Hướng dẫn làm bài văn miêu Tả con lật đật lớp 4 của em hoặc em yêu thích em đã từng nhìn thấy ngắn gọn hay nhất
“Lật đật í à lật đật
Lắc lư í à lắc lư
Em ngồi ngay nào
Sao mà cứ thích lúc lắc thế?”
(Bé lật đật - Khánh Vinh)

Hẳn là khi nghe những câu hát trẻ thơ dí dỏm trên, bạn cũng đã đoán ra ngay được đó là món đồ chơi nào rồi phải không. Món đồ chơi này có phần đặc biệt hơn, lại đơn giản và dễ chơi. Chắc hẳn chưa bạn nào là chưa một lần biết đến. Đúng vậy, đó chính là những bé lật đật đáng yêu chẳng bao giờ ngã được. Vậy tả lật đật - tả một món đồ chơi có khó không? Lật đật có phần đặc biệt hơn so với nhiều loại đồ chơi chúng ta thường thấy. Tuy nhiên, cách tả vẫn có nét giống nhau. Đầu tiên là tả hình dáng bên ngoài, màu sắc ra sao, các nét thế nào; tiếp theo chính là cách chơi và cuối cùng là kỉ niệm và sự bảo vệ giữ gìn. Để giúp các em hiểu rõ hơn, chúng tôi đã dẫn ra hai bài văn tham khảo tả chú lật đật của học sinh lớp 4. Chúc các em thành công.

Bài văn Tả con lật đật lớp 4 hay ngắn gọn
Con lật đật đặc trưng bởi khả năng không bao giờ bị ngã đổ dù bạn có xô đẩy kiểu gì thì nó vẫn đứng

BÀI VĂN TẢ CON LẬT ĐẬT LỚP 4 HAY
Em có rất nhiều món đồ chơi thú vị khác nhau: từ những cô nàng búp bê đến những trái bóng đủ màu sắc. Nhưng em vẫn thích nhất là cô lật đật mà anh trai đã mua tặng em.

Cô lật đật này trông vô cùng đáng yêu và ngộ nghĩnh. Thân mình tròn xoe, cả cái đầu cũng thế. Anh em nói lật đật là một loại búp bê, một loại búp bê vô cùng đặc biệt từ hình dáng cho đến cách chơi. Nhìn từ xa, cô lật đật này giống như số 8 vậy, nhưng phần thân lại to hơn phần đầu. Người ta làm như vậy là để cho cô có thể giữ được thăng bằng dễ dàng và tốt hơn.

Cả người cô khoác một tấm áo màu đỏ rực rỡ. Trên chiếc áo ấy được trang trí bởi nhiều hoa văn khác nhau, nhìn qua có cảm giác như đây là một cô búp bê Nga vậy. Khuôn mặt tròn xoe, hai má bánh bao phúng phính như em bé, cái miệng hồng cười thật tươi. Hai mắt to tròn như lúc nào cũng chứa ý cười vậy. Hai cái tay cũng là hai trái hình cầu trắng nho nhỏ đính ở hai bên. Nhìn đôi tay đặc biệt ấy là em lại nhớ tới bàn tay của chú mèo máy Đô rê mon trong bộ phim hoạt hình cùng tên mà em rất thích từ khi còn bé.

Mỗi khi rảnh rỗi em lại mang cô lật đật này ra ngắm thật lâu. Em vẫn còn nhớ ngày bé, anh trai đều bế em ngồi trong lòng anh, cầm tay em mà đẩy người lật đật. Hai anh em thích thú ngồi nhìn cô nàng nghiêng sang bên này, nghiêng qua bên kia để giữ thăng bằng. Dù cả hai đẩy mạnh thế nào thì cô lật đật cuối cùng vẫn cứ không đổ xuống. Mỗi ngày cuối tuần, em đều mang cô nàng ra ngoài hiên, dùng khăn lau sạch những bụi bám trên người, để cô nàng thỏa thích phơi dưới nắng dịu cả một ngày.

Em rất thích cô lật đật này bởi đó là món quà yêu thương của anh trai em. Em sẽ luôn giữ gìn và bảo vệ thật cẩn thận.

BÀI VĂN TẢ CON LẬT ĐẬT SỐ 2
Mỗi người đều có một món đồ chơi yêu thích đầy kỉ niệm của mình. Em cũng vậy. Với em, món đồ chơi ý nghĩa nhất chính là cô lật đật đã theo em từ ngày em còn học mẫu giáo – món quà của bà nội em.

Ngày còn bé, em hay khóc lắm, ai dỗ cũng không nghe. Bởi vậy bà đã tặng cho em cô lật đật này. Em còn nhớ, khi lần đầu trông thấy cô nàng, trông thấy một cô búp bê kì lạ khác hẳn với những cô búp bê em từng có, tiếng khóc lóc lúc nào đã ngưng lại. Em vội vã muốn xuống khỏi lòng mẹ mà đến gần sờ thử cô nàng một chút. Lớp sơn mềm mịn màu xanh lam bắt mắt giống như màu của bầu trời xanh khiến em yêu thích không ngơi tay.

Cô nàng này không có đôi chân dài như những cô búp bê khác, thân mình tròn xoe như trái bóng. Bởi vậy, cho dù em đẩy thế nào, khiến cô nàng nghiêng bên này, ngả sang bên kia thì cuối cùng cô vẫn cứ đững vững vàng trên mặt đất được. Nội em nói, nội cũng mong em có thể được như thế. Sau này, dù có gặp khó khăn thế nào, đều phải tự mình biết đứng dậy vũng vàng, giống như cô lật đật này vậy. Lời bà nói vẫn còn in đậm trong tâm trí em, em còn nhớ mãi và vẫn luôn làm theo lời bà dạy.

Chẳng hiểu vì sao, nhìn cô nàng, em lại thấy có phần giống như những quả cầu đắp lên nhau, như người tuyết vẫn thường thấy trên ti vi vậy. Cái môi chúm chím, hai mắt to tròn luôn nhìn em, như bà nội luôn dõi theo em vậy. Hai cái má hồng hào, phồng phồng lên như bánh bao nhỏ, nhìn vô cùng dễ thương. Cho đến bây giờ, dù đã học lớp 4 nhưng em vẫn thích cô nàng này lắm.

Em rất yêu cô lật đật mà nội đã tặng cho em. Em sẽ giữ gìn và bảo vệ thật cẩn thận cho đến khi em lớn lên hẳn bởi đó là món quà vô giá, món quà của tình yêu thương.