Hướng dẫn làm bài Lý tưởng sống của thanh niên ngày nay qua bài Từ ấy hay nhất có dàn ý và bài làm tham khảo

Trong những năm kháng chiến trường kì, Đảng Cộng Sản chính là ngòi châm cho kho thuốc tinh thần của nhân dân. Chính ánh sáng mà Đảng Cộng Sản mang tới đã phá tan đi bầu khí quyển nặng nề mờ mịt sương khói của thời đại, mở ra cả một chân trời mới dấy lên trong lòng những lớp thanh niên của thời đại một lòng nồng nàn yêu nước được âm ỉ cháy trong tim bấy lâu trở nên hừng hực khí thế cùng với lí tưởng thiết tha cao cả với tổ quốc, với nhân dân, với cuộc đời mình. Những lí tưởng cao đẹp này đã đi vào thơ cách mạng với tất cả nhiệt huyết dâng hiến để truyền cảm hứng cho tất cả thanh niên mọi thời đại. Qua bài thơ “Từ ấy” của Tố Hữu, ta không thể không xúc động trước lí tưởng sống của người thanh niên trẻ mới giác ngộ lí tưởng Đảng và cháy trong mình một khát vọng lớp thanh niên thời đại đáng tự hào. Sau đây là giàn ý và bài làm cho đề bài “Lý tưởng sống của thanh niên ngày nay qua bài Từ ấy”. Để làm bài tập này, ta cần giới thiệu tác giả, tác phẩm, nêu lên lí tưởng người thanh niên và nghị luận về nó.

DÀN Ý LÝ TƯỞNG SỐNG CỦA THANH NIÊN NGÀY NAY QUA BÀI TỪ ẤY
1. MỞ BÀI
Giới thiệu bài thơ “Từ ấy” và Tố Hữu.
2. THÂN BÀI
  • Sự giác ngộ lí tưởng Đảng của chàng thanh niên(hai câu đầu)
  • Những cảm xúc khát khao mãnh liệt của người thanh niên sau khi giác ngộ lí tưởng(hai câu tiếp)
  • Lí tưởng sống mà người thanh niên hướng tới:
  • Sống vì cộng đồng, sống chan hòa, đoàn kết, yêu thương(khổ 2)
  • Không phân biệt giai cấp, sống yêu thương đồng bào như máu thịt(khổ 3)
  • Liên hệ tới thế hệ trẻ ngày nay

3. KẾT BÀI
Khẳng định lí tưởng của người thanh niên trong bài là lí tưởng cao đẹp, vĩ đại, là một trong những yếu tố tiên quyết trong chiến thắng dân tộc.

BÀI LÀM LÝ TƯỞNG SỐNG CỦA THANH NIÊN NGÀY NAY QUA BÀI TỪ ẤY
Tố Hữu vừa là nhà cách mạng quả cảm, một Đảng viên ưu tú, một nhà thơ cách mạng tiêu biểu của nhân dân trong những năm kháng chiến chống Pháp. Thơ ông dung dị nhưng nồng nàn tinh thần cách mạng và lòng tự hào dân tộc. Bài thơ “Từ ấy” được in trong tập thơ cùng tên xuất bản năm 1938 đã tỏ rõ lí tưởng Đảng cao đẹp của người thanh niên trẻ tuổi trẻ lòng ấy.

Người thanh niên này được giác ngộ lí tưởng Đảng từ khi còn rất sớm, năm mười tám tuổi đã được kết nạp Đảng, với một độ tuổi mang trong mình nhiều nhiệt huyết can trường của tuổi trẻ, anh đã đón nhận ánh sáng của cách mạng như đón những luồng ánh sáng của thần linh:
Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lý chói qua tim
“Từ ấy” ở đây chính là từ khi ánh sáng cách mạng về với nhân dân, xóa tan đi mọi sương mờ chính trị trước đó. Từ đây nhân dân hiểu được cách mạng, tìm được chỗ dựa tinh thần cho niềm tin vào công cuộc giải phóng dân tộc và được sống trong không khí hào hứng xung trận của thời đại “vì dân quên mình”. Ánh sáng ấy bắt nguồn từ mặt trời chân lí, đó là Đảng, là mặt trời của giai cấp vô sản, mặt trời vĩnh cửu của nhân dân, mặt trời chói chang cái nắng hạ ấm áp và hừng hực lửa quyết chiến quyết thắng. Trong tim của người thanh niên trẻ chỉ có tràn đầy một sinh lực duy nhất đó là lí tưởng Đảng, chính lí tưởng đấy là động lực và niềm tin để anh trải lòng với cuộc đời và yêu thêm cuộc sống, để mà:
Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim...
Hẳn lúc này, trong lòng người thanh niên đang rạo rực những tình cảm mới, xanh tươi, thơm mát, rộn ràng. Đâu còn cái u sầu của lớp thanh niên trí thức thời đại đang loay hoay không biết kiếm tìm đâu ra còn đường đúng đắn nữa mà chỉ còn một tâm hồn xốn xang những cảm xúc yêu đời, hạnh phúc đắm mình trong ánh sáng của Đảng.
Ánh sáng ấy đã khiến trong người thanh niên có những suy nghĩ tươi đẹp, đó là lí tưởng sống cao đẹp, lẽ sống lớn với tình cảm lớn:
Tôi buộc lòng tôi với mọi người
Để tình trang trải với trăm nơi
Để hồn tôi với bao hồn khổ
Gần gũi nhau thêm mạnh khối đời
Từ “buộc” được sử dụng thật tinh tế. Có lẽ sợi dây liên kết giữa mọi người giờ đây chính là sợi dây đồng chí hướng của Đảng của cách mạng, tâm hồn của con người đã không còn thấy đâu cái vị kỉ cá nhân nữa mà hoàn toàn được “trang trải” rộng rãi khắp nơi nơi, sống chan hòa, yêu thương, để đoàn kết “thêm mạnh khối đời”. Đảng Cộng Sản là sự đoàn kết của giai cấp vô sản, lí tưởng cao đẹp của những con người yêu nước, được giác ngộ điều này, người chiến sĩ cách mạng trẻ tuổi đã tự coi mình là:
Tôi đã là con của vạn nhà
Là em của vạn kiếp phôi pha
Là anh của vạn đầu em nhỏ
Không áo cơm, cù bất cù bơ...
Ở khổ thơ cuối ta nhận ra sự từ chối phân biệt giai cấp trong một tâm hồn tràn ngập tình thân. Những từ: “con”, “em”, “anh” được thốt ra hết sức thân mật đã đánh tan rào cản giai cấp. Dưới sự bảo bọc của Đảng, đồng bào là anh em máu thịt một nhà, không phân biệt ai với ai cần yêu thương nhau, chở che, đùm bọc lẫn nhau, thậm chí không ngại hi sinh vì cộng đồng dân tộc.

Giọng thơ nở tràn như lời thiết tha tâm tình với ý tứ xô bồ, giàu lí tưởng như ngọn lử đang thôi thúc trong tim của người thanh niên Cộng Sản. Người thanh niên ấy từ nay đã hiểu hết ánh sáng cao cả mà Đảng muốn trảo chuyền, anh đã coi mình là người của toàn dân, coi đồng bào là máu thịt tình thân, coi giai cấp đã không còn tồn tại trên đời, thứ duy nhất tồn tại là lí tưởng sống cao đẹp, lẽ sống lớn vì một cộng đồng dân tộc. Với một tấm lòng tràn đầy nhiệt huyết và năng lượng bùng cháy khát khao sống hết mình vì cuộc đời chung như vậy, có lẽ cái chết đối với những người thanh niên như vậy chỉ nhẹ tựa lông hồng khi hồn họ đã buộc với nhân dân, buộc với cách mạng, hi sinh cho tổ quốc đối với họ là tự hào, là lẽ sống. Lí tưởng lớn ấy đã thôi thúc những tinh thần thanh niên thời đại xung trận, đem hết tinh hoa, trí lực của mình vào công cuộc giải phóng đất nước và là niềm tự hào mãi mãi cho thế hệ sau.

Lí tưởng sống của người thanh niên thật cao cả, lớn lao, là lí tưởng muôn đời không phai và đây chính là sức mạnh vô cùng nòng cốt trong cuộc chiến ác liệt giữa ta và địch. Có những thanh niên giàu lí tưởng như vậy, lí tưởng của toàn dân tộc ta mới rực sáng như ánh mặt trời, đẩy tan mọi bóng tối của quân xâm lược.