Hướng dẫn làm bài viết đoạn văn lập dàn ý bài văn tả cảnh buổi sáng ở công viên gần nhà em trong chương trình tiếng Việt lớp 5. Buổi sáng luôn là khoảnh khắc đẹp nhất trong một ngày. Đã bao giờ bạn từng thử hòa mình trong thanh âm hòa ca của những chú chim, những cành cây ngọn cỏ, cả những tiếng xe cộ mà ta thường cảm thấy ồn ào và phiền phức nhất không? Đã bao giờ bạn từng thử ngắm nhìn khung cảnh buổi sáng trên một cánh đồng quê bao la, trên một con đường mòn quen thuộc hay trên một hồ sen thơ mộng hay chưa? Nếu bạn đã từng làm những điều ấy rồi thì khung cảnh buổi sáng trong một công viên thì sao? Chắc chắn chúng sẽ có một vẻ đẹp vô cùng khác so với những nơi bạn đã từng ngắm qua đấy. Mà những khung cảnh đẹp luôn là đề tài cho những bài văn miêu tả. Dưới đây là một số bài văn ngắn minh họa cho đề bài: “Tả một buổi sáng trong công viên lớp 5.” Mong rằng chúng sẽ giúp được các em học sinh có thể phần nào hình dung và tưởng tượng ra được khung cảnh buổi sáng trong một công viên là như thế nào và biết cách triển khai, cách viết đề văn này.

Tả cảnh một buổi sáng trong công viên lớp 5
Buổi sáng trong công viên không khí rất trong lành mát mẻ, hình ảnh nhữ người già trẻ em tập thể dục là không thể thiếu

BÀI VĂN TẢ BUỔI SÁNG TRONG CÔNG VIÊN
Thứ bảy tuần trước, em đã dạy thật sớm để đi tập thể dục đồng thời để có thể chiêm ngưỡng được khung cảnh công viên vào lúc trời còn chưa sáng hẳn. Khung cảnh lúc ấy đã khiến em không thể nào quên.

Hôm ấy là một buổi sáng mùa thu, tiết trời hơi hơi se lạnh. Em thức dậy mở cánh cửa sổ dẫn ra ban công, đối diện với nhà em chính là công viên của thành phố, hít sâu một hơi, em cầm theo chiếc áo khoác rón rén chạy ra ngoài. Bên ngoài trời, ánh đèn đường còn chưa tắt hẳn, không gian im ắng, thi thoảng mới nghe trong không gian một tiếng kêu của chú chim ăn đêm nào đó vang vọng rồi chợt tắt. Em rảo bước trên nền đường lát đá của công viên, ngắm nhìn toàn cảnh nơi đây một cách thật rõ ràng.

Cảnh vật trong công viên vẫn đang im lìm chìm trong giấc ngủ sâu sau một ngày dài hoạt động. Trên bầu trời, những đám mây xám đang tiếp tục trôi nhưng có vẻ như ông mặt trời lười biếng vẫn chưa có ý định thức dậy thì phải. Bao quanh công viên là một lớp sương mỏng đang bay lơ lửng như đùa nghịch trong không gian. Em ngồi xuống một chiếc ghế đá gần đó và nhận ra mặt ghế có hơi ướt, chắc là do những hạt sương đêm vẫn còn đọng lại. Hồ nước ở trung tâm công viên trong vắt và phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, một làn gió nhẹ chợt lướt qua khiến mặt hồ lăn tăn gợn sóng. Không khí khoáng đạt và se lạnh làm em cảm thấy thật thoải mái, em đứng dậy và tiếp tục bước đi trên con đường gạch, chờ đợi cho đến khi mặt trời mọc.

Ánh nắng đầu tiên xuất hiện trên mặt nước của chiếc hồ rộng, mờ nhạt nhưng ấm áp, trong công viên lúc này đã xuất hiện rất nhiều người đi tập thể dục. Những ông lão, bà lão thì tập dưỡng sinh trong khi những sinh viên và những người trẻ tuổi thì lại vừa chạy bộ vừa trò chuyện vui vẻ. Cây cối trong công viên cũng như bừng tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài, vươn vai đón những tia nắng của vầng thái dương rực rỡ. Trên những tán cây xanh hay trên những cánh hoa còn đọng lại vài hạt sương đêm được ánh mặt trời chiếu vào lấp lánh và long lanh như những viên pha lê quý giá. Chim chóc vui mừng truyền cành hót lên một bản nhạc chào mừng ngày mới bắt đầu trong lúc những cây xanh còn bận tập thể dục. Từng làn gió ban mai nhẹ thổi mang theo hương thơm của các loại hoa hòa cùng với hương thơm thanh khiết của những ngọn cỏ tạo thành một thứ mùi thật yên bình. Số lượng người đi tập thể dục trong công viên dần tăng lên, những tia nắng cũng ngày một trở nên rực rỡ và chói chang hơn trước. Tiếc là em phải về nhà và chuẩn bị cho một ngày mới bắt đầu thôi.
Em rất thích ngắm nhìn cảnh công viên vào lúc sáng sớm. Vẻ đẹp của nó vào buổi sáng hôm ấy sẽ mãi mãi in đậm trong tâm trí em không bao giờ phai nhòa.

BÀI VĂN TẢ BUỔI SÁNG TRONG CÔNG VIÊN SỐ 2
Sáng thứ bảy tuần trước em đã dậy sớm tập thể dục và được chiêm ngưỡng cảnh công viên thật đẹp vào buổi sáng sớm. Khung cảnh đó vẫn còn in đậm trong tâm trí em.

Sáng sớm hôm ấy, em mở cửa bước ra ngoài khi ông mặt trời còn chưa ló dạng. Cả con phố nhỏ bị bao phủ một làn sương mỏng, nhẹ nhàng bay lượn như đang khiêu vũ. Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng rao hàng rất nhỏ từ xa vọng lại. Hít một hơi thật sâu, em chậm rãi bước tới công viên gần nhà. Công viên này rộng lắm bởi chúng có cả một sở thú nhỏ cùng khu vui chơi bên trong nữa.

Bước vào bên trong, em liền ngay lập tức nhìn thấy những ngọn đèn tròn tỏa ra ánh sáng màu vàng cam ấm áp vẫn chưa tắt, không gian yên tĩnh vô cùng. Em đoán có lẽ lúc này, tất cả những con thú đều đang chìm trong giấc ngủ của mình cho đến tận lúc mặt trời lên. Trong công viên chỉ có lác đác vài ba người đang chạy bộ hoặc đang tập thể dục, đang đi dạo. Không gian vô cùng yên bình và đẹp đẽ.

Em đi tới một chiếc ghế đá bên hồ và ngồi xuống chờ ngắm cảnh mặt trời lên. Chẳng bấy lâu sau, mặt trời to tròn vén tấm màn mây lên mà thức dậy, chiếu những tia nắng đầu tiên xuống vạn vật. Chim chóc, cây cối bừng tỉnh giấc đón lấy những tia nắng ấy rồi cùng nhau hòa ca chào đón ngày mới.

Em cười thật vui vẻ và bước đi ngắm nhìn công viên đã vốn rất quen thuộc với mình từ ngày còn thơ bé. Những trò chơi nào là nhà phao, tàu lượn, nhà bóng không có lấy một bóng người. Cũng phải mà, trời sớm như vậy có ai đến chơi đâu chứ. Trên vòm mái nhà bóng, những chiếc tàu lượn là một lớp hơi nước hơi mỏng do sương đêm để lại, chúng lấp lánh dưới ánh nắng trông vô cùng lung linh, giống như những ánh đèn vậy. Em ngắm nhìn mọi thứ rồi tiếp tục bước đi đến gần chỗ sở thú nhỏ trong công viên. Những chú thú lười biếng đã thức dậy và đang vận động cơ thể của mình sau một đêm ngủ ngon lành. Em lại gần ngắm nhìn chúng, vì là thú đã được thuần hóa nên chúng thân thiện và dễ gần lắm. Em đến chỗ để thức ăn của sở thú rồi lấy mang đến cho từng con. Chúng kêu lên giống như muốn nói lời cảm ơn với em vậy.

Công viên cũng dần đông người hơn. Tiếng nói tiếng cười ríu rít hòa cùng tiếng xe cộ đi lại ngoài đường báo hiệu một ngày bận rộn đã chính thức bắt đầu rồi. Em đứng lên ra về, trong lòng thầm nhủ phải nhanh chóng vẽ lại khung cảnh xinh đẹp này mới được. Nghĩ như vậy, em vội chạy nhanh về nhà để kịp giờ.

Buổi sáng hôm ấy tuy đã qua đi nhưng vẫn còn lưu giữ mãi trong tâm trí em, trở thành kí ức đẹp đẽ nhất trong những năm tháng em sống tại thành phố này để một ngày đi xa nơi đây, em có thể nhớ về.