DÀN Ý NGHỊ LUẬN VỀ BỆNH VÔ CẢM TRONG XÃ HỘI HIỆN NAY
1.Mở bài
- dẫn dắt nêu vấn đề nghị luận
2. Thân bài
a. Giải thích
- vô: không , cảm : tình cảm , cảm xúc
=> vô cảm : không có tình cảm , cảm xúc , thờ ơ , lạnh nhạt trước mọi thứ xung quanh
b. Thực trạng , biểu hiện
- thực tế cuộc sống, vô cảm là một căn bệnh hết sức nguy hiểm là lây lan từ người sang người
- vô cảm có nhiều biểu hiện
+ vô cảm với chính cuộc sống của chúng ta: k lo cho bản thân , k nghĩ đến tương lai , mặc kệ nó đến đâu thì đến
+ vô cảm với những người thân , những người xung quanh : bố mẹ , ông bà , anh chị em
+ vô cảm với những người cần sự giúp đỡ : thấy bạn học yếu hay bị bắt nạt k giúp đỡ , thấy tai nạn ngoảnh mặt làm ngơ
…..
c. Nguyên nhân , tác hại
- do bản chất con người : ích kỉ
- do đời sống xã hội ngày càng phát triển với những công nghệ khoa học tiên tiến , con người ngày càng phụ thuộc vào chúng, bị cuốn vào chúng mà quên mất đến xung quanh
- chính điều đó sẽ khiến con người ngày càng xa nhau hơn , và dần dần những mối quan hệ sẽ bị phá vỡ
- nó có khiến con người ngày càng ích kỉ thậm chí có những hành động trái lương tâm đạo đức
d. Phê phán : những con người vô cảm , lạnh nhạt thờ ơ
d. Liên hệ bản thân
- bản thân mỗi người phải tự ý thức cho mình tính nguy hại của bệnh vô cảm
- sống yêu thương hơn , tình nghĩa hơn
3. Kết bài
- Nếu ý kiến bản thân

BÀI LÀM MẪU NGHỊ LUẬN VỀ BỆNH VÔ CẢM
Có người đã từng nói răng :” Nơi lạnh nhất trên thế giới, không phải là Bắc Cực mà là nơi k có tình thương.” Tình thương giúp con người với con người xích lại gần nhau hơn..thế nhưng hiện nay con người trở nên lạnh nhạt ,sống ích kỉ chỉ nghĩ cho bản thân và nó đã trở thành căn bệnh mang tên “ vô cảm” cần có phương pháp chữa trị khẩn cấp.

"Bệnh vô cảm “ là căn bệnh đang được mọi người quan tâm và trăn trở.Trước hết , ta cần hiểu “ vô cảm” có nghĩa là gì ? ‘vô”là không còn “ cảm “ là tình cảm , cảm xúc, vậy vô cảm tức là không có cảm xúc , thờ ơ trước mọi thứ xung quanh , trước mọi thứ dù tốt , dù xấu , dù cần thiết hay vô ích. Tại sao vô cảm lại là bệnh ? Bởi có sự lây lan từ người sang người , nếu không có biện pháp hiệu quả thì sẽ lan rộng ra cả cộng đồng. Vô cảm là ta thờ ơ với chính bản thân chúng ta , nếu không biết nghĩ đến tương lai, chỉ biết sướng bây giờ còn mai sau tính sau , ung dung lười nhác, không chịu học hành đến nơi đến chốn , đua đòi những thói hư tật xấu , dần dần bị tha hóa . Vô cảm còn là sự thờ ơ với chính người thân của mình : Liệu khi bố mẹ , ông bà ốm đau bạn có được một lời hỏi thăm , lên đại học .Hay đi bất cứ nơi đâu xa nhà khi bố mẹ hay gọi điện hỏi thăm liệu bạn có biết trân trọng hay cảm thấy khó chịu bực bội , phiền phức quá : “mình lớn rồi chứ có phải trẻ con nữa đâu “…Vô cảm cũng là sự ngoảnh mặt làm ngơ trước những mảnh đời bất hạnh,những con người cần sự giúp đỡ: khi ra đường gặp một người bị tan nạn, bạn có sẵn sàng dừng xe đến cứu người ta hay coi đó như không phải chuyện của mình? Bạn không hiểu bài đến nhờ sự giúp đỡ thì gắt gỏng , khó chịu.hay thấy bạn bị bắt nạt không những khong giúp đỡ mà còn đứng cổ vũ , thậm chí còn quay clip tung lên mạng với sự hả hê. Khi con người ta đầy đủ quá phải chăng không cần biết đến người xung quanh mà chỉ biết tận hưởng riêng mình. Bởi lẽ một phần cũng do mỗi người đều mang trong mình sự ích kỉ nhất định nhưng nguyên nhân trực tiếp dẫn đến căn bệnh “lâm sàng” ấy là sự phát triển của đời sống xã hội , đô thị hóa với những khoa học công nghệ tiên tiến vì thế mà hộ phải sống vội vàng để theo kịp thời đại , họ bị cuốn vào vòng xoay ấy dẫn đến họ không có thời gian dành cho những thứ gì khác ngoài công việc. Một vài thiếu gia,tiểu thư được bố mẹ sắp xếp quản lý, vạch sẵn đường hướng đi mặc dù không biết có phù hợp với mình hay không nhưng không quan tâm , thây kệ. Bố mẹ bảo sao con làm như thế. Vô cảm là một thứ bệnh thật sự nguy hại, nó khiến khoảng cách giữa con người với con người xa nhau hơn , dần dần phá vỡ những mối quan hệ đã từng xây đắp. Xưa kia , bạn bè sang nhà nhau chơi là quý bởi được tụ họp nói chuyện chia sẻ những tâm tư của mình nhưng giờ đây ai cũng đã có chiếc điện thoại làm bạn , mặc dù gần bên nhau nhưng không một lời trò chuyện. Đặc biệt là thế hệ trẻ , những chủ nhân tương lai …nếu căn bệnh ấy cứ thế tiếp diễn thì liệu đất nước sẽ như thế nào ? Quả thật đó là mối hiểm họa vô cùng lớn cho xã hội? Chúng ta , bản thân mỗi người phải tự ý thức được tác hại của sự vô cảm nó đang làm mất đi truyền thống thiêng liêng quý giá của dân tộc ta bao đời nay là tình thương giữa con người với con người. Vì thế hãy yêu thương nhiều hơn , hãy bao dung , sống tình nghĩa nhiều hơn bởi :” Hãy cho đi bạn sẽ nhận lại nhiều hơn thế nữa “

Người ta có câu “ người với người sống để yêu nhau “ vậy không có tình thương thì sống còn có ý nghĩa gì nữa . Vậy nên hãy trao cho nhau hơi ấm , sự ấp áp tình người có như thế bệnh “ vô cảm “ mới bị loại bỏ khỏi xã hội loài người.
Sora-VFORUM.VN

Bệnh vô cảm là căn bệnh xuất hiện rất nhiều trong xã hội hiện nay khi nhiều người chạy theo tiền bạc hơn là tình cảm sẵn sàng lợi dụng lòng tốt của người khác để có lợi cho mình và từ đó làm rất nhiều người mất niệm tin vào con người và xa hội hiện tại. Từ đó dần hình thành bệnh vô cảm thờ ơ khi đối diện với nhiều trường hợp nhất là trong thời đại 4.0 những vấn đề nóng nhức nhối được chia sẻ và nhiều người biết rất nhiều. Trên mạng xã hội cũng share rất nhiều về những clip liên quan tới bệnh vô cảm cũng như giải thích tại sao lại càng nhiều người vô cảm với những hành vi xấu mà không ra tay trợ giúp.