Anh ơi chớ vội trách hờn
Vì duyên không thắm chỉ hồng không trao
Em về ruột cũng thắt, nghĩ càng đau trong lòng
Kiếp này duyên nợ không xong
Thì thôi thì vậy kiếp sau em đền
Đi vì chữ hiếu anh ơi
Em đâu nỡ phụ lòng đau quặng lòng
Tình đầu ai chẳng trông mong
Tơ duyên thắm đỏ, ân tình trao tay
Mai về bằng mặt bằng tay
Tim không trọn ước, biết ngày nào mà trông
Trăng lên đầu núi trăng trông
Cuội anh ngồi đó trông mong điều gì?
Mong rằm mau lại sáng trăng
Hằng đây Cuội đó tình đầu không quên
Anh đừng nhắc nữa làm chi
Em đây có khác biết người nào hay.