“Sóng” là một bài thơ tiêu biểu thể hiện cái tôi Xuân Quỳnh nhiều lo âu, dự cảm, luôn trăn trở lo âu trong khát vọng hạnh phúc đời thường bình dị. Để phân tích về “Sóng” chắc chắn sẽ tốn không ít giấy mực và tâm tư của những người yêu văn học. Bởi lẽ thơ của bà không chỉ nói về một thứ tình yêu rung động bình thường mà nó còn ẩn chứa cả những lo toan, những khát khao dâng hiến và bất tử nồng cháy. Đến với thơ Xuân Quỳnh cũng giống như tìm đến với chính cuộc đời của bà, bởi lẽ bà gửi vào thơ những khoảnh khắc buồn vui của đời sống. Tiêu biểu là bài thơ “Sóng”. Bài thơ này nằm trong chương trình Ngữ văn 12, chính vì thế mà nhiều đề thi đã sử dụng hình ảnh con sóng và tình yêu trong thơ Xuân Quỳnh để làm khó học sinh. Một bài văn cảm nhận về sóng hay đầu tiên phải là một bài văn đúng và đủ ý với mở bài, thân bài và kết bài rõ ràng. Thế nhưng nhiều bạn lại không nhận thức được sự kết hợp hài hòa giữa các bố cục để rồi không hiểu nguyên nhân gì mà bài văn của mình lại thấp điểm như vậy. Giống như mở bài và thân bài, phần kết đóng một vai trò rất quan trọng đối với bố cục của một bài văn hay. Để chuyện viết văn không còn là thử thách , hôm nay, chúng tôi sẽ đưa ra một số kết bài của bài thơ “Sóng” nhằm giúp quá trình nghiên cứu và cảm thụ bài thơ này được dễ dàng hơn. Hi vọng nó sẽ giúp ích được cho các bạn.

Những cách kết bài Sóng – Xuân Quỳnh hay nhất (5 kết bài)
Bài thơ sóng bạn có thể kết bạn theo rất nhiều cách khác nhau

KẾT BÀI BÀI THƠ SÓNG CỦA XUÂN QUỲNH SỐ 1
Sức sống mãnh liệt của một tác phẩm văn học không chỉ nằm ở hơi thở thời đại mà còn ở tấm lòng và tài năng của người nghệ sĩ. “Sóng” của Xuân Quỳnh là một bài thơ như thế. Bài thơ không chỉ mượn hình tượng sóng để bày tỏ một khát vọng yêu chân thành táo bạo của nhân vật trữ tình mà còn thể hiện khát khao được vĩnh viễn hóa tình yêu, được bất tử trong tình yêu, vượt thoát cảm giác cô đơn nhỏ bé của một cái tôi nhiều lo âu dự cảm.

KẾT BÀI SỐ 2 BÀI THƠ SÓNG
Văn học có cả một dòng sông về nỗi nhớ. Ca dao đã từng tha thiết với “Nhớ ai bổi hổi bồi hồi/Như đứng đống lửa như ngồi đống than” hay “Ông hoàng thơ tình” Xuân Diệu táo bạo khẳng định nỗi nhớ “Anh nhớ em, anh nhớ lắm em ơi”. Hay thậm chí nàng Kiều của 300 năm trước vẫn không nguôi nỗi nhớ Kim Trọng, thì khi tìm đến những vần thơ sâu lắng nhưng không kém phần da diết, dịu ngọt của Xuân Quỳnh, ta sẽ bắt gặp một hồn thơ luôn trăn trở với những lo âu, những dự cảm về tình yêu và cuộc sống, một cái tôi luôn muốn hòa nhập với cộng đồng.

KẾT BÀI SỐ 3 BÀI THƠ SÓNG XUÂN QUỲNH
Tóm lại, “Sóng” là một bài thơ giàu giá trị nội dung và giá trị nghệ thuật. Nghệ thuật của bài thơ nằm ở những phép ẩn dụ, so sánh, nhân hóa, điệp từ, điệp cấu trúc và những câu hỏi tu từ nhằm nhấn mạnh sự trăn trở, khắc khoải, khát khao được bất tử trong tình yêu. Tất cả các thủ pháp đó được Xuân Quỳnh sử dụng nhuần nhuyễn nhằm tạo ra một tác phẩm văn học sống mãi với thời gian, đi cùng bao thế hệ.

KẾT BÀI SỐ 4 BÀI THƠ SÓNG XUÂN QUỲNH
Đến với những vần thơ thơm thảo của Xuân Quỳnh, ta càng thấy yêu những người phụ nữ Việt Nam, yêu những người phụ nữ sống và yêu hết mình, họ cũng giống như những con sóng, sẽ đi tìm tình yêu đích thực của mình dù có phải băng qua muôn trùng sóng bể. Hơn cả thế, ta càng khâm phục tấm lòng yêu son sắt thủy chung của họ, dẫu thế gian là sự hữu hạn của kiếp người, sự ngắn ngủi của cuộc đời, sự mong manh, khó bền của lòng người và những giá trị sự sống thì họ- những người phụ nữ ấy chỉ hướng về tình yêu duy nhất của đời mình. Qua đó, ta không thể không công nhận rằng Xuân Quỳnh xứng đáng là nhà thơ của tình yêu đôi lứa, nhà thơ làm phong phú thơ ca nước nhà.

KẾT BÀI SỐ 5 BÀI THƠ SÓNG
Vẻ đẹp của một tác phẩm văn học đương nhiên nằm ở tài năng và tâm huyết của một nghệ sĩ để cho ra đời những dòng văn, vần thơ đi cùng năm tháng. Nhưng, hơn tất cả vẫn cần sự rung động của độc giả để hiểu hết những giá trị nhân văn cao đẹp mà tác giả gửi gắm vào những đứa con tinh thần của mình. Để sống cùng tác phẩm và cuộc đời của chủ thể trữ tình trong tác phẩm đó, để hiểu được một tâm hồn thơ nhiều lo âu dự cảm, một trái tim yêu táo bạo, chân thành mà Xuân Quỳnh gửi gắm trong bài thơ “Sóng”, người đọc phải nâng mình lên, trau dồi vốn tri thức, hiểu biết để hiểu hết những cái hay, cái đẹp của mỗi tác phẩm văn học mà các nhà thơ, nhà văn để lại.