Nếu một mai không còn con gái nữa,
Đám con trai chỉ biết chết trong mơ.
Bởi không ai đánh thức và sai khiến,
Thức làm gì để lặng lẽ bơ vơ.

Nếu một mai không còn con gái nữa,
Nồi cơm thiu, quần áo có mùi hôi.
Bởi con trai có bao người giặt giũ,
Nên áo quần mặc đến rách mới thôi.
Nếu một mai không còn con gái nữa,
Đường về nhà càng đi lại càng xa.
Bởi mơ mộng bờ môi son thắm đỏ,
Chạy qua nhà mà tưởng vẫn còn xa.
Nếu một mai không còn con gái nữa,
Tim con trai cũng hóa đá mà thôi.
Bởi không được nâng niu và ấp ủ,
Sống nghĩa gì trong ngày tháng đơn côi.
Và một mai không còn con gái nữa,
Con trai quỳ năn nỉ với trời cao.
Xin cho con trở lại thời nô lệ.
Còn hơn đời… không con gái… buồn đau…
Sưu tầm