Nhớ năm nào lan can lộng gió
Có cô bé tóc xõa, mộng mơ
Anh đã yêu bé từ dạo đó
Nỗi nhớ mong đến tận bây giờ.
-
Lời ngập ngừng lời không dám nói
Cô bé! Em còn quá ngây thơ!
Anh sợ nên giữ riêng một nỗi
Tình anh ấp ủ với đợi chờ.
-
Giờ bé lớn và anh biết được
Bé ngày xưa, giờ vẫn dại khờ
Dại khờ bởi từ bao năm trước
Bé cũng thầm thương một anh khờ.
T.N.T