Hướng dẫn làm bài văn miêu tả bố của em đang làm vườn hoặc đang làm việc gì đó lớp 5 6. Những ông bố chắc hẳn luôn là người đàn ông tuyệt vời trong gia đình của chúng ta. Bố là người đàn ông trụ cột, là người chịu trách nhiệm gánh vác những công việc lớn trong nhà. Bố là người rất đỗi nghiêm khắc nhưng cũng thương yêu những đứa con trong gia đình với một sự quan tâm thầm lặng của riêng bố. Bởi vậy, trong mắt những đứa con, bố luôn là một thần tượng khiến con ngưỡng mộ vô cùng. Với những đứa con, bố có lẽ đẹp nhất là khi đang làm việc. Khi ấy, bố tập trung chăm chú vào công việc của mình, khuôn mặt sẽ hơi nhíu lại khi gặp vấn đề, đôi tay làm việc thật nhanh, hình ảnh ấy vô cùng tuyệt đẹp mà có lẽ ta chẳng có thể bao giờ quên. Vậy với các em học sinh lớp 5, dù đã làm quen với văn miêu tả một thời gian dài nhưng liệu các em có thể suôn sẻ với đề bài tả người đang làm việc hay không? Để có thể tìm ra được sự khác biệt giữa đề văn tả người quen thuộc và đề văn miêu tả người đang làm việc, dưới đây là bài văn tham khảo chúng tôi đưa ra để giúp các em có một sự định hình tốt hơn.

Tả bố em đang làm việc lớp 5 - Miêu tả bố làm vườn
Làm vườn là công việc phổ biến ở các vùng quê

BÀI VĂN TẢ BỐ EM ĐANG LÀM VIỆC
Sáng sớm hôm ấy, em cố ý thức dậy sớm hơn mọi khi, sau giấc ngủ say nồng em khẽ mở tung ô cửa sổ. Từ bên trong, em thấy hình ảnh bố em đứng giữa mảnh vườn rộng của nhà làm việc mới đẹp làm sao.

Bố em đang hì hục dùng cuốc xới đất, dù bây giờ là sáng sớm, lại là một buổi sáng mùa thu nên tiết trời hơi lạnh nhưng mồ hôi của bố đã chảy ướt đẫm áo. Bố quai những lưỡi cuốc chắc nịch xuống đất, theo chuyển động của lưỡi cuốc, từng lớp đất được xới tung lên, cỏ dại cũng không còn nơi nào sinh sống. Sau một hồi cuốc, bố nhận ra đất đã đủ độ tơi xốp nên dùng tay thu dọn đống cỏ dại sau đó xếp chúng sang một bên.

Bố cứ làm việc chăm chú vô cùng mà không để ý đến ánh mặt trời đã bắt đầu ló rạng ở phía chân trời. Mảnh vườn nhỏ xinh của gia đình em bây giờ đã không còn bóng cây cỏ dại nào nữa. Bố dùng tay lau đi những giọt mồ hôi đang thánh thót rơi trên trán, ánh mặt trời vừa lúc chiếu vào in lên mặt đất chiếc bóng của bố làm em cảm thấy như bố đang làm một việc thật vĩ đại chứ không phải là việc trồng cây bình thường nữa.

Bố bắt đầu công việc trồng cây. Đầu tiên bố dùng cuốc chia nhỏ phần đất đã tơi xốp ra thành các ô đều nhau, tiếp đó bố rải vào các ô ấy một ít phân chuồng rồi đắp lên trên đó một lớp đất mỏng, cuối cùng là cho cây con vào những hố vừa được tạo ra rồi lấy đất đắp lên. Xong xuôi, bố quay đi tìm chiếc bình tưới và tưới nước cho tất cả các cây trong vườn, bao gồm cả những cây vừa trồng và những cây đã trông lâu. Những giọt nước trắng xóa rơi xuống những gốc cây lấp lánh và long lanh như những viên pha lê quý giá.

Khu vườn của nhà em bây giờ trở nên thật tươi tắn và sống động hơn trước, cây cối nương theo cơn gió lay động như muốn gửi tới bố em lời cảm ơn chân thành nhất. Bố em nở nụ cười mãn nguyện, khẽ vươn vai một cái sau đó nhìn ngắm thành quả công sức do bản thân tạo ra. Những bông hoa xinh đẹp nở thắm với muôn màu sắc khác nhau, thu hút những anh ong chị bướm đến hút mật đùa vui. Khu vườn nhà em như một khu vườn cổ tích mà bố em là người chăm sóc và bảo vệ. Ông mặt trời to tròn, vàng óng cũng đang thả rơi những đồng tiền nhỏ xinh xuống trần gian như phần thưởng cho công sức của bố em.

Em bỗng cảm thấy, hình ảnh bố em khi làm việc thật đẹp và ấn tượng biết bao. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập để không phụ lòng bố và xứng đáng là đứa con gái mà bố yêu thương.