Xung quanh chúng ta có rất nhiều mối quan hệ và những người làm các công việc khác nhau. Điển hình như ở nơi chúng ta sống, từ cô lao công quét rác đến các chú dân quân tự vệ là những người không thể không kể công lao. Bên cạnh đó, có một người luôn cần mẫn hằng ngày chăm lo cho khu phố mà không hề kể công, đó là bác tổ trưởng dân phố. Bác tổ trưởng dân phố luôn có trách nhiệm giữ cân bằng trật tự của tất cả các hộ gia đình, quan tâm kịp thời thăm hỏi hay giải quyết các vấn đề dân sự lặt vặt trong khu phố. Vì vậy, bác như một người hùng thầm lặng. Để có thể miêu tả bác, các em cần quan sát để tả từ vóc dáng, gương mặt, cử chỉ của bác. Tiếp theo có thể tả chi tiết đến hành động, đặc điểm riêng của bác tổ trưởng, công lao của bác giúp đỡ mọi người thế nào? Dưới đây là hai bài văn mẫu chúng tôi muốn gửi đến các em, mong là sẽ có tác dụng giúp các em tham khảo để nắm rõ đề bài.

BÀI VĂN TẢ BÁC TỔ TRƯỞNG DÂN PHỐ
Trong khu phố của em sống có rất nhiều hộ gia đình. Mặc dù vậy, nề nếp sinh hoạt và trật tự của khu phố luôn được chấp hành nghiêm chỉnh. Đó là nhờ một phần lớn vào công lao của bác Ba – tổ trưởng tổ dân phố.

Bác Ba năm nay đã ngoài 50 tuổi, nhà bác ở ngay đầu khu phố nên mỗi sáng hoặc tối, em lại được dịp thấy bác đi bộ dọc cả khu phố dài quan sát cũng như chào hỏi mọi người. Người bác dong dỏng cao, em chỉ đứng qua hông bác một tí. Mỗi khi đi làm việc cho trật tự khu phố, em thấy bác lại mặc bộ đồ màu xanh sẫm như vải áo chú bồ đội. Bộ quần áo được vợ bác là ủi phẳng phiu khoác lên thân hình hơi gầy của bác. Bác còn hay đội chiếc mũ cối, bình thường bác rất hiền từ nhưng khi đã lớn tiếng quát những người làm sai nội quy thì thật nghiêm khắc và đáng sợ.

Gương mặt bác Ba dài, gò má xương xương hằn lên nếp nhăn của tuổi tác. Tuy nhiên đôi mắt đen sáng quắc của bác vẫn rất tinh anh. Bác không cần kính lão vẫn có thể xem sách báo một cách dễ dàng. Sống mũi bác cao và thẳng, miệng lúc nào cũng mím lại như trầm tư điều gì. Cũng vì thế mà bác Ba trở thành nhân vật thần bí và như thể thét ra lửa trong mắt lũ nhóc trong phố. Thế nhưng bác nhìn nghiêm khắc vậy thôi chứ rất dễ gần. Ai có việc gì khó khăn, chỉ cần nhờ một tiếng bác liền vui vẻ đến giúp sức.

Nhờ có bác và đội trật tự mà khu phố lúc nào cũng sạch đẹp và kỉ luật tốt. Đã mấy lần khu phố em ở được vinh danh khu phố văn hóa. Em và mọi người trong phố rất yêu quý và kính trọng bác.

BÀI VĂN TẢ BÁC TỔ TRƯỞNG DÂN PHỐ SỐ 2
Nhà em nằm ở giữa một khu phố nhỏ yên bình, ở ngoại ô thành phố. Cách vườn cây là đến hai nhà hàng xóm sát vách. Trong đó, có một vị hàng xóm rất đặc biệt, đó là bác Ngọc, tổ trưởng tổ dân phố.

Bác Ngọc là cái tên được cả khu phố vui vẻ và quý mến khi nhắc đến. Bác góa vợ, con gái lại lấy chồng trên thành phố nên bác sống một mình trong căn nhà nhỏ. Chính vì thường ngày bác rất tốt bụng, hễ có ai cần giúp bác đều xắn tay áo không nề hà mà đến giúp hết sức. Em không biết năm nay bác bao nhiêu tuổi, chỉ thấy bác thường mặc bộ đồ Tàu lịch sự và đẹp đẽ như mấy diễn viên trên phim. Mái tóc muối tiêu của bác được chải gọn về sau đầu, để lộ cái trán hơi hói nhẵn bóng.

Dáng người bác đậm chứ không gầy, thế nhưng mỗi bước đi đều nhanh nhẹn khỏe khoắn chứ không hề có dấu hiệu của tuổi già. Cứ mỗi sáng bác lại đạp xe một vòng quanh khu phố kiểm tra tình hình, quay về nhà đọc báo, xem thời sự và làm vài việc của khu phố. Nhà bác có một vườn cây ăn trái rộng, đây là khu vui chơi lý tưởng của đám con nít trong khu phố. Bác cũng rất thoải mái, bác nói mình bác ăn không hết nên mấy đứa cứ hái mà ăn. Chỉ chờ có vậy, chúng tôi ùa lên hái nào là xoài, ổi, mận, cóc,... ăn đến no nê. Mỗi lần như thế, bác cười hiền từ rồi chuẩn bị nước cho chúng tôi rửa tay chân nữa.

Bác Ngọc rất được lòng mọi người bởi tính tình thẳng thắn và trách nhiệm với công việc của mình. Khu phố nhờ có bác mà quy củ hơn hẳn, không có gia đình nào đánh nhau hay trộm vặt nữa. Em rất quý người hàng xóm đặc biệt này.