Viết thư, nếu được viết nhiều, rèn nhiều thì các em sẽ sớm quen thôi. Nội dung viết thư vô cùng phong phú, vì nó là hình thức nói chuyện gián tiếp của bản thân ta và đối phương, chẳng qua hai người không ngồi đối diện với nhau mà thôi. Viết thư hỏi thăm có lẽ là nội dung quen thuôc nhất với các bạn học sinh lớp 3 trong quá trình luyện viết thư phải không? Vậy nếu các em gặp một đề bài yêu cầu bản thân viết thư cho bạn để kể về một điều gì đó, ví dụ như một chuyến đi, một cuộc trải nghiệm hay là về thành thị - nông thôn chẳng hạn? Các em sẽ viết như thế nào? À, đọc đến đây thì hẳn có nhiều bạn dừng lại nghĩ ngợi rằng phải viết thế nào nhỉ, viết sao cho đúng đây nhỉ? Đừng quên đọc tiếp xuống dưới nhé, vì bên dưới chính là 2 bài văn viết thư cho bạn kể về thành thị hoặc nông thôn đấy, sẽ rất hữu ích cho các em. Chúc các em học tập thật tốt.

BÀI VĂN VIẾT THƯ CHO BẠN KỂ VỀ THÀNH THỊ

Hà Nội, ngày 21 tháng 12 năm 2017.

Hoa thân mến,

Là mình, Nga đây. Vừa rồi bố mẹ mình chuyển công tác lên thành phố nên cả nhà mình đã chuyển lên đây sống. Khung cảnh nơi phố thị sầm uất khiến em không thể nào rời mắt và vô cùng ấn tượng. Vậy nên hôm nay rảnh rỗi, mình đã quyết định viết thư kể cho Hoa nghe về thành thị nơi này.

Thật đúng với cái tên mà người ta đã dành cho nó, thành thị. Nơi đây không hề có những ngôi nhà mái ngói đỏ tươi với khoảng vườn rộng lớn, không có con đường nho nhỏ bên những cánh đồng xanh mướt. Mà chính là những tòa nhà chung cư thật cao tọa lạc, những công ty nước ngoài, những nhà máy xí nghiệp… Con đường cũng rộng lớn, được trải nhựa phẳng lì. Hai bên đường là nhà cửa san sát nhau. Những cửa hiệu, những tiệm tạp hóa, rất nhiều thứ, gì cũng có đủ cả.

Đặc biệt là ở thành thị, những khu chợ được thay thế bằng những siêu thị lớn. Có những quán cà phê, quán đồ ăn nhanh phục vụ cuộc sống hưởng thụ của người dân nơi đây. Dù đã sống ở đây được vài tháng nhưng mình vẫn chưa quen được đường đi, những con người cứ đan vào nhau, đường này nối với đường kia, đi ra đường nọ, khiến mình cảm thấy vô cùng khó nhớ. Trường học cũng là có rất nhiều. Dù ở thành thị nhưng các bạn trong lớp vẫn rất hòa đồng và dễ gần, khiến mình bớt cảm thấy cô đơn và lạc lõng hơn.

Mình nghĩ mình sẽ sớm yêu thành phố này thôi. Cuộc sống hiện đại cũng chính là điều mà mọi nơi đều hướng tới. Có lẽ, trong một ngày không xa, vùng quê của chúng ta cũng sẽ trở thành một nơi sầm uất thế này nhỉ? Thôi, thư cũng đã dài, mình dừng bút ở đây nhé. Hoa sớm hồi âm cho mình nha!

Bạn thân của cậu,

Nga.

BÀI VĂN VIẾT THƯ CHO BẠN KỂ VỀ NÔNG THÔN

Giao Thủy, ngày 20 tháng 08 năm 2018.

Khánh Linh yêu quý!

Linh có nhớ mình không Linh? Mình nhớ Linh lắm, mấy tháng hè này cậu có đi đâu chứ? Còn mình, mình được về quê ngoại chơi, đó là một vùng nông thôn nho nhỏ yên bình.

Quê ngoại chẳng phải là thành thị cao sang giàu có, chỉ đơn giản là một vùng đất làm nông bao đời qua với những người dân chân chất bình dị. Đầu làng là một cây đa lớn không biết đã ở đó bao nhiêu năm rồi. Chỉ biết từ khi em sinh ra, cây đã sừng sững một góc trời. Phía dưới gốc đa là những quán nước nho nhỏ, nơi nghỉ chân của các bác nông dân, những người con xa quê trở về. Đi trên con đường làng nho nhỏ, một bên là nhà cửa mái ngói đỏ tươi, một bên là khung cảnh thơ mộng. Nhà nào nhà nấy đều có một khu vườn trồng đủ loại rau xanh và cây trồng khác nhau khiến không khí trong lành chứ chẳng hề ô nhiễm chút nào.

Trước mặt là dòng sông trong vắt như tấm gương in bóng mây trời. Ngẫu nhiên sẽ có vài bông hoa súng tím ngắt mọc lên, như hoa cài mái tóc. Hàng liễu nghiêng người đung đưa trong gió, thật đẹp làm sao. Đi tiếp nữa sẽ thấy cánh đồng rộng lớn không rõ điểm kết thúc là đâu. Bông lúa nặng trĩu hạt, hương lúa thoang thoảng trong gió. Nơi đây chỉ có 1 trường Tiểu học, 1 trường cấp 2 và cấp 3. Dẫu vậy nhưng chất lượng học tập vẫn rất tốt đấy nhé. Ai nấy cũng đều rất gần gũi và dễ mến.

Thư có lẽ cũng đã dài, kỳ nghỉ hè cũng sắp kết thúc rồi, mình dừng bút tại đây nhé. Mong là lần sau trong bức thư hồi âm, Linh sẽ kể cho mình nghe về nơi cậu đã đi qua như thế nào nhé. Mình rất mong chờ đấy.

Bạn thân của Linh,

Ngọc.