giao mùa

BÀI LÀM VĂN SỐ 2 ĐỀ 2: CẢM NGHĨ VỀ THIÊN NHIÊN VÀ CON NGƯỜI TRONG THỜI KHẮC CHUYỂN MÙA
Những cơn mưa phùn kèm theo cái rét cắt da cắt thịt đã lui dần nhường chỗ cho những cơn mưa phùn bay lất phất. Và kìa, vài tia nắng nhỏ tuy còn yếu ớt những đang cố vươn mình xuyên qua những tâng mây. Phải chăng mùa xuân đang về rồi?

Xuân đến tự lúc nào mà chẳng hề báo trước. Thời khắc giao mùa, thiên nhiên đất trời vẫn ở trong trạng thái dùng dằng, níu kéo giữa cái se se lạnh của mùa đông và sự ấm áp mà những làn gió xuân mang lại. Trải qua những ngày đông tháng giá, đất trời ủ mầm, chắt chiu sự sống để giờ đây bừng dậy thật mãnh liệt. Trên những cành cây trơ trụi đã thấy thấp thoáng vài cái lá non xanh biếc, thoát khỏi lớp vỏ xù xì để vươn lên đón nắng trời. Người ta vẫn nói mùa xuân là mùa của trăm hoa đua nở. Hòa chung nhịp điệu với đất trời, theo gót bước chân của nàng xuân kiều diễm, phải chăng hoa cũng bừng khoe sắc để góp vui vào không khí tràn trề sức sống của mùa xuân. Muôn loài hoa, loài nào cũng không chịu kém cạnh loài nào, đều đang kiêu hãnh phô hết vẻ đẹp của mình để cho vạn vật thưởng thức, bức tranh xuân vì thế càng thêm phần phong phú, rực rỡ. Những chú bướm như đang vờn với gió xuân, bay lượn dập dờn để thưởng thức hương thơm ngào ngạt mà hoa cỏ mang đến. Một nét đặc trưng mà chỉ có mùa xuân mới có: đó là những cơn mưa bụi. Không phải là cơn mưa rào xối xả như trút nước của mùa hạ, cơn mưa phùn kèm theo cái lạnh tái tê của mùa đông, mưa bụi chỉ lất phất bay, không đủ làm ướt áo:
“Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy”
Những cơn mưa xuân làm cho khung cảnh mùa xuân thêm lãng mạn, hạt mưa li ti đậu trên những chiếc lá, cả trên mái tóc, bờ vai của người đi đường. Mưa giăng mắc trong không gian, đem theo sự ẩm ướt hòa quyện cùng ấm áp. Nhìn những cánh én chao nghiêng trên bầu trời cao rộng, ta giật mình nhận ra: mùa xuân đã gần lắm rồi. Và tiếng trống giòn giã, những chiếc cờ đủ màu sắc kéo lên đủ để biết một mùa lễ hội nhôn nhịp nữa đang gấp rút được chuẩn bị. Không khí mùa xuân rộn ràng khắp nơi nơi làm cho lòng ta không khỏi xốn xang đến lạ.

Ai có tâm hồn yêu cái đẹp chắc đều một lần rung động trước mùa xuân. Xuân đến không chỉ mang lại sức sống cho cảnh vật mà cũng làm cho lòng người thêm háo hức, chờ mong. Ta cảm thấy trong ta có cái gì bồi hồi, xao xuyến lạ. Có lẽ là tâm trạng khi đã bước sang một năm mới với bao hi vọng, niềm vui mới, những khởi đầu mới. Xuân đến cũng làm tâm hồn ta như trẻ lại, cùng chung nhịp đập với đất trời đón chào một mùa xuân mới ngập tràn sự sống. Mùa xuân cũng là mùa của đoàn tụ, sum họp. Bên nồi bánh chưng bập bùng ánh lửa hồng, cả gia đình ngôi quây quần ấm áp. Sau một năm làm việc bận rộn, vất vả, giờ đây là giây phút nghỉ ngơi để mọi người trò chuyện, sẻ chia tâm sự, để những muộn phiền, lo lắng cùng năm cũ trôi về phía sau. Với những em thơ, mùa xuân đến làm thắm hồng thêm đôi má, bước sang năm mới cũng đánh dấu thêm một bước trưởng thành về thể chất lẫn tâm hồn. Các em hồn nhiên, vui sướng khi được may bộ quần áo mới, nghe tiếng pháo hoa rộn ràng một góc trời.

Xuân đến làm cho con người gần gũi với thiên nhiên hơn, cảm nhận được từng sự biến đổi tinh tế của đất trời trong thời khắc giao mùa. Tâm hồn ta như cũng rộng mở hơn, chan chứa tình yêu với quê hương, đất nước, con người. Yêu mến mùa xuân, nhưng ta cũng không nên quên đi những ngày đông rét buốt. Có những ngày đông ấy, ta mới trân trọng hơn những mùa xuân ấm áp.

BÀI LÀM VIẾT BÀI LÀM VĂN SỐ 1 LỚP 10 ĐỀ 2 CẢM NGHĨ THIÊN NHIÊN VÀ ĐỜI SỐNG CỦA CON NGƯỜI TRONG THỜI KHẮC CHUYỂN MÙA 2
Một năm có bốn mùa luân phiên thay đổi, mỗi mùa mang lại cho tôi những xúc cảm rất riêng không trộn lẫn và giống như thứ hương vị của thời gian không tài nào lí giải được. Nhưng thiên nhiên thì tuyệt diệu, lòng người thì thần kì, đâu chỉ có mùa về mới đem lại cho con người ta những xúc cảm mơn man khó tả, thời khắc chuyển mùa cũng nhiều dư vị như chính một mùa dài vậy. Thậm chí đôi khi, những khoảnh khắc ngắn ngủi của sự chuyển giao ấy còn cho ta những cảm giác dễ chịu và mong chờ hơn là cả mùa rõ rệt.

Một năm có bốn mùa thiên nhiên thay áo, và có lẽ tôi rung động nhất vào thời khắc mong manh chuyển giao giữa mùa thu và mùa đông. Ấy là khoảnh khắc mỏng nhẹ êm đềm như chiếc lá cuối cùng của năm khẽ rơi vào thinh không trong mông lung xa vắng rồi lại chạm nhẹ hồn người đánh thức một tâm hồn tinh tế, nhạy cảm. Cuối thu, khi những cơn gió nhẹ chuyển dần sang những luồng se lạnh, khi bầu trời xanh trong dần chuyển sang sập sùi u ám với làn sương mờ bao quanh, tự nhiên con người lại có cái xúc cảm của một điều gì đó như li biệt. Đúng là li biệt, li biệt mùa thu để đến với mùa đông, đến với mùa cuối cùng trong năm. Đã qua rồi cái không gian gợi cảm giác lãng mạc có lá đỏ và trời chiều nhẹ gió, một thoáng trầm lắng trong cái suy tư già cỗi của đất trời cũng đủ làm cho con người ta trưởng thành hơn sau cái giây phút thu mộng mơ êm đềm, có buồn man mác nhưng có niềm hạnh phúc miên man.

Nếu dạo bước trên đường phố và chiều hoàng hôn trong những thời khắc mỏng manh mông lung của sự chuyển thu- đông, hẳn người ta sẽ quyến luyến thu lắm, giống như con người quyến luyến năm tháng vậy, đông sắp về tới, tức là trời đất đã về những ngày cuối của một năm. Nhưng quyến luyến bao nhiêu thì cũng vẫn yên lòng để chấp nhận mùa đông ghé đến bởi ta biết mọi lãng mạng buông lơi của mùa thu là sự chuẩn bị kín đáo, âm thầm cho mọi sự tàn phai của vạn vật, của thiên nhiên. Năm đã đến tuổi trú ẩn, đâu còn ngày nào tươi trẻ như xuân và nồng nhiệt như hạ, năm đã sắp hết thu và dang tay đón đông về. Đông về để đất trời được nghỉ ngơi, để vạn vật được gieo mầm và ấp ủ nhựa sống chuẩn bị cho một sự tái sinh vào mùa xuân năm sau. Con người ta biết vậy mà vẫn thấy buồn, thấy có chút nhớ nhung, không nỡ. Rồi lại vẩn vơ suy tư về cuộc đời con người. Cũng giống như quy luật của bốn mùa, đời người cũng có xuân, hạ, thu, đông. Mùa đông của đất trời là sự tàn lụy để chuẩn bị cho sự tái sinh vào năm sau, nhưng con người đâu trường tồn mãi mãi, cuộc đời đã vào đông thì chỉ trong tư thế chuẩn bị vĩnh biệt đất trời. Quả là lưu luyến khôn nguôi năm tháng hạnh phúc.

Người ta hay nói là đối với những khoảnh khắc mong manh, chỉ tâm hồn tinh tế của một con người nhạy cảm là nhận biết được hơn tất cả mọi thứ. Đúng thật, khoảng khắc chuyển mùa thu- đông đâu phải là điều gì có thể sờ, nắm, cũng không phải là điều gì đó xuất hiện thông qua cảm giác thông thường. Tôi thấy cái khoảnh khắc ấy giống như một sợi chỉ mong manh trắng đục lẫn trong sương rơi, cứ tự nhiên mà xuyên thấm qua con người tôi khi tôi nhắm mắt lại, bước đi trong sự dẫn lỗi của mọi cảm giác. Khoảnh khắc ấy mỏng lắm, nhẹ lắm còn sắc và đậm nữa, không hề nhạt nhòa chút nào nhưng nhanh đến nỗi hóa mọi thứ mông lung khó tả. Tôi lại thấy mình như người đang mơ ngủ giữa ranh giới của gót chân hai nàng tiên thu và đông. Cảm giác ấy tuyệt vời làm sao, sự cảm nhận thì ngắn nhưng dư âm thì dài lâu, đậm đà.

Khoảnh khắc chuyển mùa lúc nào cũng mông lung, huyền diệu, ảo ảnh mà đắm say lòng người. Mỗi mùa có thể có sắc thái riêng nhưng vào thời điểm giao nhau, chúng được gặp gỡ, hòa hợp tạo nên chỉnh thể cảm xúc độc đáo, ngất ngây lòng người.