Trên đời này có hai loại công việc: lao động tay chân và lao động trí óc. Khi mà xã hội ngày càng phát triển đi lên, máy móc thay thế cho sức lao động của con người thì ngành lao động trí óc lại rất cần người, cần một số lượng nhân viên lớn. Điều đó đủ để thấy ngành lao động trí óc này có sự quan trọng đến thế nào. Những người lao động trí óc có ở mọi nơi xung quanh cuộc sống của chúng ta, vậy nên nếu gặp đề bài yêu cầu kể về một người lao động trí óc mà ta biết thì đó cũng không phải là điều gì quá khó khăn. Nhưng vì họ có đặc điểm khác biệt về ngành nghề, nên ta cần chú ý đến công việc, tính chất công việc của họ. Bởi vậy, tôi đã quyết định dẫn ra hai bài văn của học sinh lớp 3 kể về người lao động trí óc mà em biết, với mong muốn rằng chúng có thể giúp ích được phần nào cho các em. Chúc các em học tập và làm bài thật tốt nhé.

BÀI VĂN KỂ VỀ 1 NGƯỜI LAO ĐỘNG TRÍ ÓC SỐ 1 (KỂ VỀ BÁC SĨ)
Em rất thích những công việc lao động trí óc, đặc biệt là nghề bác sĩ bởi đó là công việc cứu chữa bệnh cho mọi người. Gần nhà em có chú Nam là bác sĩ ở bệnh viện tỉnh, em rất ngưỡng mộ chú.

Chú Nam còn rất trẻ, dáng người chú thật cao. Người chú luôn thoang thoảng mùi thuốc nhè nhẹ rất dễ chịu. Chú là bác sĩ khoa nhi, bởi vậy chú rất dịu dàng và ôn nhu. Nụ cười luôn thường trục ở trên môi chú khiến người khác cảm thấy rất dễ gần và thân thiết. Đúng là như vậy, vì làm việc với các bạn nhỏ nhiều mà chú rất yêu thích trẻ con. Trẻ con ở trong khu luôn rất yêu quý chú, em cũng không ngoại lệ. Chú còn là người rất kiên nhẫn nữa. Mỗi khi trẻ em trong khu bị bệnh, khóc nháo không chịu khám bệnh, chú đều nở một nụ cười rồi tìm cách dỗ dành, chẳng mấy chốc mà đứa trẻ ấy đã ngoan ngoãn khám bệnh rồi.

Chú Nam là một người rất vui tính. Chú rất hay kể chuyện cười cho em nghe, những câu chuyện cười của chú rất thú vị, khiến em cứ cười mãi không thôi. Có những hôm chú phải trực ca đêm ở bệnh viện, sáng hôm sau mới về, trông chú có vẻ mệt mỏi lắm. Chú nói nghề làm bác sĩ thực sự trông vậy thôi nhưng rất áp lực. Mình làm sai là phải chịu trách nhiệm rất lớn vì đó là mạng người, bởi vậy nên phải rất cẩn thận. Nhưng cứu được người chính là niềm vui của những người làm nghề Y.
Em rất yêu quý chú Nam. Chú là một người vô cùng tuyệt vời, em sẽ học thật giỏi để sau này có thể được trở thành một người như chú.

BÀI VĂN KỂ VỀ 1 NGƯỜI LAO ĐỘNG TRÍ ÓC SỐ 2 (GIÁO VIÊN)
Gần nhà em là gia đình cô Hoa. Cô là một giáo viên tại một trường cấp 3 trong thành phố, cũng chính là nghề mà người ta nói là nghề lao động trí óc nhưng cũng vô cùng vất vả, đồng thời là nghề mà em yêu thích nhất.

Mỗi ngày, em đều thấy cô trong tà áo dài thướt tha hoặc bộ đồ nghiêm túc mà vẫn thoải mái đến trường. Cô nói, cũng là giáo viên nhưng vai trò của giáo viên cấp 3 lại không giống như giáo viên cấp 1. Nếu như cấp 1, giáo viên thực sự là người mẹ hiền, lo lắng để ý đến mọi mặt của học sinh, đồng thời cũng quản lý do học sinh còn nhỏ thì cấp 3 lại khác bởi những đứa con này đã bắt đầu lớn, có suy nghĩ riêng của mình rồi. Những sự quan tâm, sự để ý lo lắng hiếm khi được để lộ ra hoàn toàn, mà là sự thầm lặng.

Cô nói có những đêm thức khuya không phải vì bận rộn chấm bài, mà là bận suy nghĩ xem nên giải quyết vấn đề này vấn đề kia thế nào với học sinh của mình. Cô để ý từng chút một đến học sinh, đến cảm xúc những đứa con thân yêu. Mỗi lần nghe cô kể về học sinh của mình, em đều thấy trong mắt cô tràn ngập tình yêu thương. Các anh chị học sinh của cô thật hạnh phúc biết bao.

Cô Hoa càng khiến em thêm yêu thích công việc nhà giáo này hơn. Em sẽ cố gắng học thật giỏi để sau này có thể trở thành một giáo viên tuyệt vời như cô.