Trời cho một chữ duyên
Trăm vạn nỗi muộn phiền
Cho cuộc tình đảo điên
Người triền miên đau khổ

Kiếp tình thời vận lỡ
Tình cội rể ân sâu
Ai giăng mắc đỉnh sầu
Rơi vực sâu vô phận

Lòng khổ đau say đắm
Hận gặm nhấm tâm can
Ta yêu nhau vô vàn
Tiếc muộn màng quý giá

Thật thương tình vật vã
Lòng bụi rã tan hoang
Còn lại đám tro tàn
Gió tan làn sương khói

Đất trời cho ta hỏi
Tình hư lỗi vì đâu
Hai ta nuốt trái sầu
Buồn ngàn sau chờ đợi

Xa nhau mình chới với
Tình tiễn vào chơi vơi
Ta đành tìm một nơi
Ủ tình vào hoang phế
(Cám ơn bạn Walker)