Viết đoạn văn ngắn hoặc bài văn ngắn tiếng Việt lớp 3 miêu tả cây phượng vĩ và mùa hè tiếng ve hay nhất. Tà áo trắng bay bay trong gió, cánh phượng hồng theo gió nhẹ đậu lên vai, tuổi học trò, ai cũng yêu nhất cái sắc đỏ thắm của phượng rực lửa dù ít dù nhiều. Tuổi học trò, ai cũng một lần cùng đám bạn đứng ở lan can mà cầm gậy kéo cành phượng gần đó lại mà hái hoa. Tuổi học trò, ai cũng một lần lấy cánh phượng ép vào trang sách thành cánh bướm dập dờn, để rồi khi ra trường lại ngắm đến ngẩn ngơ. Biết bao năm qua, biết bao đời qua, phượng cứ như thế, bước vào trong tâm khảm mỗi cô cậu học trò một cách tự nhiên, rất khẽ và rất nhẹ. Cây đuốc khổng lồ rừng rực cháy giữa nắng hạ cứ như sáng mãi trong tâm trí, để rồi khi đọc đề bài miêu tả cây phượng, câu chữ cứ dạt dào mà tuôn ra. Nhưng đó chỉ là khi ta đã gắn bó và yêu thương biết mấy, còn với các em nhỏ học sinh lớp 3, mới rời khỏi cái cảm giác bỡ ngỡ ngày đầu đi học chưa bao lâu, cũng chưa gắn bó với từng thứ nơi trường học sâu đậm thì thế nào đây, hẳn là khó lắm phải không? Bởi vậy, chúng tôi đã quyết định đưa ra hai bài văn tả cây phượng lớp 3 để các em tham khảo, mong là các em sẽ viết được những bài văn thật tuyệt vời nhé.

BÀI VĂN TẢ CÂY PHƯỢNG NGẮN GỌN LỚP 3
Với tuổi học trò, cây phượng là loài cây vô cùng quan trọng đối với mỗi học sinh. Em cũng vậy, phượng vừa là loài cây em thích, vừa là loài cây mang cho em những cảm xúc xao xuyến.

Nhìn từ xa, phượng như mọi bức tranh sơn dầu đỏ khổng lồ. Phượng nằm ở trong trường em, cao hơn dãy nhà học bốn tầng. Thân cây to, sần sùi màu nâu thẫm mang theo dấu ấn nắng mưa của thời gian nên trên thân có những vết nấm mốc, đôi chỗ bị tróc một ít vỏ cây. Gốc cây xù xì, nổi lên trên mặt đất những chiếc rễ to như những con trăn nhỏ. Từng chiếc rễ giống như những chiếc ghế ngồi lí tưởng để lũ học trò chúng em ngồi mỗi giờ ra chơi. Phía trên, những cành cây to, rắn chắc tỏa ra tứ phía như những cánh tay người. Bao trùm lên đó là tán lá rộng, xòe ra khắp nơi. Lá cây phượng to nhưng mỏng, chia ra làm các nhánh lá nhỏ li ti, thưa thớt. Lá có màu xanh nhạt, lá già thì ngả vàng. Mỗi khi gió nhẹ thoảng qua, từng đợt lá lại rủ xuống mặt đất, tạo nên những thảm lá nhỏ trên một góc sân. Em thỉnh thoảng lại nhặt những chiếc lá cây rụng cành, tuốt ra rồi tung lên làm pháo bông hoặc đem ép vào những trang sách.

Khi đến mùa hè hoa phượng nở, những chùm hoa đỏ rực rỡ nở rộ dưới ánh mặt trời. Hoa phượng có năm cánh ôm lấy ở giữa là nhụy hoa. Từng bông phượng như những đốm lửa nhỏ, từng chùm hoa phượng lại giống như những chùm pháo bông đẹp đẽ. Phượng gắn với tuổi học trò, gắn với biết bao sự chào đón và chia ly đối với từng khoá học sinh. Đâu có thể dễ dàng tìm được loài cây mang đến những niềm cảm xúc tuyệt vời như vậy. Nụ cười và những giọt nước mắt, phượng chứng kiến hết. Tuổi thơ của em cũng đã gắn liền với phượng. Biết bao như những tháng ngày ngồi hóng mát dưới sân trường, cầm hạt phượng chơi đùa với bạn bè, gắn lên mái tóc một đóa phượng đỏ thắm... Rất nhiều kỉ niệm không thể quên được, cũng mãi mãi không quên được.

Với em, phượng như là một người bạn tâm giao lưu giữ những tuổi thơ đẹp đẽ. Phượng sẽ mãi là loài cây yêu thích của em.

BÀI VĂN TẢ CÂY PHƯỢNG LỚP 3
Em rất yêu thích những bóng cây nơi sân trường, những tán lá rợp mát xòe rộng ngập tràn kỉ niệm. Và có lẽ, em yêu nhất là cây phượng vĩ nơi góc sân trường.

Cây phượng vĩ này nép mình lặng lẽ nơi góc kín, nếu không để ý kĩ thì sẽ khó lòng mà thấy được vì nó bị che khuất bởi những tán cây rợn ngợp kia. Có khi, chỉ một ngày hè nóng nực, đứng trên lan can tầng ba mà đưa mắt nhìn ra khắp sân trường, hưởng thụ những cơn gió mát, có lẽ trong thoáng chốc sẽ thu được sắc đỏ thắm rực rỡ của những bông hoa phượng nở thành chùm ấy. Từng bông hoa như cánh bướm dập dờn, đan cài vào nhau, cứ thế lấp lánh, như rực lên dưới nắng chói chang. Gốc cây phượng ấy chính là nơi bí mật của em, nơi đây rất yên tĩnh và mát mẻ.

Cầm một cuốn sách, ngồi dưới gốc cây mà đọc, mà lắng nghe lòng mình, lắng nghe tiếng chim kêu, lắng nghe tiếng gió xào xạc, thưởng thức hương hoa dịu nhẹ, hương lá thanh thanh thì còn gì tuyệt vời hơn nữa. Có những chiều ra về ngủ quên dưới gốc cây, khi em tỉnh dậy, toàn thân đã tràn ngập lá và hoa, sắc trắng tinh khôi của tấm áo học trò như được tô điểm. Những ngày cuối năm học, em dạo bước tới chỗ cây phượng, nhặt lấy những cánh hoa mềm mà đem về ép vào trang sách, thêm một dấu ấn kỉ niệm thời học trò. Cây như người bạn của em vậy. Mỗi lần có chuyện không vui ở trường, chỉ cần ngồi dưới gốc cây, dựa lưng vào thân cây màu nâu xù xì thô ráp là mọi khó chịu dường như tan biến hết cả.

Em rất yêu cây phượng này. Em ước gì nơi đây vẫn sẽ luôn là nơi bí mật của em, là người bạn tuyệt vời của riêng e suốt những năm tháng tiếp theo dưới mái trường thân yêu.