Tim Lạnh!

Thui thũi buồn mang trái tim lạnh
Chân bước ngập ngừng giữa bóng đêm
Màu xanh hoa lá vết thương lòng
Biễn sống trùng dương màu mơ mộng
Đôi mắt em buồn dợn bờ sông
Cao cao từng đĩnh dờn dôi mắt
Áng mây bay mù rạng núi xa
Chợt nhớ thời gian thu lá đỗ
Con đường đi còn in bóng chân em
Cầu sông hậu gió thoãng hương mộng núi
Biền biệt phương xa ngược bóng chiều
Hoài tưỡng niềm riêng đầy nỗi nhớ
Những chiều gió dệt dần thơ loãng
Cuốn trôi qua hiện ẫn giữa mù sương
Chua xót trong tim qua màu tím
Nhặt mãnh xót lòng nát bóng cây
Khung trời che nắng vàng dất lạ
Ngây thơ từng ngõ chân khỗ sầu
Còn tìm lại mỹ miều tà áo lạnh
Chẵng nghĩ gì qua nuối tiếc hồng đau
Còn buông cãnh mơ dòng hoa cắt nụ
Thẫn thờ buôn quên cã ngày xưa..