Những trang giấy âm thầm chịu đựng,
Dưới cái run run của cây bút nặng tình.
Đâu có tội nhưng sao tôi phải chịu,
Cay đắng buồn vui cả những lúc ngọt ngào.
Đâu cũng chỉ tại con người ơi nhiều nỗi,
To khỏe như mình không làm nổi một tình yêu.
Người Con Xứ Bạc