kết quả từ 1 tới 4 trên 4

Niềm tin!

  1. #1
    Ðến Từ
    Huyện Hòa Bình
    Thành Viên Thứ: 61563
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    1

    Niềm tin!

    -Vé số đây, vé số đây, Vé số chiều sổ đây....
    Thằng bé thấy một người đàn ông gương mặt phúc hậu đang chăm chú với tờ báo trong quán cafe. Nó bèn đến lân la mời mọc.
    -Chú, mua dùm con tờ vé số đi chú.
    -Không mua.
    -Mua dùm con vài tờ đi chú. ah một tờ đi chú...!
    Ông Hai rời mắt khỏi tờ báo định quát thằng bé nhưng không hiểu sao nhìn vẻ lem luốc trên gương mặt thanh tú của nó ông thấy tội nghiệp. Thái độ cũng thay đổi đột ngột.
    -Đâu đưa chú mượn sấp vé số coi.
    Ông Hai lật lật rồi rút năm tờ và bỗng nhiên nhớ ra rằng trong ví tiền chỉ có vỏn vẹn một tờ năm trăm nghìn. Đang loay hoay cố kiếm tờ tiền khác thì thằng bé nhanh miệng.
    -Để con đi đổi tiền cho chú.
    Như một phép thôi miên, ông Hai "Ừ" một tiếng rồi đưa tờ tiền cho thằng bé mà không một chút nghi ngờ. Ông cúi xuống đọc tiếp tờ báo và khi đọc xong thằng bé vẫn chưa về. Ông Hai ngớ người ra và thấy mình thật dại. Ông căm giận và nguyền rủa cái thằng bán vé số lừa đảo. Ông cũng căm giận cái tính cẩu thả của bản thân. Ông hỏi khắp những người xung quanh quán cafe nhưng không ai biết, vì có đến biết bao thằng bé bán vé số như vậy. Mọi người cũng xúm nhau trách ông Hai cả tin và không tiếc lời mắng chửi cái thằng con nit ranh lừa gạt ấy. Giữa lúc đó thằng bé bán vé số lúc nãy mồ hôi nhễ nhãi xuất hiện. Nó vừa thở hỗn hển vừa nói:
    - Bữa nay, đổi tiền khó quá. Ở đâu cũng không có tiền lẻ con phải đi gần cả cây số mới kiếm được chỗ đổi tiền. Chú đợi con chắc lâu lắm hả chú.
    Rồi nó đưa cho ông một xấp tiền: "con thối tiền cho chú nè" ông Hai ngậm ngùi hối hận vì những lời nguyền rủa thắng bé. Ông Hai xoa đầu nó và nói: "con ngoan lắm". Thằng bé ngơ ngác không biết nó được khen vì lý do gì. Dù vậy nó cũng thấy vui và cưòi thật tươi rồi hoà vào dòng người đông đúc trên phố đến khi mất hút trong ánh mắt dõi theo nó của ông Hai. Tiếng rao của nó cũng hoà vào bao âm thanh của phố phường.
    Ông Hai rời quán nước mà không nguôi nghĩ về thắng bé. Ông thấy vui vì trên đời này vẫn còn những người tốt như thế và tự hỏi chính mình nếu là thắng bé ông có làm được như nó không?
    Nguyễn Nhi
    Quick reply to this message Trả lời       

  2. 4 thành viên đã cảm ơn lenguyen:



  3. #2
    Ðến Từ
    Thành phố Bạc Liêu
    Thành Viên Thứ: 6541
    Giới tính: Nữ
    Bài gửi
    1.273

    Ðề: Niềm tin!

    có thiệt hem bạn Lê Nguyện???????
    ...tôi không phải là loại người kiên nhẫn nhặt những mảnh vỡ đem gắn lại với nhau rồi tự nhủ rằng những vật chắp vá ấy cũng coi như mới.Cái gì đã vỡ là đã vỡ.Và tôi thà nhớ lại khi nó tốt đẹp nhất còn hơn là chắp vá lấy được để rồi suốt đời lại thấy những chỗ vỡ ấy...

  4. #3
    Ðến Từ
    Thành phố Bạc Liêu
    Thành Viên Thứ: 648
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    39

    Ðề: Niềm tin!

    1 câu chuyện cảm động. Chúng ta nên tin là trên đời còn nhiều người tốt như thế

  5. #4
    Ðến Từ
    Huyện Giá Rai
    Thành Viên Thứ: 48186
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    24

    Ðề: Niềm tin!

    Sống trên đời sống cần có một tấm lòng để............(ai muốn để đâu thì để)

  6. Đã cảm ơn phongphu: