Quan tâm chia sẻ và giúp đỡ mọi người là 1 trong những điều rất nên làm trong cuộc sống hiện nay nhất là khi khoảng cách giầu nghèo ngày càng nới rộng. Rất nhiều người giầu có cuộc sống sung túc đầy đủ và dư giả. Nhưng cũng rất nhiều người có cuộc sống khó khăn không có mà ăn. Vì thế biết chia sẻ, biết giúp đỡ những người khó khăn hơn mình là việc làm rất cần thiết nó cũng được đúc kết trong câu tục ngữ Lá lành đùm lá rách mà các cụ ngày xưa để lại để khuyên nhủ các con cháu biết giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn. Cụ thể bài văn giải thích, chứng minh và nghị luận về câu tục ngữ này được vforum.vn hướng dẫn dưới đây để các bạn tham khảo

Bài văn mẫu chứng minh câu tục ngữ “Lá lành đùm lá rách”
Một trong những đạo lý truyền thống của ông cha ta từ xưa đến nay đó chính là tinh thần tương thân tương ái, sẻ chia trong cuộc sống. Đó là thứ tinh thần cao quý, có thể giúp con người ta vượt qua bất kỳ khó khăn, thử thách nào. Điều này đã được ông cha ta đúc rút qua câu tục ngữ “Lá lành đùm lá rách”.

Qua câu tục ngữ trên, ông cha ta muốn gửi gắn đến con cháu muôn đời bức thông điệp gì? “Lá” ở đây là hình ảnh mang tính biểu tượng. “Lá lành” là tượng trưng cho những cuộc sống đầy đủ, ấm no,hạnh phúc, trong khi đó, “lá rách” lại tượng trưng cho những mảnh đời bất hạnh, thiếu thốn, đau khổ trong cuộc sống . “Đùm” là động từ mang nghĩa đùm bọc, sẻ chia, giúp đỡ. Như vậy, với câu tục ngữ ngắn gọn và sâu sắc, ông cha ta đã khuyên nhủ con cháu muôn đời bài học về cách chia sẻ, tương trợ, giúp đỡ lẫn nhau giữa người với người trong cuộc đời.

Đây là một quan niệm hoàn toàn hợp lý và có ý nghĩa. Thật vậy, con người sinh ra trong cuộc đời không phải ai cũng có cho mình một cuộc sống như mình mong muốn. Có những người khi sinh ra đã bị tật nguyền, mặc những căn bệnh bẩm sinh, hoàn cảnh gia đình thiếu thốn, mất mát,..Cũng trong khi đó, có những người sinh ra đã có một cuộc sống trọn vẹn, hạnh phúc. Mà một xã hội có ý nghĩa, để phát triển được, thì xã hội ấy cần có sự sẻ chia, sẻ chia giữa những người giàu và nghèo, đầy đủ và khó khăn, Một sự giúp đỡ lúc hoạn nạn, nghịch cảnh cũng giống như một ngọn lửa ấm áp sưởi ấm tâm hồn lạnh giá, tan vỡ của một trái tim đang chứa đầy khổ đau. Dù chỉ nhỏ hay là lớn, nhưng nó cũng đáng quý và đáng trân trọng vô cùng. Bác Hồ trong nạn đói năm 1945 đã kêu gọi nhân dân góp gạo cứu đồng bào với khẩu hiệu “Một miếng khi đói bằng một gói khi no”, người dân trên khắp mọi miền đất nước góp gạo nuôi chiến sĩ, bộ đội. Ngày nay, sự sẻ chia, tương thân tương ái cũng được thể hiện rất rõ, ngày càng nhiều những tổ chức từ thiện, những tấm lòng hảo tâm đứng lên kêu gọi quyên góp để giúp đỡ những mảnh đời khó khăn trong cuộc sống. Ngọn lửa của trái tim nhân ái như được lan ra với toàn dân tộc.

“Lá lành đùm lá rách” là một đạo lý truyền thống của dân tộc, nó giúp xã hội ngày một gắn kết, tình yêu thương giữa con người ngày càng đi lên, đời sống ngày càng phát triển, xóa đói giảm nghèo. Và vì cho đi là nhận lại. Khi ta biết sẻ chia, đùm bọc, giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn, ta cũng sẽ nhận lại cho mình được sự thanh thản, nhẹ nhõm trong tâm hồn, sự yêu mến, cảm kích của những người xung quanh, để rồi đổi lại khi chính bản thân cần sự giúp đỡ, họ cũng luôn sẵn sàng trợ giúp ta. Có những người cả đời làm từ thiện nhưng họ không mong nhận lại được cái gì cao cả mà chỉ đơn thuần là trái tim hô rung cảm, yêu thương với người khác, họ cho đi với ước nguyện hướng về một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Do đó, mỗi con người trong cuộc sống luôn cần biết yêu thương, sẻ chia đối với những người khác, đặc biệt là những người có hoàn cảnh khó khăn. Cần hiểu rằng, sẻ chia không nhất thiết cứ là vật chất mới đáng quý, mà sẻ chia còn sẻ về mặt tinh thần, có nhiều giúp nhiều, có ít giúp ít, nhưng quan trọng nhất, sự sẻ chia ấy cần xuất phát từ chính trái tim, thay vi vụ lợi hay cầu danh vọng. Những con người khi cộng đồng cần họ, họ quay lưng lại, vô cảm , xa lánh với những mảnh đời khó khăn trong xã hội là những kẻ thật đáng phê phán biết bao. Mỗi người cần ý thức được vai trò và trách nhiệm của mình đối với cộng đồng và xã hội để luôn cư xử, hành động một cách vị tha nhất.

Một xã hội phát triển là một xã hội mà ở đó những cá nhân luôn yêu thương, đùm bọc, cùng hướng về mục tiêu chung, mà căn cốt của điều đó, con người cần phải biết sẻ chia, giúp đỡ lẫn nhau, có như thể cuộc sống mới ngày càng tốt đẹp, giàu tình yêu thương, vị tha.