Cô Đơn
Phố vắng, đèn giăng lê bước dài
Không gian nhìn lại chẳng còn ai?
Cô liêu một bóng tìm nơi trú,
Yên giấc vào mơ hết đắng cay.
Tưởng thế là qua đêm hiu quạnh
Ngờ đâu sương lạnh thấm đôi vai
Ngẩn ngơ một góc mình tỉnh giấc
Co ro qua hết một đêm dài.