Con người đến với cuộc đời trên muôn vạn cung đường phong phú khác nhau và mỗi chúng ta luôn có khao khát sống đẹp hơn. Văn học tồn tại song hành cùng chặng đường sống của con người và mỗi người nghệ sĩ ví như những người hát rong trên mọi cung đường nhân loại, họ đã không ngừng vang mãi bài ca vì con người, vì cuộc sống. Do ảnh hưởng của quá trình tiếp nhận, mỗi người đọc, tùy vào tâm lý, lứa tuổi, giới tính và sở thích, tầm tiếp nhận khác nhau mà tạo ra những ý nghĩa khác nhau cho tác phẩm. Với cách kết thúc truyện cũng vậy, mỗi chúng ta cũng sẽ có những suy nghĩ riêng. Những bài làm văn mẫu dưới đây sẽ giúp các bạn viết cách kết thúc khác cho cổ tích “Thạch Sanh|”.hoặc từ đó, các bạn cũng có thể tham khảo để có những kết thúc theo ý của cá nhân mình. Chúc các bạn thành công!

Tưởng tượng một kết thúc khác cho truyện Thạch Sanh hay nhất
Kết thúc câu truyện Thạch Sanh cũng rất có hậu và hợp lý, tuy nhiên chúng ta cũng có thể viết nhiều cách kết thúc khác cho truyện này

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 VIẾT KẾT THÚC KHÁC CHO TRUYỆN THẠCH SANH
Vua sai bắt mẹ con Lý Thông giao cho Thạch Sanh trừng phạt. Vua bảo với chàng:
  • Hai kẻ này đã làm nhiều tội ác, đặc biệt với con nên con muốn định đoạt thế nào là quyền của con.
Thạch Sanh chưa kịp trả lời, Lý Thông liền hét lớn:
  • Ta không có tội gì hết. Nếu không có ta cưu mang hắn, hắn sẽ không có ngày hôm nay!
Thạch Sanh mỉm cười:
  • Phải nếu không có anh, ta sẽ mãi ở gốc đa làm nghề đốn củi sống qua ngày.
Rồi không nói không rằng, Thạch Sanh lặng lẽ gảy một khúc đàn. Âm thanh trầm lắng vang lên, nhẹ nhàng mà da diết. Ngay lập tức, hai mẹ con Lý Thông mặt tái đi, chân tay bủn rủn, đầu óc hắn quay cuồng. Hắn hồi tưởng lại những chuyện hắn đã làm vì những danh vọng, toan tính mà hắn muốn đọc được. Khúc đàn vừa dứt, Lý Thông quỳ sụp xuống:
  • Ta đã làm nhiều chuyện thất đức với Thạch Sanh, mong cậu tha thứ cho ta...
Thạch Sanh vội đỡ Lý Thông đứng dậy, cầm tay và nói những lời chân thành từ trái tim:
  • Anh đã nhận ra sai lầm là điều tốt lắm rồi. Tôi không muốn trừng phạt anh gì cả. Tôi cho anh về quê mong anh có thể tu tâm tích đức, lương thiện mà làm ăn. Nếu anh còn làm những chuyện xấu, không phải tôi mà chính ông trời sẽ trừng trị anh.
Hai mẹ con Lý Thông vội vàng cúi lạy Thạch Sanh. Từ đó, họ về quê, làm lụng ruộng vườn còn Thạch Sanh trở thành một vị vua anh minh, được cả đất nước yêu mến.
Một hôm, chàng nghe tin Ngọc Hoàng sai Thiên Lôi đến trừng phạt Lý Thông. Khi Thiên Lôi đã giơ chiếc chùy của mình định vung sét, có một bàn tay vội cản lại, đó là Thạch Sanh. Chàng bảo:
  • Hắn đã lương thiện làm ăn, hà cớ gì Ngọc Hoàng còn sai ngươi tới?
Thiên Lôi gằn giọng:
  • Đó là bởi cậu rộng lượng tha thứ cho hắn. Tội của hắn chỉ lương thiện làm ăn thôi chưa đủ nên tốt nhất để hắn chết đi.
Thiên Lôi một lần nữa vung chùy. Thạch Sanh vẫn ra sức can ngăn:
  • Đừng, tôi sẽ nghĩ cách. Hắn sẽ có đóng góp cho đất nước, nhân dân.
Thiên Lôi đành thôi về tâu với Ngọc Hoàng. Ngọc Hoàng tạm tha chết cho Lý Thông. Nhưng điều này lại làm cho Thạch Sanh trăn trở. Chàng suy nghĩ không biết phải cho Lý Thông làm gì để cứu mạng hắn.
Đúng lúc ấy, ở phía Bắc có giặc ngoại xâm, thay vì để Tướng quốc cầm quân, Thạch Sanh quyết định cho gọi Lý Thông. Sau khi nghe trọng trách to lớn, Lý Thông vội vàng lắc đầu:
  • Thưa hoàng thượng, thần không làm được đâu ạ.
Thạch Sanh vẫn từ từ khuyên bảo:
  • Anh cứ yên tâm, ta nhìn thấy tài cầm quân của anh nên mới giao nhiệm vụ quan trọng này.
Ngập ngừng một lúc, chàng nói thêm:
  • Thực ra Ngọc Hoàng trên trời không có ý tha chết cho anh. Giờ anh phải lập được chiến công thì may ra mới được thoát tội. Các tướng quốc sẽ giúp ngươi.
Lý Thông nghe vậy cũng an tâm đồng ý.
Trận chiến năm ấy rất ác liệt, nhưng nhờ tài cầm quân của Lý Thông, hắn thậm chí còn suýt hy sinh tính mạng cuối cùng cũng giành chiến thắng. Họ trở về trong sự chào đón hân hoan của nhân dân cả nước. Thạch Sanh cảm thán:
  • Các ngươi đã chiến đấu hết mình, quả đáng khen. Ta sẽ trọng thưởng cho tất cả các vị tướng và binh lính tham gia lần này. Riêng Lý Thông, ta sẽ phong cho ngươi một chức quan trong triều đình.
Lý Thông kính cẩn chắp tay:
  • Bẩm vua, thần chỉ làm đúng trách nhiệm của mình, cố giữ được cái mạng này. Từ lâu, thần không còn muốn vướng vào chốn quan trường.
Đúng lúc đó, có người xuống báo cho Thạch Sanh biết Lý Thông được tha mạng. Lý Thông cảm động khôn xiết, không ngừng tạ ơn Thạch Sanh.
Từ đó hắn lại trở về sống một cuộc đời bình dị của nông dân.
-Phan-vforum.vn-

TƯỞNG TƯỢNG KẾT CHUYỆN KHÁC CHO CHUYỆN THẠCH SANH
Thạch Sanh vốn là thái tử, được Ngọc Hoàng phái xuống làm con vợ chồng nông dân nghèo khổ nhưng tốt bụng. Chàng sớm mồ côi cha mẹ, sống lủi thủi bên gốc đa, đốn củi kiếm sống qua ngày. Lí Thông- một người hàng rượu thấy Thạch Sanh khỏe mạnh, bèn lân la kết nghĩa huynh đệ để lợi dụng. Đến lượt hắn nộp mạng cho chằn tinh dung dữ ăn thịt, hắn đã lừa Thạch Sanh đến nộp mạng thay cho mình. Nào ngờ, chàng giết được chằn tinh, hắn lại âm mưu để Thạch Sanh bỏ trốn, đem đầu chằn tinh nộp cho vua và được phong lên làm quận công. Vua có một cô cong chúa đến tuổi lấy chồng nhưng không may bị đại bàng quắp đi. Một lần nữa, Lí Thông lại nhờ sự giúp đỡ của Thạch Sanh mà đem được công chúa về cho nhà vua. Trong lúc cứu công chúa, Thạch Sanh đã giết được đại bàng cứu được thái tử con vua Thủy Tề bị giam trong cũi sắt đã lâu. Chính nhờ vậy, chàng được vua Thủy Tề khoản đãi hậu hĩnh nhưng chỉ xin nhận một cây đàn thần rôi trở về gốc đa. Còn xô công chúa từ sau khi được cứu khỏi hang ổ của đại bàng thì bỗng dưng không cười không nói vì bị hồn đại bàng và chằn tinh trả thù. Nhà vua lo sợ vì đã chạy chữa nhiều nơi mà bệnh tình của công chúa vẫn không hề khuyên giảm. Thạch Sanh xin được vào yết kiến nhà vua, hứa sẽ chữa khỏi bệnh cho công chúa. Chàng cầm cây đàn dạo lên khúc nhạc đầu, tiếng đàn vừa cất lên, công chúa như bừng tỉnh khỏi cơn mơ. Nàng bỗng cười nói được như thường. Vua cha quá đỗi mừng rỡ, ban thưởng cho chàng và nghe chàng kể hết mọi sự tình bấy nay chàng lập được công nhưng luôn bị tên Lí Thông mưu mô giành giật. Trước sự giận giữ của nhà vua, Thạch Sanh xin cho hai mẹ con Lí Thông một con đường sống để họ được trở về làm người lương thiện. Nào ngờ với bản chất xảo quyệt, hắn vẫn chứng nào tật ấy, lợi dụng lòng tin của chàng, ăn trộm đàn thần và chạy trốn thật xa. Hắn muốn dùng cây đàn để kiếm tiền sinh lợi nhưng ngờ đâu trong tay hắn, đàn thần cũng chỉ là một khúc gỗ tầm thường không hơn không kém. Qủa báo ngày nào rồi cũng đến, hắn sống trong bệnh tật triền miên, bị người đời khinh rẻ. Đó chính là kết cục bi thảm nhất của kẻ phản bội, sống thiếu tình cạn nghĩa. Còn về Thạch Sanh, chàng được nhà vua truyền ngôi nhưng phải bay về trời theo lệnh của Ngọc Hoàng. Chàng xuống hạ giới chỉ là để thử thách tấm lòng lương thiện của phàm nhân, dạy cho con người biết ở hiền gặp lành và kẻ độc ác như Lí Thông sẽ có ngày gặp ác báo
Sora-VFORUM.VN