Nước Việt Nam xinh đẹp với biết bao danh lam thắng cảnh: những ngọn núi chọc trời, hùng vĩ, những bãi tắm trong xanh nên thơ, những di tích ngàn năm văn hiến… và thiên nhiên còn ưu ái ban tặng cho nơi đây những khu rừng hoang sơ kì bí. Việt Nam có rất nhiều khu rừng nổi tiếng như vườn quốc gia Xuân Thủy, Phong Nha- Kẻ Bàng hay các khu rừng ở các tỉnh miền núi. Vườn quốc gia Cúc Phương cũng là một trong những địa điểm rất thú hút để khám phá. Với đề văn “Tả khu rừng, cảnh rừng núi quê em”, dù các bạn lựa chọn địa điểm nào cũng phải làm nổi bật được các đặc điểm chung nhất và tiêu biểu nhất của một khu rừng. Đó là hệ thực vật, cây cối vô cùng phong phú tạo nên một diện tích rừng rộng lớn. Đây cũng là nơi trú ngụ của nhiều loài động vật có thể là thú có vú, bò sát hoặc các loài chim tùy vào điều kiện tự nhiên. Sau đây là bài văn mẫu tham khảo “Tả khu rừng, cảnh rừng núi quê em”.

Tả khu rừng, cảnh rừng núi quê em
Núi rừng thiên nhiên không chỉ giúp điều hòa không khí, ngăn chặn thiên tai bão lũ... mà nó còn có vẻ đẹp rất tuyệt vời

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 TẢ KHU RỪNG
Vì năm vừa rồi em đã hoàn thành mục tiêu học tập mà gia đình em đã đề ra nên bố mẹ quyết định thưởng cho em một chuyến đi tham quan rừng quốc gia Cúc Phương. Lúc đầu em có phần không hào hứng nhưng sau đó khu rừng đã để lại ấn tượng rất sâu sắc trong lòng em. Từ trên cao nhìn xuống, khu rừng giống như một tấm thảm xanh mướt khổng lồ, gợi cảm giác vừa gần gũi vừa huyền bí. Khi em mới đứng ngoài cổng rừng, em đã thấy bên trong một lối đi sâu hun hút, cây cối bạt ngàn tầm mắt. Vừa bước vào khu rừng, em tưởng như bước vào một hồ nước trong lành mát mẻ đối lập với thời tiết nóng như đổ lửa ở bên ngoài.

Ở đây trồng các loài cây đa dạng, phong phú. Có những cây tuổi đời phải lên đến cả trăm năm tuổi. Thân của chúng to như cái cột trụ trời, mấy người ôm mới xuể. Cụ cây lớn tuổi nhất trong khu rừng này là cây chò đã sống tưởng lên đến nghìn năm. Em đứng cạnh thân cây bỗng trở nên bé nhỏ. Nhiều cây cao lớn, cành lá xum xuê đã tạo nên một lớp màng chắn vững chãi khiến cho những tia nắng chỉ có thể lấp ló trong vòm cây. Một vài bé nắng tinh nghịch quá mới lọt được xuống nền đất chơi đùa với những cây thấp thấp bé bé. Rừng Cúc Phương cũng có rất nhiều cây thân leo, quấn quanh các thân cây đâm thẳng lên trời. Các loài cỏ, hoa dại mọc đông đúc, lan khắp nền đất. Trong đó, em thích nhất là những cây nấm. Chúng có hình dạng rất ngộ nghĩnh. Một số có màu sắc sặc sỡ, một số thì lại được khoác tấm áo lưới bên ngoài. Tuy nhiên vì chúng dễ có độc mà em chỉ có thể lưu giữ bằng những tấm ảnh. Đây cũng là một lễ hội rộng lớn để các loài hoa đua nhau khoe sắc như những ngọn đèn thắp sáng cả khu vườn. Chị gió như gom tất cả sức mạnh để bắt nhịp cho khu rừng rộng lớn này hòa tấu lên bài ca của thiên nhiên, của quê hương đất nước. Có rất nhiều loài cây lạ lần đầu tiên em được chứng kiến. Nghe thuyết minh của cô hướng dẫn viên, em hiểu hơn về tên gọi, đặc điểm cũng như giá trị của chúng. Quả thật thiên nhiên đã ưu ái ban tặng cho nơi đây nhiều loài cây quý giá.

Không chỉ có thảm thực vật đa dạng, Cúc Phương còn nơi trú ngụ cho nhiều loài động vật hoang dã. Đặt chân đến đâu, du khách cũng có thể gặp các loại động vật, phổ biến nhất là côn trùng. Điều này cũng khiến cho không ít người hoảng sợ nhưng rồi lại bật cười vì sự mới lạ của chúng. Con kỳ lân đổi màu thoăn thoắt từ cây này sang cây khác, những loài bò sát trườn mình trên nền đất. Những tán cây thỉnh thoảng lại nhôn nhao vì một vài đàn chim tung cánh lên trời. Em cũng bắt gặp một vài đoàn thám hiểm đang không ngừng khám phá những điều bí mật, hoang sơ của rừng Cúc Phương.
Khu rừng đã khơi dậy trong em sự tò mò về thế giới và tình yêu với thiên nhiên, đất nước.
-Phan-vforum.vn-

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 TẢ CẢNH NÚI RỪNG QUÊ EM:
“Mình đi, có nhớ những ngày
Mưa nguồn suối lũ, những mây cùng mù?”
Quê hương Việt Bắc của em chính là như thế, mảnh đất được gọi là thủ đô gió ngàn trải qua bao nhiêu mưa nắng, trải qua bao nhiêu bom đạn của thực dân Pháp nhưng vẫn kiên cường bất khuất như chính con người nơi đây. Lũ quét mà sương gió đã tôi luyện cho núi rừng Việt Bắc một vẻ hùng vĩ hoang dã mà ai ghé qua cũng nhớ mãi không quên.

Vượt qua những cung đường cheo leo, hiểm trở, băng qua những thửa ruộng bậc thang xanh bạt ngàn, qua những rừng hoa ban trắng tinh khôi, qua cả những đồi chè Thái nguyên nức tiếng liệu có du khách nào không thể choảng ngợp bởi đồi núi của Việt Bắc? Cảnh núi quá đỗi lớn lao và hùng vĩ. Những ngọn núi đá vôi cao ngất, chập chùng sừng sững giữa trời, đứng trên đỉnh núi có thể thấy những đám mây lơ đễnh nhẹ nhàng trôi. Cách mỗi ngọn núi là cả một vùng thung lũng rộng bát ngát.Phóng tầm mắt ra xa, có thể thấy thác Bản Giốc lấp lánh bọt nước trắng xóa nức tiếng đầy tự hào của nhân dân Việt Bắc càng tô thêm vẻhoang sơ, trùng trùng điệp điệp cho núi đồi. Từ trên cao, ta có thể thấy những mái nhà sàn nho nhỏ xếp cạnh nhau, những bóng cây xanh tươi và đồng cỏ trải dài vô tận.Nhà sàn là nơi ở của người dân Việt Bắc chúng em, nơi những chàng trai quần lá tọa, những cô gái áo năm thân. Dù cho bây giờ có nhiều màu sắc rực rỡ hơn nhưng dân làng vẫn trân trọng và yêu thích màu chàm giản dị mộc mạc mà đặc trưng.

“Áo chàm hát ngọt lời then
Để anh thương nhớ mênh mang thế này!”
Theo chân những cô áo chàm lên rừng, ta sẽ được tận mắt chứng kiến vẻ âm u bí hiểm mà Xuân Diệu đã từng nhắc đến “Sáng nay ra cửa u tì quốc” của rùng Việt Bắc. Có thể nói rừng là nét nổi bật nhất của Việt Bắc. Rừng gắn liền với cả một thời kì kháng chiến oanh liệt mà anh hùng của nhân dân. Rừng gắn bó cùng biết bao người chiến sĩ. Rừng nuôi tình đồng chí. Rừng có hang Pác Bó – cội nguồn của cách mang tháng 8. Trong rừng là vô số cây cổ thụ cao ngút trời, cành lá xum xuê xanh tươi. Nhưng rừng không chỉ mang vẻ âm u huyền bí của những tháng năm quá khứ, rừng còn rất lãng mạn, đầy chất thơ với hoa đào, hoa ban, hoa mận, hoa lan…Tất cả đều xinh đẹp và sặc sỡkhiến du khách đã đến thăm chỉ muốn đắm chìm mãi trong sắc hoa tươi thắm. Với em, Việt Bắc đẹp nhất khi tuyết rơi. Tuyết trắng tinh phủ khắp những mái nhà , đậu lại trên từng chiếc lá, cả một khoảng rừng núi như khoác một bộ áo mới. Khách du lịch khắp nơi đổ về đây cũng là vì để ngắm tuyết. Núi rừng Việt Bắc không chỉ là nơi chôn rau cắt rốn, là nơi sinh hoạt gắn bó mà là cả niềm tự hào của người dân. Những đồi núi cheo leo hiemer trở, những khu rừng âm u mà thơ mộng đã tạo thêm ngành, thêm nghề cho nhân dân, làm kinh tế của cả một vùng phát triển mạnh mẽ. Ai cũng đều biết ơn quê hương Việt Bắc vô ngần!

Dù có đi đâu về đâu, có đến bao nhiêu thành phố hiện đại tráng lệ, em chắc chắn với người dân buôn làng, chẳng nơi nào có thể thay thế Việt Bắc hoang sơ tự nhiên khắc sâu trong tim mỗi người.
-Hana-vforum.vn-