Trang 1/2 12 cuối
kết quả từ 1 tới 12 trên 15

♥ Tuyển thơ: Không bao giờ là cuối - Xuân Quỳnh

  1. #1
    Ðến Từ
    Huyên Phước Long
    Thành Viên Thứ: 101202
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    551

    ♥ Tuyển thơ: Không bao giờ là cuối - Xuân Quỳnh


    "Mây trắng bay đi cùng với gió
    Long như trời biếc lúc nguyên sơ
    Đắng cay gửi lại bao mùa cũ
    Thơ viết đôi dòng theo gió xa"


    Đôi nét về tác giả Xuân Quỳnh


    Tiểu sử


    Bà tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh ngày 6 tháng 10 năm 1942 tại làng La Khê, xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Đông (nay thuộc quận Hà Đông, Hà Nội). Nhà thơ xuất thân trong một gia đình công chức, mồ côi mẹ từ nhỏ, ở với bà nội. Tháng 2 năm 1955, Xuân Quỳnh được tuyển vào Đoàn Văn công nhân dân Trung ương và được đào tạo thành diễn viên múa.


    Bà đã nhiều lần đi biểu diễn ở nước ngoài và dự Đại hội thanh niên sinh viên thế giới năm 1959 tại Viena (Áo). Từ năm 1962 đến 1964, Xuân Quỳnh học Trường bồi dưỡng những người viết văn trẻ (khoá I) của Hội Nhà văn Việt Nam. Sau khi học xong, làm việc tại báo Văn nghệ, báo Phụ nữ Việt nam. Xuân Quỳnh là hội viên từ năm 1967, ủy viên Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khoá III. Năm 1973, Xuân Quỳnh kết hôn với nhà viết kịch, nhà thơ Lưu Quang Vũ, trước đó, Xuân Quỳnh kết hôn lần đầu tiên với một nhạc công của Đoàn Văn công nhân dân Trung ương và đã ly hôn. Từ năm 1978 đến lúc mất Xuân Quỳnh làm biên tập viên Nhà xuất bản Tác phẩm mới.

    Xuân Quỳnh mất ngày 29 tháng 8 năm 1988 trong một tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, thị xã Hải Dương (nay là thành phố), tỉnh Hải Dương cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.

    Xuân Quỳnh được truy tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật năm 2001.


    Tác phẩm


    * Tơ tằm - chồi biếc (thơ, in chung)
    * Hoa dọc chiến hào (thơ, in chung)
    * Gió Lào, cát trắng (thơ, 1974)
    * Lời ru trên mặt đất (thơ, 1978)
    * Sân ga chiều em đi (thơ, 1984)
    * Tự hát (thơ, 1984)
    * Hoa cỏ may (thơ, 1989)
    * Thơ Xuân Quỳnh (1992 , 1994)
    * Thơ tình Xuân Quỳnh - Lưu Quang Vũ (1994)
    * Cây trong phố - Chờ trăng (thơ, in chung)
    * Bầu trời trong quả trứng (thơ thiếu nhi, 1982)
    * Truyện Lưu Nguyễn (truyện thơ, 1985)
    * Mùa xuân trên cánh đồng (truyện thiếu nhi - 1981)
    * Bến tàu trong thành phố (truyện thiếu nhi, 1984)
    * Vẫn có ông trăng khác (truyện thiếu nhi, 1986)
    * Tuyển tập truyện thiếu nhi (1995).


    Thành tựu nghệ thuật


    Thơ Xuân Quỳnh giàu cảm xúc với những cung bậc khác nhau như chính tính cách luôn hết mình của Xuân Quỳnh. Những bài thơ khi hạnh phúc đắm say, lúc đau khổ, suy tư của nhà thơ luôn gần gũi vì được viết với sự đằm thắm của một người phụ nữ vừa làm thơ vừa làm vợ, làm mẹ. Nhiều bài thơ của Xuân Quỳnh đã trở nên nổi tiếng như Thuyền và biển, Sóng, Hoa cỏ may, Tự hát, Nói cùng anh... Các bài thơ Sóng, Truyện cổ tích về loài người được đưa vào sách giáo khoa phổ thông của Việt nam. Nhạc sỹ Phan Huỳnh Điểu đã phổ nhạc rất thành công các bài thơ: Thuyền và biển, Thơ tình cuối mùa thu của Xuân Quỳnh.


    Giới thiệu về tập thơ Không Bao Giờ Là Cuối


    “Không bao giờ là cuối”


    (ANTĐ) - Là tuyển tập thơ giới thiệu một cách đầy đủ về cuộc đời và sự nghiệp thi ca của nữ thi sĩ tài hoa bạc mệnh Xuân Quỳnh vừa được NXB Hội Nhà văn và Công ty Văn hóa truyền thông Nhã Nam ấn hành.

    Phần đầu của cuốn sách có tên gọi “Dẫu biết chắc rằng anh trở lại” - là những bài thơ tình đã từng khiến bao thế hệ bạn đọc say đắm, đặc biệt là mảng thơ viết tặng Lưu Quang Vũ, người mà chị yêu sâu sắc đến tận những phút giây cuối cùng của cuộc đời.

    Phần 2 của cuốn sách là những trăn trở, suy ngẫm của tác giả về “Những năm tháng không yên của đất nước và lòng người”. Phần cuối cùng của tuyển tập - “Bầu trời trong quả trứng” là một Xuân Quỳnh dí dỏm, thơ trẻ với những sáng tác cho thiếu thi. Cùng với những trang viết, trang thơ, cuốn sách còn giới thiệu đến người xem những bức họa của họa sĩ Lương Xuân Đoàn, đặc biệt, phần thơ thiếu nhi còn có những bức minh họa của Lưu Quỳnh Thơ - con út của Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh.

    Quỳnh Vân
    Nguồn: anninhthudo.vn

    Mục lục

    1. ♥ Dẫu em biết chắc rằng anh trở lại
    2. ♥ Thuyền và biển
    3. ♥ Tháng năm
    4. ♥ Sóng
    5. ♥ Trời trở rét
    6. ♥ Một ngày đi
    7. ♥ Bầu trời trong quả trứng
    8. ♥ Chờ trăng
    9. ♥ Trời xanh của mỗi người
    10. ♥ Chồi biếc
    11. ♥ Ghét
    12. ♥ Một ngày đi
    13. ♥ Ngôi nhà ở lại
    14. ♥ Bay cao
    15. ..............
    Quick reply to this message Trả lời       

  2. #2
    Ðến Từ
    Huyên Phước Long
    Thành Viên Thứ: 101202
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    551

    Ðề: ♥ Tuyển thơ: Không bao giờ là cuối - Xuân Quỳnh

    ♥ Dẫu em biết chắc rằng anh trở lại

    Xuân Quỳnh


    Dẫu em biết chắc rằng anh trở lại


    Thị trấn nào anh đến chiều nay
    Mảnh tường vắng, mùa đông giá rét
    Dẫu em biết không phải là vĩnh biệt
    Vẫn thấy lòng da diết lúc chia xa


    Xóm nào anh sẽ đi qua

    Những đồng lúa, vườn cây, bờ bãi...
    Dẫu em biết rằng anh trở lại
    Ngọn gió buồn vẫn thổi phía không anh.


    Thời gian trôi theo cánh cửa một mình

    Hạt mưa bụi rơi thầm trên mái ngói
    Tờ lịch mỏng bay theo lòng ngóng đợi
    Một con đường vời vợi núi cùng sông


    Gọi ngàn lần tên anh vẫn là không

    Chỉ lá rụng dạt dào lối phố
    Dẫu em biết rằng anh, anh cũng nhớ.
    Nhưng lòng em nào có lúc nguôi quên.







    06.03.1985



  3. #3
    Ðến Từ
    Huyên Phước Long
    Thành Viên Thứ: 101202
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    551

    Ðề: ♥ Tuyển thơ: Không bao giờ là cuối - Xuân Quỳnh

    ♥ Thuyền và biển

    Xuân Quỳnh

    Thuyền và biển


    Em sẽ kể anh nghe
    Chuyện con thuyền và biển:

    "Từ ngày nào chẳng biết

    Thuyền nghe lời biển khơi
    Cánh hải âu, sóng biếc
    Đưa thuyền đi muôn nơi

    Lòng thuyền nhiều khát vọng

    Và tình biển bao la
    Thuyền đi hoài không mỏi
    Biển vẫn xa... còn xa

    Những đêm trăng hiền từ

    Biển như cô gái nhỏ
    Thầm thì gửi tâm tư
    Quanh mạn thuyền sóng vỗ

    Cũng có khi vô cớ

    Biển ào ạt xô thuyền
    (Vì tình yêu muôn thuở
    Có bao giờ đứng yên?)


    Chỉ có thuyền mới hiểu

    Biển mênh mông nhường nào
    Chỉ có biển mới biết
    Thuyền đi đâu, về đâu

    Những ngày không gặp nhau

    Biển bạc đầu thương nhớ
    Những ngày không gặp nhau
    Lòng thuyền đau - rạn vỡ

    Nếu từ giã thuyền rồi

    Biển chỉ còn sóng gió"

    Nếu phải cách xa anh

    Em chỉ còn bão tố


    4-1963

  4. #4
    Ðến Từ
    Huyên Phước Long
    Thành Viên Thứ: 101202
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    551

    Ðề: ♥ Tuyển thơ: Không bao giờ là cuối - Xuân Quỳnh

    ♥ Tháng năm

    Xuân Quỳnh

    Tháng năm




    Giấc ngủ vừa chợp qua
    Nắng đã về trước cửa
    Đêm ngắn: phút gần nhau
    Ngày dài như nỗi nhớ
    Nước sôi ngầu bọt thau
    Luộc mình con cá nhỏ
    Con cua chín vàng mai
    Ẩn vào trong cụm lúa
    Cỏ dại không người che
    Rã rời mang sắc úa...


    Nhưng hãy nghe hãy nghe

    Trên những cành phượng đỏ
    Trong những đầm sen mở
    Hương tháng năm lan xa
    Mầu tháng năm rực rỡ
    Tơ trời giăng ngoài sân
    Cây bàng xoè trước ngõ
    Đêm xanh vời trăng sao
    Con ve vàng lột vỏ
    Con chim tha rác về
    Tháng năm - mùa sinh nở


    Tình yêu như tháng năm

    Mang gió nồng nắng lửa
    Anh hãy là đầm sen
    Anh hãy là phượng đỏ



    10-5-1967

  5. #5
    Ðến Từ
    Huyên Phước Long
    Thành Viên Thứ: 101202
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    551

    Ðề: ♥ Tuyển thơ: Không bao giờ là cuối - Xuân Quỳnh

    ♥ Sóng

    Xuân Quỳnh

    Sóng






    Dữ dội và dịu êm
    Ồn ào và lặng lẽ
    Sông không hiểu nổi mình
    Sóng tìm ra tận bể


    Ôi con sóng ngày xưa

    Và ngày sau vẫn thế
    Nỗi khát vọng tình yêu
    Bồi hồi trong ngực trẻ


    Trước muôn trùng sóng bể

    Em nghĩ về anh, em
    Em nghĩ về biển lớn
    Từ nơi nào sóng lên?


    Sóng bắt đầu từ gió

    Gió bắt đầu từ đâu?
    Em cũng không biết nữa
    Khi nào ta yêu nhau


    Con sóng dưới lòng sâu

    Con sóng trên mặt nước
    Ôi con sóng nhớ bờ
    Ngày đêm không ngủ được
    Lòng em nhớ đến anh
    Cả trong mơ còn thức


    Dẫu xuôi về phương bắc

    Dẫu ngược về phương nam
    Nơi nào em cũng nghĩ
    Hướng về anh - một phương


    Ở ngoài kia đại dương

    Trăm nghìn con sóng đó
    Con nào chẳng tới bờ
    Dù muôn vời cách trở


    Cuộc đời tuy dài thế

    Năm tháng vẫn đi qua
    Như biển kia dẫu rộng
    Mây vẫn bay về xa


    Làm sao được tan ra

    Thành trăm con sóng nhỏ
    Giữa biển lớn tình yêu
    Để ngàn năm còn vỗ




    Biển Diêm Điền, 29-12-1967

  6. #6
    Ðến Từ
    Huyên Phước Long
    Thành Viên Thứ: 101202
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    551

    Ðề: ♥ Tuyển thơ: Không bao giờ là cuối - Xuân Quỳnh

    ♥ Trời trở rét

    Xuân Quỳnh

    Trời trở rét





    Sao không cài khuy áo lại anh
    Trời lạnh đấy, hôm nay trời trở rét
    Gió nhiều quá phòng trở nên chật hẹp
    Bụi mù ngoài đường phố ít người qua


    Em từ nhà ra tới ngã tư

    Gặp đèn đỏ trước hàng đinh thứ nhất
    Chờ sang đường đèn xanh vừa bật
    Em lại quay về, thành phố mùa đông


    Em đi qua hiệu sách ngoại văn

    Cô bán sách ngồi sau quầy lặng lẽ
    Trong tủ kính sách nằm yên tĩnh thế
    Nào ai hay bão táp ở từng trang


    Đến hay là mặt nước hồ Gươm

    Vừa xanh đấy như lòng người dễ hiểu
    Trời trở gió, hồ trở nên mềm yếu
    Nên đổi thay rồi một sắc ưu tư


    Chỉ vui là những gánh hàng hoa

    Rét nóng mặc thế nào hoa cũng nở
    Hoa mỉm cười giễu người qua phố
    Đang giấu trong áo ấm niềm lo


    Em thấy mình cũng thật vẩn vơ

    Lại đi thương cây bàng trước cửa
    Cây dù nhỏ, gió dù gió dữ
    Hết mùa này cây lại lên xanh


    Sao không cài khuy áo lại anh

    Trời lạnh đấy, hôm nay trời trở rét...




    1983

  7. #7
    Ðến Từ
    Huyên Phước Long
    Thành Viên Thứ: 101202
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    551

    Ðề: ♥ Tuyển thơ: Không bao giờ là cuối - Xuân Quỳnh

    ♥ Một ngày đi

    Xuân Quỳnh

    Một ngày đi



    Tôi nằm dưỡng bệnh,
    lắng ngày đi
    Ánh mặt trời rực rỡ chiếu qua mi
    Nghe ríu rít tiếng chim buổi sáng
    Như những tiếng vui cười các bạn
    ... Hôm nay thứ hai - họp đội đầu tuần
    Tôi hình dung thấy những bàn chân
    Của các bạn trong giờ tập múa
    Tiếng đàn bầu từ bên nhạc cổ
    "son lá rề son" da diết cõi lòng
    Người bạn tôi - cô Tấm - nhớ tôi không
    Tạm xa bạn đêm nay biểu diễn
    Tiếng ai ca - lời ca tha thiết:
    "Mây mù che, quê ta đất miền Nam"
    Xé lòng tôi - ôi một đứa con
    Tôi đã làm gì để gần cha tôi trong ấy?
    Ở đâu đây, tiếng vĩ cầm nổi dậy
    Điệu "Đôi bờ" tha thiết yêu mong
    Chặn tay thù vượt núi, băng sông
    Bởi tình yêu không thể gì chia cách
    Tôi đã nghe tiếng bánh xe xình xịch
    Dẫn tới miền Nam ơi những con tàu!

    Không cướp thời gian, thời gian sẽ đi mau
    Các bạn tôi đang từng giây phấn đấu
    Ngọn lửa nào đốt lòng tôi nung nấu
    Dằng dặc làm sao!
    Tôi tiếc một ngày đi



    10-1962

  8. #8
    Ðến Từ
    Huyên Phước Long
    Thành Viên Thứ: 101202
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    551

    Ðề: ♥ Tuyển thơ: Không bao giờ là cuối - Xuân Quỳnh

    ♥ Bầu trời trong quả trứng

    Xuân Quỳnh

    Bầu trời trong quả trứng

    (Chuyện của một chú gà con)



    Tôi kể với các bạn
    Một màu trời đã lâu
    Đó là một màu nâu
    Bầu trời trong quả trứng
    Không có gió có nắng
    Không có lắm sắc màu
    Một vòm trời như nhau:
    Bầu trời trong quả trứng
    Tôi chưa kêu "chiếp chiếp"
    Chẳng biết tìm giun, sâu
    Đói no chẳng biết đâu
    Cứ việc mà yên ngủ...
    Tôi cũng không hiểu rõ
    Tôi sinh ra vì sao
    Tôi đạp vỡ màu nâu
    Bầu trời trong quả trứng
    Bỗng thấy nhiều gió lộng
    Bỗng thấy nhiều nắng reo
    Bỗng tôi thấy thương yêu
    Tôi biết là có mẹ
    Đói, tôi tìm giun dế
    Ăn no xoải cánh phơi...
    Bầu trời ở bên ngoài
    Sao mà xanh đến thế!
    Trời xanh mà tôi nghĩ
    Trời xanh mà tôi yêu
    Trời xanh ấy mang theo
    Cả nỗi lo nỗi sợ:
    Tôi lo bão lo gió
    Tôi sợ cắt sợ diều
    Thoáng bóng nó nơi nào
    Tôi nấp ngay cánh mẹ...
    Nhưng ngoài trời xanh thế
    Sao tôi lại ẩn đây!...
    Khi đó tôi nghĩ ngay
    Bầu trời trong quả trứng
    Không có diều có cắt
    Không có bão có mưa
    Không biết đói biết no
    Không bao giờ biết sợ...

    Nhưng trời ấy chưa vỡ

    Thì tôi cũng chẳng về
    Tôi đâu còn như xưa
    Tôi ngày nay đã lớn
    Tôi ngồi trong chắc chật
    Thế tôi cựa làm sao!
    Còn nỗi nhớ gắt gao
    Màu trời xanh này nữa
    Nhớ anh em nhớ mẹ
    Tôi nhớ vui nhớ buồn...
    Biết bao điều lớn hơn
    Nỗi lo và nỗi sợ

    Này trời xanh tôi ở

    Biết rằng tôi lớn khôn?


  9. #9
    Ðến Từ
    Huyên Phước Long
    Thành Viên Thứ: 101202
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    551

    Ðề: ♥ Tuyển thơ: Không bao giờ là cuối - Xuân Quỳnh

    ♥ Chờ trăng

    Xuân Quỳnh

    Chờ trăng


    Đi đâu mồng một ba mươi
    Để đêm tối quá không ai thấy gì
    Mồng hai ông vẫn cứ đi
    Em mong ông lắm ông về đây chơi!
    Mồng năm em thấy ông cười
    Chỉ còn cái miệng gầy ơi là gầy
    Mười một ông đã hơi đầy
    Có khi ông vắng mấy ngày vì mưa
    Trời mưa ông có tán che
    Sao còn sợ ướt chẳng về ông ơi
    Mười ba, đèn đã sẵn rồi
    Mua hồng mua bánh để mời ông ăn
    Hôm nay mười bốn, mai rằm
    Lạy trời trong sáng cho ông trăng về
    Dẫu xa xin chớ ngại gì
    Có cơn gió mát đưa đi dẫn đường
    Đêm nay tất cả chúng em
    Chờ ông về với sao đèn cùng vui
    Khi ông trăng đã lên rồi
    Vừa trong sáng, lại tròn ơi là tròn!

  10. #10
    Ðến Từ
    Huyên Phước Long
    Thành Viên Thứ: 101202
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    551

    Ðề: ♥ Tuyển thơ: Không bao giờ là cuối - Xuân Quỳnh

    ♥ Trời xanh của mỗi người

    Xuân Quỳnh

    Trời xanh của mỗi người


    Bầu trời xanh của bà
    Vuông bằng khung cửa sổ
    Bà nhìn qua mỗi chiều
    Nhớ bao là chuyện cũ

    Trời xanh của mẹ em

    Là vệt dài tít tắp
    Khi nhắc về bố em
    Mắt mẹ nhìn đăm đắm

    Trời xanh của bố em

    Hình răng cưa nham nhở
    Trời xanh giữa đạn bom
    Rách, còn chưa kịp vá

    Trời xanh của riêng em

    Em chưa nhìn thấy hết
    Dài và rộng đến đâu
    Ai bảo giùm em biết?

    Dài và rộng đến đâu

    Lớn rồi em sẽ biết

  11. #11
    Ðến Từ
    Huyên Phước Long
    Thành Viên Thứ: 101202
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    551

    Ðề: ♥ Tuyển thơ: Không bao giờ là cuối - Xuân Quỳnh

    ♥ Chồi biếc
    Xuân Quỳnh

    Chồi biếc


    Dưới hai hàng cây
    Tay ấm trong tay
    Cùng anh sóng bước
    Nắng đùa mái tóc
    Chồi biếc trên cây
    Lá vàng bay bay
    Như ngàn cánh bướm

    (Lá vàng rụng xuống
    Cho đất thêm màu
    Có mất đi đâu
    Nhựa lên chồi biếc)

    Này anh, em biết
    Rồi sẽ có ngày
    Dưới hàng cây đây
    Ta không còn bước
    Như người lính gác
    Đã hết phiên mình
    Như lá vàng rụng
    Cho chồi thêm xanh

    Và đời mai sau
    Trên đường này nhỉ
    Những đôi tri kỷ
    Sóng bước qua đây
    Lá vàng vẫn bay
    Chồi non lại biếc


    2-1-1963




  12. #12
    Ðến Từ
    Huyên Phước Long
    Thành Viên Thứ: 101202
    Giới tính: Nam
    Bài gửi
    551

    Ðề: ♥ Tuyển thơ: Không bao giờ là cuối - Xuân Quỳnh

    ♥ Ghét

    Xuân Quỳnh

    Ghét


    Một tiếng cười khanh khách
    Từ phòng múa vọng sang
    Anh cau mặt ngừng đàn
    Và quát to: "Trật tự!

    Cười thì như chợ vỡ

    Nhảy với múa suốt ngày
    Tôi có con sau này
    Sẽ cho làm nghề khác!"

    Cô lườm sang phòng nhạc:

    Rõ ghét cái anh chàng
    Chẳng nghĩ lúc cưa đàn
    Làm người ta mất ngủ

    Lúc nào cũng nhăn nhó

    Có mấy lúc cười đâu
    Mình có con ngày sau
    Sẽ không cho học nhạc

    Hai người luôn xung khắc

    Thường cố chấp lẫn nhau
    Một cử chỉ không đâu
    Cũng lọt vào con mắt

    Một hôm, dưới dàn nhạc

    Anh bỗng ngước nhìn lên
    Đẹp sao! Anh thầm khen
    Một dáng người con gái

    Cả cuộc đời mở hội

    Trên tà áo bay bay
    Cả đất trời quay quay
    Trong bước ai uyển chuyển

    Tiếng đàn anh luyến luyến

    Nghe đầm ấm ngọt ngào
    Lòng cô bỗng xôn xao
    Say mê theo nhịp múa

    Và từ sau hôm đó

    Họ sánh bước bên nhau
    Anh cúi sát mái đầu
    Cùng người yêu anh nói:
    "Nếu anh có con gái
    Nó sẽ múa như em"
    Cô mỉm cười tiếp thêm:
    "Trai, em cho học nhạc"

    Niềm yêu lên khoé mắt

    Vằng vặc ánh trăng đêm
    Ai biết đâu chữ "ghét"
    Là nhịp cầu nối duyên



    1962



Trang 1/2 12 cuối