I.Hướng dẫn
Trong cuộc đời của mỗi con người sẽ có rất nhiều ngã rẽ, nhiều ngả đường khác nhau. Rồi sau này ta sẽ phải lớn lên, phải trưởng thành, ta bước ra khỏi nơi ta sống, ra khỏi quê hương luôn gần gũi với ta, mỗi con đường đánh dấu bao điều mới lạ. Nhưng chắc hẳn không ai có thể quên được một con đường gắn bó với chúng ta suốt cả tuổi thơ, suốt cả một hành trình dài, đó là con đường đến trường. Dưới đây Vforum sẽ hướng dẫn các em làm bài văn miêu tả con đường đi học.
1. Mở bài: giới thiệu con đường đến trường của em
2. Thân bài : miêu tả khái quát về con đường đó
· Dài bao nhiêu?
· Làm bằng gì?
· Xung quanh như thế nào?
Miêu tả con đường theo trình tự thời gian hoặc theo mùa
Ý nghĩa của con đường
3. Nêu cảm nghĩ của em
II. Bài làm cụ thê

Tả con đường đi học, cảm nghĩ về con đường đi học từ nhà tới trường hay ngắn gọn
Con đường đi học từ nhà tới trường

TẢ CON ĐƯỜNG ĐI HỌC CỦA EM
Nếu ai đó hỏi em về kỉ niệm tuổi học trò, em sẽ không ngần ngại nói về những lần học tối đạp xe đến trường, những buổi tụm năm tụm ba đi bộ mỗi giờ tan học, những tiếng cười và niềm hân hoan thơ trẻ,… Tất cả đều gửi gắm tại nơi vô cùng thân thương- con đường đến trường.

Không biết đã bao nhiêu lần em đi trên con đường ấy, đường và chân giống như đôi bạn thân ấy vậy mà mỗi lần nghĩ đến nó trong lòng tôi luôn có nhiều xúc cảm thật đặc biệt. Con đường từ nhà tôi đến trường chỉ gần 2km và đã được xây dựng từ rất lâu. Trước lần nghe mẹ kể nó là đường đất chứ không đổ bê tông sạch đẹp như bây giờ. Con đường thẳng tắp lại nằm cạnh ruộng lúa và trải dài là dòng sông của làng nên có ít nhà dân ở đó. Mỗi mùa nó mang một tâm trạng khác nhau và một máu áo thật đặc biệt. Khi vào xuân mang theo cơn mưa phùn lất phất đến con đường mơ mộng ẩm ướt. Đi trên con đường ta có thể nghe thấy tiếng chim hót líu lo trên những hàng cây nhãn đâm hoa dọc bờ sông, những hoa bưởi còn trải dài và thơm ngào ngạt. Thi thoảng đi trên đường em vẫn thường thấy những vết bùn của các bác nông dân vương lại khi vừa đi cấy về. Mạ non của lúa mỗi khi ấy làm con đường duyên dáng lạ kì. Mùa hạ về với cái nóng bỏng rát cũng là lúc các cô cậu học trò tranh nhau những giỏ xe chở đầy hoa phượng đỏ trên đường. Là lúc vừa đi bộ đến trường chúng em còn đẩy giúp các bác nông dân những xe thồ chở đầy lúa vàng ươm. Là bọn trẻ đùa nghịch với đống rơm khô ròn trên đường rắc lên đầu nhau…Hạ qua thu tới con đường đến trường mang nét dịu dàng của cánh đồng hoa cúc, của dòng sông với nước lững lờ trôi, con đường hân hoan đón chúng em vào ngày tựu trường với bao nhiêu là balo cặp sách mới khoác tung tăng đi học. Chỉ có khi đông về con đường mới mang vẻ trầm mặc và buồn man mác. Con đường đi học khi ấy đầy gió lộng nên mọi người ít ngắm nó hơn trong rét buốt. Thế nhưng người bạn thân thiết ấy , vẫn mang nét ấm áp, lạ lỳ trong những ngày lạnh giá: là hoa cải vàng sông, là gánh ngô nướng bán rong,..con đường gom nhặt biết bao kỷ niệm , đồng hành cùng chúng tôi với biết bao cảm xúc khó quên

Dù mai đây có lớn lên, có đi bao nhiêu cung đường lối đẹp hơn ta cũng không thể nào thôi dành trọn vẹn tình yêu cho con đường đến trường ngày thơ bé của tôi. Con đường tuyệt đẹp !
Sora-VFORUM.VN

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 CẢM NGHĨ VỀ CON ĐƯỜNG ĐI HỌC
Thời thơ ấu để lại trong ký ức tôi biết bao kỉ niệm, là những ngày vui chơi trên những cánh đồng, những lần chơi đồ hàng, đóng giả siêu nhân với lũ trẻ trong xóm, là dòng sông, là lũy tre cây đa đầu đình thân thương đến lạ. Và có lẽ sâu sắc nhất trong ký ức của tôi chính là hình ảnh con đường đi học.

Trước đây, nó không phải là một con đường bằng phẳng láng mịn được đổ bê tông đẹp đẽ mà chỉ là con đường ngoằn ngoèo, khúc khuỷu được lát bằng những viên gạch đỏ loại nhỏ. Một vài chỗ còn đã bị vỡ ra rất khó đi lại. Vài năm trước, con đường mới được thay một chiếc áo mới, xinh xắn, sáng sủa hơn nhờ sự chung tay giúp đỡ của chính những người dân trong làng. Dọc con đường được treo dây cờ, khẩu hiệu trang trí. Một bên đường là những ngôi nhà mái bằng cũng đã nhuốm màu thời gian còn một bên là dòng sông mềm mại chảy như một tấm lụa.

Tôi đã chứng kiến sự thay da đổi thịt của con đường này và nó cũng đã ghi dấu biết bao ngày tháng cắp sách đến trường của tôi. Từ ngày đầu tiên đi học, đặt chân lên con đường ấy với tư cách là học sinh lớp một, biết bao cảm xúc bỡ ngỡ rụt rè, nôn nao, chính con đường này là người bạn chia sẻ với tôi. Tôi nhìn các anh chị lớn hơn tíu tít đến trường, tôi thực sự ngưỡng mộ họ và lúc ấy đường như nói với tôi rằng “Không sao đâu, rồi cậu cũng sẽ như các anh chị ấy!”. Quả thật là vậy, sau này, ngày ngày đi về trên con đường ấy tới bốn lần nên nó trở thành một phần không thể thiếu mỗi lần tôi nhắc lại về tuổi học trò. Từ một cô bé nhút nhát rụt rè, đường đã thấy tôi dần mở lòng hơn, vui tươi và mỉm cười nhiều hơn. Tôi nhớ trên con đường ấy, tôi và những người bạn của mình đã cười nói rất vui vẻ, đã nói những câu chuyện vu vơ của trẻ con. Tôi nhớ trên con đường ấy, mình đã chạy hối hả như thế nào để về nhà báo cho bố mẹ kết quả học tập của mình. Cũng trên con đường ấy còn lưu lại những giọt nước mắt của tôi khi gặp phải chuyện buồn hay bị bạn bè trêu chọc, vừa đi vừa khóc. Dù trong hoàn cảnh nào, con đường vẫn luôn ở đấy, trải rộng cho tôi đi, an ủi và nâng bước tôi vững vàng trên những hành trình dài rộng mà cũng đầy chông gai. Mỗi lần cất bước trên con đường ấy, tôi cảm thấy rất an tâm, tựa như mình có thể đà trên đường và bay lên đến tận trời xanh. Đường đi học cũng dạy tôi về con đường đời. Đường đời của tôi cũng có lúc thăng lúc trầm, lúc thành công lúc thất bại, dù thế nào tôi cũng phải mạnh mẽ bước đi. Cũng có những lúc, đường buồn đến lạ. Nó buồn vì phải tạm biệt những người bạn đã lớn đi đến những con đường rộng lớn và đẹp đẽ hơn. Đó là khi nó phải oằn mình chống sức nặng của xe cộ đi lại, những xe chở cát, đá đất cứ thế băng băng mà không biết đường mệt mỏi thế nào. Đó là lúc đường phải chứng kiến trên thân thể mình xuất hiện thêm những chiếc ổ gà ổ vịt, lo lắng cho sự an toàn của người đi. Con đường đi học của tôi quen thuộc đến mức tôi có thể đùa giỡn nhưng nó cũng làm tôi yêu quý và muốn bảo vệ nó đến chừng nào. Nếu để nói về tình cảm của tôi với người bạn ấy, tôi sẽ mượn lời bài hát “Chân nhớ đường, chân bước đi/ Đường yêu chân in dấu lại/ Đường và chân là đôi bạn thân”.

Dù sau này sẽ đến những miền đất mới, có những con đường bằng phẳng, thênh thang hơn nhưng con đường đi học mãi mãi là cội nguồn, là điểm xuất phát, là điểm tựa mà tôi tìm về.
-Phan-vforum.vn-

Con đường từ nhà tới trường là 1 hành trình quen thuộc của rất nhiều thế hệ học sinh, nó có thể sẽ thay đổi qua các cấp học vì có thể bạn sẽ chuyển sang học ở những trường khác nhau với dịa điểm khác nhau, tuy nhiên nó vẫn có 1 cái gì đó rất thân thuộc gần gũi với mỗi người mà sau này kể cả khi bạn đã khôn lớn trưởng thành thì vẫn sẽ không thể quên nếu đi ngang qua con đường đó. Trên đây là 2 bài văn nêu cảm nghĩ về con đường đi học và tả con đường đi học của bạn có thể đó là con đường đi học ở thành phố hoặc con đường ở nông thôn thì cũng có rất nhiều nét riêng khác nhau để miêu tả