Mỗi chúng ta như một lữ khách trong cuộc đời đi tìm cái đẹp của cuộc đời. Có những vẻ đẹp bình dị ở ngay trước mắt, cũng có những vẻ đẹp khuất lấp ẩn sau bao lớp bụi bặm của đời sống mà nếu chỉ sống hời hợt, ta sẽ không thể nào phát hiện và trông thấy. Có người lầm tưởng rằng cái đẹp là điều gì đó cao xa, để rồi cứ đi tìm mãi nhưng cái nhận lại chỉ là hư vô. Cuộc sống còn bao cái đẹp ở ngay trước mắt, đang đợi ta đến ngắm nhìn và thưởng thức đấy thôi! Đó là vẻ đẹp của dòng sông quê, là tiếng gõ thuyền chai của những người dân làng biển, là hình ảnh cánh cò bay trong rang chiều. Những bài làm văn mẫu dưới đây sẽ giúp các bạn miêu tả một trong những vẻ đẹp của cuộc sống quanh ta đó là cảnh bình minh trên cánh đồng lúa chín quê hương. Những bài làm văn mẫu dưới đây sẽ giúp các bạn miêu tả vẻ đẹp ấy. Khi miêu tả, các bạn cần tả theo một trình tự nhất định, có sử dụng các biện pháp nghệ thuật để bài viết them sinh dộng, hấp dẫn. Chúc các bạn thành công!

Tả cảnh bình minh trên cánh đồng lúa chín quê em
Cánh đồng lúa chín vàng ươm với tiếng chim kêu trong sự yên ả thanh bình mang 1 nét đẹp rất hay ho và này nọ

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 1 TẢ CẢNH BÌNH MINH TRÊN CÁNH ĐỒNG LÚA CHÍN QUÊ EM
Quê hương- mỗi khi hai tiếng đó vang lên lòng tôi lại rộn lên nhớ đến bao vể đẹp của quê mình. Ai đi xa quê mà chẳng nhớ đến dòng sông quê như một dải lụa bồng bểnh ngày ngày trôi để tưới tắm cho ruộng đồng, vườn tược quê hương them xanh tươi. Còn tôi, tôi lại yêu biết bao cảnh bình minh trên cánh đồng lúa chín quê hương.
Sáng hôm ấy, tôi thức dậy từ rất sớm. Tôi nhẹ nhàng bước trên con đường làng quê.Con đường này là con đường ngày nào tôi cũng đi đến trường. Lúc đó, ông mặt trời còn chưa thức giấc, làn sương của buổi sớm giăng mắc trên từng con ngõ, từng chiếc lá, bông hoa. Làn sương sớm đọng lại trên những chiếc lá lúa trông như những viên pha lê mới tuyệt đẹp làm sao!
Thế rồi, ông mặt trời cũng thức dậy. Bầu trời đã trở nên xanh hơn chứ không còn là một màu xám xịt như ban nãy. Những tia nắng hồng của ngày mới đã dần dần chiếu xuống cánh đồng. Lúc này, cả cánh dồng quê hương tôi như được khoác trên mình một bộ áo mới, tinh khôi hơn, đep đẽ hơn và lộng lẫy hơn! Những tia nắng của ngày mới ban phát xuống khiến cánh đồng như khoác trên mình một bộ xiêm y màu hông nhạt và trông thật giống một thiếu nữ đang ở tuổi mười bảy, mười tám. Nắng lên, lúc này những hạt sương buổi sớm dần tan ra…
Lúc này đây mới là cảnh bình minh thật sự! Chị gió đang trêu đùa với những bông lúa, khiến chúng cũng ngả dần đi vì nặng. Tiếng chim hót líu lo như hát vang mãi bài ca ngời ca cảnh bình minh trên quê hương, như ngơị ca vẻ đẹp tuyệt diệu của quê tôi. Đây cũng là lúc những người học sinh bắt đầu tung tang cất bước đến trường, họ vừa đi vừa nhảy chân sáo, không ngừng trầm trồ ngợi khen vẻ đẹp của quê hương. Những bác nông daab, vào lúc này đây, cũng vội vàng chuẩn bị những dụng cụ cần thiết để ra dông flamf việc bắt đầu một ngày lao động mới. Họ vừa đi, nét mặt vui tươi, phấn khởi, ngập tràn tinh thần lao động, yêu nghề. Dưới kia, những bông lúa cũng như đang vui với niềm vui của con người vậy! Tất cả, tất cả tạo thành một bức tranh đa sắc màu, lộng lẫy và rực rỡ.
Yêu cảnh bình minh trên cánh đồng lúa quê mình, tôi càng hiểu rõ rằng con người quê tôi đã vất vả lao động như thế nào để tạo ra cái đẹp như vậy. Đó là cái đẹp của thiên nhiwwn, lại vừa là cái đẹp do con người tạo nên và lại là cái đẹp có ích. Tôi tin rằng, sau này, mỗi người dân quê tôi khi đi xa, chắc hẳn đều nhớ đến cánh đồng lúa quê mình. Đó là vẻ đẹp luôn hiện diện ngay trong mắt tôi và vì thế, tôi sẽ mãi luôn trân trọng, nâng niu nó!