Trước đây, khi nông thôn làng quê vẫn còn nhiều, không phát triển nhanh chóng như bây giờ, trò chơi của trẻ con không phải là trò chơi điện tử, suốt ngày chăm chú vào màn hình máy tính điện thoại mà chủ yếu là những trò dân gian. Và trò thả diều được xem là một trong những trò thú vị nhất, quen thuộc nhất, trẻ con nào cũng thích. Thực ra trò này cũng không có gì gọi là gay cấn, thậm chí tự thả một mình cũng được nhưng chính cánh diều bay trên bầu trời cao xanh lộng gió, hình ảnh ấy đã nuôi dưỡng biết bao tâm hồn thuần khiết của những đứa trẻ. Nó mang trong đấy mảnh hồn của làng quê Việt Nam và gửi gắm bao mong ước của những cô bé cậu bé chân quê. Phải hiểu được ý nghĩa thiêng liêng của nó, được tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó, bạn mới có thể toàn tâm toàn ý đặt vào bài viết. Để các bạn có một hướng đi rõ ràng hơn hoặc cần nguồn tài liệu tham khảo, sau đây là bài viết “Tả cánh diều đang bay trên bầu trời”.

Tả cánh diều tuổi thơ đang bay trên bầu trời
Được đi thả diều là sở thích của rất nhiều các bạn học sinh

BÀI VĂN MẪU TẢ CÁNH DIỀU TUỔI THƠ ĐANG BAY TRÊN BẦU TRỜI
Tuổi thơ của tôi được dệt nên từ biết bao những gam màu, những hình ảnh đẹp đẽ: cánh đồng lúa chín vàng ươm rì rào trong gió, dòng sông quê lặng lẽ êm đềm, con đò nhỏ yên bình trầm tư trên bến vắng… và tôi nhớ nhất là cánh diều bay trên bầu trời.

Ngày ấy, con diều với tôi là một mơ ước lớn lao lắm vì vậy tôi đã cố gắng đạt kết quả học tập thật tốt để bố thưởng cho tôi một con diều. Cuối cùng điều đó cũng thành sự thực. Cầm con diều trên tay để đi thả, lòng tôi nâng nâng khó tả.
Con diều có màu sắc khá sặc sỡ được mô phỏng theo hình con chim, có thể làm chim phượng hoàng. Đỡ lấy phần vải diều chính là phần khung tre được đan kết chắc chắn. Trên khung còn được gắn thêm một chiếc sáo trúc để tạo ra âm thanh cho chiếc diều. Phần đuôi diều được cấu tạo từ nhiều sợi dài khác nhau tạo sự mềm mại cho cánh diều cũng như có vai trò quan trọng giúp nó bay được trên bầu trời.

Bố tôi dắt tôi ra triền đê, nơi mà bất cứ lũ trẻ nào trong xóm thả diều cũng ra đây. Bố dặn tôi giữ chắc cuộn dây cước. Bố đà những bước dài để đón gió. Dần dần cánh diều bay cao hơn, cao mãi. Bố giúp tôi cố định dây rồi hai bố con thả mình trên triền đê ngắm nhìn cánh diều trên nền trời. Màu sắc sặc sỡ của nó thực sự nổi bật trên nền trời xanh. Nó chao liệng nhẹ nhàng trên nền trời như một chú chim thực thụ. Phần đuôi của diều bay bay trong gió tạo nên một hình ảnh sống động. Ráng chiều hoàng hôn hồng đào càng làm cho cánh diều trên nền trời như một bức tranh thủy mặc nên thơ, trữ tình. Nhắm mắt lại, lắng tai nghe, tôi bắt đầu cảm nhận được âm thanh của tiếng sáo diều. Nó đủ mọi cung bậc: du dương, trầm bổng, trong trẻo, vang xa.

Ban đêm, có thể không nhìn rõ cánh diều, chỉ nhìn thấy những vì sao đua nhau lấp lánh trên tấm thảm đen tuyền. Nhưng trong không gian tĩnh mạch, chỉ có tiếng bạch đàn rì rào trong gió, tôi càng cảm nhận rõ hơn tiếng sáo diều vi vu như vọng về một miền xa thẳm. Nó như mời gọi tôi bước vào một thế giới gì đó vừa mênh mông, huyền bí vừa yên bình, êm ả.
Cánh diều bay trên nền trời gợi trong tôi biết bao suy ngẫm. Cánh diều bay cao bay xa trên nền trời thăm thẳm giống như tôi muốn dang đôi cánh của minh tung hoành khắp đất trời, được khẳng định mình, được vươn lên ước mơ của mình. Và hơn hết với tôi, đó là khát khao về sự tự do. Tự do đi đến bất cứ nơi đâu mình muốn, cất lên tiếng nói của mình mà không bị kìm hãm bởi bất kỳ mối quan hệ, thế lực hay định kiến nào cả. Đối với tôi, cánh diều trên nền trời không đơn thuần là hình ảnh tiếp nhận bằng thị giác mà còn là biểu tượng chạm đến trái tim.

Những kí ức về cánh diều, về tuổi thơ sẽ mãi là hành trang, là điểm tựa tinh thần quý báu để tôi tự tin cất cánh lên bầu trời của những ước mơ và thành công.
-Phan-vforum.vn-