Hướng dẫn viết bài Phân tích bài thơ “Vội vàng” đoạn 1, khổ thơ 1 bài vội vàng của Xuân Diệu có bài viết tham khảo. Trong toàn thể vũ trụ này, có lẽ thời gian có sức mạnh hơn cả, là báu vật quý nhất trong cuộc đời con người. Thời gian tạo nên cuộc sống, tạo nên vô vàn những sự đổi thay và thời gian luôn được gọi là quà tặng kì diệu của cuộc sống. Đây là món quà to lớn, ai cũng được trao tặng nhưng không phải ai cũng biết gìn giữ, dang đôi tay đón nhận”. Lời ai đó từng nói thật đúng đắn. Thời gian quý báu lắm, quan trọng lắm nhưng có phải ai cũng biết giữ chặt lấy nó hay sống hời hợt với nó? Thời gian sẽ không bao giờ giống nhau vì nó không quay trở lại. Ngày hôm qua sẽ không giống ngày hôm nay. Nó sẽ trôi nhanh mà chẳng kịp chờ đợi ai. Nếu không sống giữ chặt nó liệu nó có còn đẹp, còn ý nghĩa hay không? Chắc câu trả lời là không. Thời gian sẽ chẳng chờ đợi ai. Nếu không sống trân trọng từng khoảnh khắc thì nó sẽ trôi đi thừa thãi. Hãy như Xuân Diệu muốn “ngự trị” thiên nhiên, muốn thời gian là của mình trong đoạn đầu bài thơ “ Vội vàng”. Dưới đây là bài viết: Phân tích bài thơ “ Vội vàng” đoạn 1 bài viết giúp các bạn có bài viết tốt.

Văn lớp 11: Phân tích, cảm nhận đoạn 1 bài thơ Vội vàng hay
Khổ thơ đầu để lại ấn tượng khá sâu sắc với nhiều người


BÀI VĂN PHÂN TÍCH ĐOẠN 1 BÀI THƠ “VỘI VÀNG”
Xuân Diệu “ nhà thơ mới nhất của các nhà thơ mới”. Cái mới của nhà thơ Mới này chính là cảm xúc dạt dào trong từng câu thơ của ông. Nó được bộc lộ mà chẳng ngại ngần chút gì.Một cái tôi mới độc đáo, một dòng cảm xúc riêng biệt làm nên “thương hiệu” thơ ca của Xuân Diệu. Nhắc đến ông không thể quên được bài thơ “Vội vàng”. Bài thơ gây ấn tượng với người đọc ngay từ những vần thơ đầu tiên.
“Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho màu đừng bay đi”
Mở đầu bài thơ là những vần thơ dạt dào cảm xúc. Xuân Diệu xưng “tôi”, không phải “ta”. Không còn cái phi ngã của văn học trung đại, giờ đây, người nghệ sĩ đã dám xưng “tôi”, dám khẳng định cái tôi cá nhân, dám đưa cảm xúc của mình vào văn thơ. Dũng cảm sử dụng đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất “tôi”, tác giả còn đưa ra những ước muốn táo bạo. Điệp ngữ “tôi muốn” cùng nhịp ngắt 1-3, 2-4 bộc lộ mạnh mẽ niềm khao khát của thi nhân: nhà thơ muốn tắt nắng đi để giữ lại màu tươi của nắng, không muốn nó bị phai nhạt, nhà thơ muốn buộc gió lại để giữ lại mùi hương trong gió, không muốn gió thổi mùi hương bay đi. Khát vọng muốn điều khiển thiên nhiên, muốn níu giữ những gì đẹp nhất của thiên nhiên ở lại với mình. Một ước mơ táo bạo và mãnh liệt cũng có phần phi lí nhưng là cái phi lí lý tưởng.
Cái khát vọng tươi đẹp, lãng mạn ấy bắt nguồn từ cái nhìn thơ mộng, tươi sáng về thiên nhiên mùa xuân:
“Của ong bướm này đây tuần tháng mật
Này đây hoa của đồng nội xanh rì
Này đây lá của cành tơ phơ phất
Của yến anh này đây khúc tình si
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi
Mỗi buổi sớm thần vui hàng gõ cửa”
Với thủ pháp liệt kê cùng điệp cấu trúc “này đây” khắc hoạ lại hình ảnh vạn vật đang mơn mởn sức sống mới, đang khoe vẻ đẹp tươi mới của mình. Chim chóc, hoa lá, ong bướm ca hát, khoe hương trước cảnh xuân tươi tắn, mựơt mà. Cảnh vật không tĩnh lặng như trong thơ ca xưa mà mọi vật như có sức sống mơn mởn, mang cái hồn, cái tình mà tác giả gửi vào. Ánh sáng chan hoà nhẹ nhàng như đang “ chớp hàng mi”. Cái chớp mi nhẹ nhàng, yểu điệu của người con gái. Quả thực dưới ngòi bút dạt dào cảm xúc của Xuân Diệu, thiên nhiên hiện lên đẹp sinh động rạng ngời.
“Tháng giêng ngon như một cặp môi gần.”
Trước cái đẹp của mùa xuân, nhà thơ phải ví von Tháng giêng với “ cặp môi gần”. Cái vô hình được ví với cái hữu hình. Tháng giêng ấy trong tác giả ngọt ngào, gần gũi, rạo rực thứ tình yêu trần thế, thực tại. Nhà thơ cảm nhận rất tinh tế ý vị của thời gian nên có sự chuyển đổi xúc giác sang vị giác. Dưới con mắt của kẻ si tình, mùa xuân hiện ra thật đẹp, thật gợi cảm. Chính điều này càng khiến cho khao khát chiếm hữu, hưởng thụ của người nghệ sĩ với thiên nhiên trở nên mãnh liệt và hiện thực hóa.
Nhưng rồi, chính cái hiện thực này khiến tác giả phải thốt lên tiếc nuối:
“Tôi sung sướng .Nhưng vội vàng một nửa
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân”
Trước cái đẹp của mùa xuân, trước tuổi trẻ của con người, tác giả như muốn chiếm hữu tất cả nhưng lại bật lên tiếng nói đối lập Mùa xuân đẹp hấp dẫn làm cho thi sĩ “sung sướng” nhưng rồi có cái gì đó khiến cho thi sĩ phải “vội vàng”. Có lẽ bởi mùa xuân chỉ đẹp khi nó còn đương tươi trẻ, còn đang tràn đầy sức sống. Khi nó qua đi thì tất cả chỉ còn dĩ vãng. Mà thời gian không chờ đợi ai. Tác giả phải “ vội vàng” để đón nhận tất cả những gì đẹp nhất của mùa xuân hay tuổi xuân, tuổi trẻ con người.

Mười ba câu thơ đầu, Xuân Diệu bày tỏ niềm say mê, tình yêu vui sướng của mình trước mùa xuân rực rỡ tươi đẹp nhưng đồng thời cũng ý thức được về quy luật của thời gian để từ đó cảm nhận được mùa xuân ngay trong thực tại. Qua đó, người đọc cũng thấy mình như được sống cùng nhịp điệu cảm xúc dạt dào của người nghệ sĩ.