Tặng em ngày chia tay tuổi học trò

Và phượng vĩ đang mướt hồng mưa mới,
Và nắng hường còn tím sắc bằng lăng.
Em áo trắng cả một ngày sau cuối,
Tuổi học trò-nước mắt cũng bâng khuâng


Mai sẽ khác, mọi điều mai sẽ khác,
Cả rộng dài phía trước, những cao xa,
Cả tìm thấy và cả bao lạc mất,
Trên con đường quen quá bước chân qua...


Rời lớp cũ và bao nhiêu bạn cũ,
Ai với mình sẽ chung lối tương lai...
Từ giã nhé mảnh sân trường lộng gió,
Biết mộng nào sẽ cuốn những niềm phai


Em cười sáng cả miền tôi quên lãng
Run rẩy vai giữa khép mở tay gầy,
Ta bằng hữu với nhau đầy sáng láng
Những giật mình vọng tưởng đó sang đây


Không thể rõ những gì chưa từng trải
Chỉ muốn tin tới tận xót xa lòng
Em áo trắng bây giờ và mãi mãi
Trong chập chờn cả những giấc mơ không.../


Hồng Thanh Quang





Đẹp mãi thời áo trắng

Tà áo trắng vờn bay rây nắng hạ
Tiếng ve kêu rộn rã sân trường
Chia tay nhau rũ rượi cả hàng dương
Chào thân ái mái trường ta yêu nhé!


Đời vạn nẻo, mỗi người về mỗi ngả
Phượng bây giờ xin mãi đỏ tương lai
Chia tay nhau chờ đón ngày mai
Đường rực sáng đang đợi dài phía trước


Gạt nước mắt vững tin ta tiến bước
Lưu luyến bây giờ tình giữ ngày sau
Tuổi học trò rồi cũng sẽ qua mau
Xin đẹp mãi kỷ niệm thời áo trắng


Vân Hiền





Năm tiết trong ngày

Tiết đầu ngồi cắn móng tay
Buồn tình lấy bánh ra nhai đỡ nghiền
Này bánh có nhân sầu riêng
Nào là da lợn, cuối chiên, bánh bò…


Một tiết như “một chuyến đò”.
Giảo lai năm phút thả “dò” ra sân
Đá cầu đánh bóng giãn gân
Tiết hai vào lớp mình toàn mồ hôi


Ra chơi, quá đã mừng ôi
Tiết ba bài giảng óc nhồi… hổng vô
Tiết tư lãng mạn mơ hồ
Trích đoạn một khúc “Cống Hồ Chiêu Quân”


Ngồi trong lớp, hồn ngoài sân
Bài thầy cô giảng rất gần… hóa xa
Tiết năm tiết cuối ấy mà!
Học chi mệt nữa, cúp cua về nhà!

Sưu tầm