Hướng dẫn làm bài văn tả con đường quen thuộc từ nhà em đến trường lớp 5. Khi còn là học sinh, chắc hẳn ai cũng có những lần tự mình rảo bước trên con đường đi học, đưa mắt ngắm nhìn cảnh vật xung quanh: người người đi lại, khung cảnh thiên nhiên với những hàng cây xanh mát, tiếng nói tiếng cười hòa cùng tiếng chim reo vang trên các vòm cây… Tất cả phần nào in đậm trong tâm trí mỗi học sinh chúng ta. Với các em học sinh Tiểu học, đó là khi các em có thể dễ dàng nhận thấy những vẻ đẹp mà người lớn đôi khi quên mất, đó là khi các em có thể dành vô vàn tình cảm yêu thương với những sự vật, những thứ giản đơn nhưng lại gắn bó với các em hàng ngày, trong đó có lẽ có con đường đến trường. Vậy với thể loại văn miêu tả, chúng ta cần viết thế nào với đề văn miêu tả con đường từ nhà đến trường? Trước hết, chúng ta cần giới thiệu khái quát về con đường này: dài bao nhiêu ki – lô – mét, rộng bao nhiêu, đó là con đường được rải nhựa hay chỉ là con đường đất đơn sơ? Sau đó là miêu tả khung cảnh hai bên đường ta nhìn thấy: những hàng cây, cánh đồng, những ngôi nhà san sát, những khu vườn luôn tràn ngập hương thơm và ánh sáng… Ngoài ra, các em có thể miêu tả thêm hoạt động của con người ở trên đường và bày tỏ tình cảm của mình. Dưới đây là một bài văn ngắn chúng tôi đưa ra để các em có thể hình dung rõ hơn về cách làm bài văn miêu tả này. Mong rằng các em có thể viết tốt.

Tả con đường từ nhà đến trường - Văn lớp 5 hay nhất
Con đường tới trường của mỗi bạn có thể khác nhau


BÀI VĂN TẢ CON ĐƯỜNG TỪ NHÀ ĐẾN TRƯỜNG LỚP 5
Quê hương em có rất nhiều cảnh đẹp, đây dòng sông nước trong vắt như một chiếc gương khổng lồ, kia lại là cánh đồng lúa vàng trải dài tít tắp đến tận chân trời. Vậy nhưng có lẽ em yêu nhất là con đường quen thuộc từ nhà đến trường.

Bước ra khỏi cánh cổng nhà màu xanh lá cây là em bắt gặp hình ảnh con đường thân thuộc đã gắn liền với tuổi thơ từ lúc em mới chập chững biết đi. Con đường làng vừa dại lại vừa quanh co, uốn khúc. Nhìn từ xa, con đường chẳng khác gì một dải lụa đào mềm mại vắt ngang qua thôn xóm yên bình. Con đường được lát phẳng lì bằng nhựa đường màu xanh đen. Mỗi ngày đi lại bốn lần trên con đường này, màu áo của nó vốn đã trở thành điều vô cùng quen thuộc đối với em.

Hai bên đường là những rặng tre, những cây bóng mát, cây cổ thụ cao lớn tỏa bóng xuống che mát cho mặt đường. Những buổi trưa mùa hè dù trời có nắng gắt tới đâu thì đi dưới con đường này, em vẫn luôn cảm thấy mát mẻ lạ thường. Đặc biệt là ở đầu làng, bên cạnh con đường là một cây gạo lớn. Vào độ tầm cuối tháng hai, đầu tháng ba là hoa gạo lại nở đỏ thắm trên những cành cây như tô điểm thêm cho vẻ đẹp của con đường.

Mỗi buổi sáng đi học, em đều có thể cảm nhận những ánh nắng tinh nghịch nhảy nhót vui đùa trên mặt đường, nghe thấy tiếng chim ca lích rich trong các vòm lá và cảm nhận hương thơm của lúa thoang thoảng xung quanh. Không chỉ có thế, hai bên đường còn được trồng rất nhiều cỏ, những ngọn cỏ xanh còn ướt đẫm sương đêm.

Ngoài ra, trên vệ cỏ còn có rất nhiều những cột điện như những người khổng lồ đang giang tay chào đón chúng em. Những buổi sáng, trên con đường rộn rã đủ loại âm thanh như tiếng còi xe máy, tiếng chuông xe đạp, tiếng rao hàng hay tiếng trò chuyện, cười nói vui vẻ làm cho con đường toát lên một vẻ đẹp vừa ồn ào vừa năng động. Những cô chú công nhân trên chiếc xe đạp trò chuyện, những bạn học sinh trong bộ đồng phục gọn gàng cùng chiếc khăn quàng đỏ thắm tung bay trong nắng sớm là hình ảnh thường thấy trên con đường này. Làm bạn với con đường là dòng sông và cánh đồng, chúng là những người bạn thân thiết luôn chia sẻ cùng nhau những điều bí mật về cuộc sống xung quanh chúng.

Em vẫn còn nhớ như in ngày đầu tiên đi học, mẹ dắt em đi trên con đường làng này, con đường này em đã tưởng chừng như quen thuộc mà tại sao hôm ấy lại khác lạ đến vậy. Thế nhưng chính những âm thanh khác lạ từ những chú chim những tán lá đã cho em thêm dũng khí để vững bước trên con đường tương lai của bản thân. Em biết rằng con đường như người bạn đứng phía sau cổ vũ cho em. Con đường ngày càng được sửa chữa đẹp hơn so với nhiều năm về trước. Những bụi cỏ còn ướt sương đêm, được ánh mặt trời chiếu vào lấp lánh như những viên pha lê quý giá. Mải ngắm nhìn cảnh vật hai bên đường, em đã thấy mái trường thân yêu của em lấp ló sau những vòm lá xanh um.

Em rất yêu con đường này. Nó là nơi đã lưu giữ bao kỉ niệm tuổi thơ xinh đẹp của em, cũng là một biểu tượng cho làng quê yên ả, thanh bình mà trù phú này. Dù sau này có đi đâu xa, em cũng sẽ mãi không quên hình ảnh làng quê cùng con đường này.