(Nhớ con sông quê hương – Tế Hanh)Con sông quê hương, những câu thơ của Tế Hanh gợi nhớ về trong kí ức tôi về con sông quê hương, một dòng sông rất đỗi thân thương, dịu dàng như lòng mẹ, ôm đám trẻ thơ chúng tôi vào lòng. Có lẽ quê ai cũng có một con sông chảy qua, lưu giữ những kỉ niệm vui buồn khác nhau, khắc sâu vào trong tâm trí bản thân. Những bài học trên lớp đầu tiên luôn là dạy chúng ta phải nhớ tới quê hương mình, tới những gì thân thuộc quý giá nhất. Và, con sông quê hương là một trong những gì quý giá nhất ấy. Vậy, tả về dòng sông quê hương thì tả thế nào? Có khó hay không, hay là rất dễ, đặc biệt là với học sinh lớp 3 – một học sinh Tiểu học? Để tìm kiếm đáp án, các bạn hãy đọc 2 bài văn tả dòng sông quê hương của học sinh lớp 3 dưới đây nhé.

BÀI VĂN TẢ DÒNG SÔNG QUÊ EM NGẮN GỌN HAY LỚP 3
Hình ảnh cây đa, bến nước hay con đò đều là những hình ảnh vô cùng quen thuộc của làng quê. Đối với em cũng vậy, mỗi khi đi đâu xa, em lại nhớ về con sông quê em.

Dòng sông ấy rất đẹp! Vào buổi sáng sớm khi ông mặt trời thức dậy ban phát những đồng tiền vàng đầu tiên xuống mặt nước, dòng sông yêu kiều khoác lên mình tấm áo màu hồng đào đẹp tuyệt. Trưa đến, dòng sông khoác lên mình tấm áo màu thiên thanh tao nhã như phản chiếu bầu trời bên kia trái đất. Dòng sông lười biếng ngắm nhìn một vài gợn mây trắng lững lờ trôi, trò chuyện cùng nắng cùng gió và cùng với những hàng liễu xanh rủ bóng mát xuống mặt sông.

Chiều về, dòng sông thay tấm áo màu thiên thanh tao nhã thay vào đó là tấm áo màu đỏ cam rực rỡ của ánh hoàng hôn cuối ngày, trông dòng sông lúc này kiêu sa và quý phái hệt như một nàng công chúa. Màn đên dần buông xuống, dòng sông khoác lên mình chiếc áo nhung đen tuyền huyền bí đính hàng vạn ngôi sao lấp lánh như những viên pha lê tinh xảo. Bầu trời còn ưu ái cài vào ngực áo một chiếc huy hiệu là mặt trăng màu bạc tuyệt đẹp.

Em rất yêu con sông quê em. Dù sau này có đi đâu xa, em vẫn sẽ luôn nhớ về hình ảnh dòng sông hiền hòa ôm ấp lấy xóm làng trù phú, thân thương.

BÀI VĂN TẢ DÒNG SÔNG QUÊ EM SỐ 2
Quê hương! Hai tiếng gọi đó sao mà thân thương chi lạ! Quê hương đối với em chính là hình ảnh của làng quê thân thuộc và một trong số đó là hinh ảnh của dòng sông êm đềm chảy.

Dòng sông này rộng tầm khoảng ba ki-lô-mét, dài bao nhiêu em chẳng rõ, lòng sông rất rộng đủ cho thuyền bè qua lại như mắc cửi. Hai bên bờ, những thảm xanh mát trải dài bất tận cùng với những hàng liễu xanh rủ bóng xuống mặt sông. Dòng sông này đặc biệt hơn những dòng sông khác ở chỗ bốn mùa nước sông luôn có màu hồng đào đẹp mắt. Từ xa nhìn lại dòng sông trông hệt như một dải lụa đào mềm mại ôm ấp lấy xóm làng trù phú thân thương.

Dòng sông này mỗi năm cung cấp cho làng em một lượng nước rất lớn phục vụ cho trồng trọt và sản xuất. Nhờ lượng phù sa lớn trong nước nên cây trồng nơi đây luôn xanh tốt. Dòng sông cũng cho làng em một lượng thủy sản lớn bao gồm rất nhiều loài cá nước ngọt, tôm nhỏ…phục vụ cho đời sống của một bộ phận người dân làng nghề chài lưới. Mỗi buổi chiều hè, em lại cùng những người bạn ra sông tắm mát, đùa vui.

Em rất yêu con sông quê em. Mỗi khi đi xa trở về làng, em đều nghĩ ngay đến hình ảnh con sông hiền hòa này.