DẠI KHỜ
Em thầm ước ngày mai anh đến
Đứng bên em dù lòng có thờ ơ
Chỉ thế thôi em cũng vẫn mong chờ
Bởi em yêu anh không cần đáp trả.

Tình yêu anh là muôn vàn sóng cả
Thoảng dạt bờ rồi xa mãi ngàn khơi
Để nơi đây một nỗi nhớ chơi vơi
Bờ biển lặng vẫn âm thầm chờ đợi.

Có những lúc nghe trong lòng bão dội
Em mơ màng khẽ gọi tên anh
Chợt chạnh lòng một điều ước mong manh
Anh bên cạnh lắng nghe những lời em nói.

Bao đêm trắng hỏi lòng mình buốt nhói
Tại vì sao yêu anh đến dại khờ?
Dù cái được chỉ là sự hững hờ
Là cái lạnh hàng mi em đẫm lệ

Nhưng có hề chi... bởi yêu là mất
Anh chính là tất cả của đời em
Nếu ngày mai dẫu chẳng nguyên lành
Em vẫn mãi yêu anh trọn kiếp.

Đời đổi thay làm sao em biết
Ngày mai này anh sẽ bên ai
Nhưng anh ơi em chỉ ước một điều
Hãy bên em dù chỉ là thoảng nghĩ…