Trong miền ký ức tuổi thơ của mỗi người chúng ta không chỉ có những tháng ngày quây quần hạnh phúc bên gia đình thân thương và lũ bạn đáng yêu mà còn có những khoảnh khắc tươi đẹp với những người thầy, người cô đã từng dạy dỗ chúng ta lên người. Họ - những người lái đò thầm lặng không chỉ truyền cho ta những nguồn tri thức vô tận của thế giới, của nhân loại mà con dạy cho chúng ta những bài học đạo lý làm người, cách đối nhân xử thế trong mọi tình huống của cuộc sống hằng ngày. Những người thầy, người cô luôn để lại trong chúng ta rất nhiều những kỷ niệm đẹp đẽ, tươi xinh và không bao giờ có thể phai mờ trong hồi ức tuổi thơ, khi còn đi học, ngồi trên ghế nhà trường. Do đó, viết một bài văn tả cô giáo hoặc thầy giáo đã từng dạy dỗ mình và để lại nhiều kỷ niệm thì không phải là quá khó đối với chúng ta. Tuy nhiên, khi viết, chúng ta cần chú ý tới những câu văn miêu tả phải chân thực, sống động và giàu hình ảnh. Sau đây, các bạn có thể tham khảo một số bài văn mẫu để có cách nhìn và cách viết khác. Chúc các bạn học tốt !

Tả cô giáo hoặc thầy giáo đã từng dạy dỗ em và để lại trong em nhiều kỷ niệm
Những cô giáo có chuyên môn giỏi, tận tâm, gần gũi và thân thiết với học trò thường để lại cho các lứa học sinh những ấn tượng khó quên

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 TẢ CÔ GIÁO ĐÃ TỪNG DẠY DỖ EM VÀ ĐỂ LẠI TRONG EM NHIỀU KỶ NIỆM
“Lúc ở nhà, mẹ cũng là cô giáo. Khi đến trường, cô giáo như mẹ hiền..”. Câu hát quen thuộc đó cứ mãi văng vẳng trong tâm trí của em. Và hình ảnh cô giáo chủ nhiệm hồi lớp 1 của em cứ hiện dần, hiện dần đầy chân thực và sống động trong ký ức xa xôi. Đó là cô Linh – cô giáo chủ nhiệm hồi em mới bước chân vào cánh cửa trường Tiểu học. Là cô giáo đã từng dạy dỗ em và để lại trong em nhiều kỷ niệm khó phai mờ. Em yêu cô rất nhiều!

Cô Linh năm ấy mới gần ba mươi tuổi thôi. Cô còn rất trẻ trung và xinh đẹp. Thân hình cô nhỏ nhắn, cao ráo và cân đối. Gương mặt trái xoan và phúc hậu là điều em thích nhất ở cô Linh. Cô có đôi mắt bồ câu và chiếc mũi dọc dừa rất xinh xắn. Em yêu nhất là đôi mắt và nụ cười của cô. Đôi mắt đó như đôi mắt biết nói vậy. Mỗi khi chúng em học hành chăm chỉ, ngoan ngoãn, vâng lời thầy cô, hăng hái xây dựng bài trong các tiết học sẽ làm cho cô Linh rất vui và khi đó đôi mắt cô bừng sáng lên. Còn mỗi khi chúng em không chăm học, còn lười và ý thức chưa tốt, cô Linh sẽ rất buồn đôi mắt cô khi ấy sẽ trầm xuống, nặng nề và ảo não. Còn nụ cười của cô như tỏa nắng, nụ cười như bông hoa hướng dương đang vươn mình về phía có ánh sáng của vầng thái dương vậy. Tuy cô Linh còn trẻ nhưng cô lại là một người sống rất truyền thống. Cô để một mái tóc dài, đen mượt tới ngang lưng, lúc nào cũng thoang thoảng mùi đinh hương, bồ kết. Không giống với những cô giáo khác là hay mặc áo sơ mi và quần jeans khi đi dạy, cô Linh lại thường xuyên mặc áo dài. Mỗi khi lên bục giảng là cô lại thướt tha, duyên dáng trong tà áo dài truyền thống của người phụ nữ Việt Nam. Cô Linh thực sự rất xinh đẹp và đằm thắm.

Cô không chỉ là một người mẹ hiền mà còn là một người thầy khá nghiêm khắc. Cô luôn tận tình, giúp đỡ chúng em mỗi khi chúng em gặp khó khăn. Nhớ nhất là những ngày đầu tiên em bước chân vào ngưỡng cửa trường Tiểu học còn không bao nhiêu là lạ lẫm, bỡ ngỡ nhưng nhờ có cô Linh mà em dần dần làm quen với một môi trường học tập hoàn toàn mới. Cô uốn nắn cho chúng em từng li từng tí một. Cô dịu dàng, chu đáo, chăm lo cho chúng em từ bữa ăn tới giấc ngủ. Trong việc học tập thì cô rất nghiêm khắc. Cô luôn luôn dạy cho chúng em những điều hay lẽ phải, những bài học về đạo lý làm người, cách đối nhân xử thế cho hợp lý trong cuộc sống...

Cô Linh thực sự là người thầy mà em yêu quý nhất. Cô vừa là một người thầy tận tâm với nghề vừa là một người mẹ hết mực và yêu thương, chăm sóc tận tình, chu đáo cho các học sinh của mình. Mai này dù đi đâu xa thì em sẽ mãi mãi không bao giờ quên được hình ảnh và những kỷ niệm đẹp đẽ về cô.
Whalien 52 – Vforum.vn

BÀI VIẾT SỐ 2 : TẢ THẦY GIÁO ĐÃ TỪNG DẬY DỖ EM VÀ ĐỂ LẠI CHO EM NHIỀU KỶ NIỆM
“ Khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi
Có hạt bụi nào rơi trên bục giảng, có hạt, bụi nào rơi trên tóc thầy.”
Có lẽ trong suốt những năm tháng học trò, bóng dáng người thầy dạy dỗ tôi năm ấy- năm học lớp 5, thầy Bình ấy đã in đậm vào trong trái tim tôi để đến tận bây giờ, tôi không thể nào quên được hình dáng ấy.

Thầy Bình năm ấy đã quá tuổi 40, tóc đã điểm hoa râm, lan da ngăm ngăm dáng nắng. Dáng thầy dong dỏng, khuôn mặt hiền lành phúc hậu nhưng lại vô cùng nghiêm khắc. Đôi mắt thầy đen và hơi buồn lộ rõ những dấu ấn cuộc đời hằn sâu trong đôi mắt ấy với bao lo toan. Đẹp nhất là nụ cười dễ mến của thầy, mỗi khi thầy cười và tha lỗi cho chúng ai, ai nấy cũng đều ân hận và hối lỗi. Thầy rất quan tâm, ân cần với chúng em, thời gian trên lớp thì luôn giảng kĩ cho chúng em những bài toán khó, còn ở bên ngoài giờ học thầy như một người bố dạy cho chúng em cách làm người, cách sống và cư xử để trở thành một con người tốt và có ích cho xã hội.

Hồi ấy em còn là một học sinh cá biệt, ương bướng và lực học kém. Một phần vì bố mẹ đi làm ăn xa, nên ít được quan tâm chỉ bảo, công thêm bản tính lười nên kết quả học tập càng ngày càng đi xuống. Nhờ có thầy đến tìm hiểu hoàn cảnh sống của em, hằng ngày động viên, nhiệt tình kèm cặp em, em tìm thấy được niềm vui và say mê trong học tập, kết quả đã dần dần tiến bộ hơn, em còn học được cách quan tâm, lo lắng đến cha mẹ sau mỗi chuyến công tác xa nhà. Cũng nhờ có sự dạy dỗ chỉ bảo ấy mà cuối cùng em đã được đỗ vào trường chuyên.

Thầy Bình chính là người thầy ân cần, quan tâm với chúng em nhất. Em sẽ luôn yêu quý, kính trọng biết ơn thầy, luôn luôn nhớ về thầy như một người cha đáng kính trong quang đời học trò.
Tuyetanh-Vforum.vn