Quá khứ ơi sao ngươi còn ở lại
Để ta buồn trong những tháng ngày qua
Nghe mưa rơi ta ngỡ tiếng trách hờn
Của quá khứ, tương lai, hay hiện tại?

Ta đã qua một thời nông nổi
Yêu hết mình nhận lấy đau thương
Những tưởng đã xa như ngàn năm cổ tích
Lại ùa về trong tiếng mưa đêm

Ta lạc lối trong vòng vo kỉ niệm
Tìm lối ra bỏ lại những đắng cay
Ngươi như mê cung chạy dài theo năm tháng
Ta mãi thẫn thờ phía trước chẳng đường ra.


Trương Hải Vân
(Netlog)